làm điệu bộ chiến thắng. Go! Go! Cố lên!
Hứa Y
Nam thấy biểu hiện kỳ quái trên mặt tôi bèn kéo kéo tay áo tôi hỏi có chuyện
gì. Tôi dùng tay ra hiệu ba lần, cuối cùng anh ấy cũng hiểu cái lắc đó giá chín
nghìn chín trăm tám mươi đồng, anh chàng này thật là tối dạ quá đi. Tôi bắt đầu
nghi ngờ chúng tôi có phải do cùng một mẹ sinh ra.
Còn
chưa ra khỏi cửa, anh ấy đã như một tên bắt cóc, lôi tôi trở lại bên trong, làm
tôi bị một phen choáng váng.
Tôi
chán nản hỏi anh ấy bị làm sao, anh ấy nắm tay tôi lôi đi, giống như một tên
trộm nói với tôi: “Đắt một chút không vấn đề gì!”
Nhân
viên bán hàng cẩn thận lấy ra chiếc lắc tay đó, ướm thử lên tay tôi. Thiết kế
độc đáo đặt lên đôi tay trắng hồng của tôi lại càng bội phần độc đáo. Lúc này
lòng tự ái của tôi dâng lên, Hứa Y Nam gõ vào đầu tôi một cái. Cho dù là không phải
mua cho tôi, nhưng trước tiên cũng phải thỏa cơn nghiền cái đã, như thế cũng
không được hay sao?
“Hứa Y
Nam, anh không định cho em thử mỗi một chiếc này đấy chứ?” Tôi vỗ vỗ vai anh
ấy, dáng vẻ như làm nũng.
“Em thế
đủ rồi đấy. Đã có bạn trai cớ gì còn quay sang bắt vạ anh. Đợi khi em ế chồng,
lúc đó anh trai đây sẽ mua cho em một cái y như thế này.” Anh ấy xoa dịu tôi
qua loa như vậy, thật là bực mình quá đi. Nhưng dù sao chúng tôi cũng cùng
chung sống hai mươi mấy năm qua, rõ ràng là anh em thân thiết, tôi làm sao mà
oán hận anh ấy được?
“Hứa Y
Nam, anh giỏi lắm, đợi đến ngày em kết hôn, nhất định em sẽ mua sợi dây đáng
giá hơn đây gấp một trăm lần.” Tôi tức giận đá mạnh vào chân anh ấy rồi bỏ mặc
anh ấy một mình đứng tại chỗ, rú lên như một con ác thú.
Hứa Y
Nam cũng là trốn việc đến đây, sau khi đưa tôi về chỗ làm anh ấy lái xe đi
luôn. Trước khi đi còn cẩn thận nhắc lại với tôi, mai là sinh nhật của Hàn Cần
Hiên, bất luận có xảy ra chuyện gì cũng phải có mặt, cho dù đó là bão tuyết hay
động đất, sóng thần…
Tôi
nghe mà đầu óc loạn hết cả lên, gật đầu như một con ngốc, mãi tới khi chiếc xe
Alto mất dạng trên đường thì mới lấy lại được tinh thần để bước lên lầu.
“Y
Thần, cô về rồi, may quá, trưởng phòng tìm cô ba lần rồi đấy. Tôi nói cô cùng với
Ngải Tân bàn chuyện thiết kế, biết thế rồi cô tự cân nhắc nhé.” Lão Lý nói
những lời này với vẻ mặt rất nghiêm trọng, xong rồi bỏ đi luôn.
Tôi gõ
cửa phòng trưởng phòng, lúc này sự sợ hãi làm tim như muốn nhảy lên tận cổ. Không
biết tôi sẽ bị mắng thế nào đây, lòng bàn tay toát mồ hôi. Sau khi vào phòng,
thái độ của trưởng phòng rất tốt, chỉ tôi ngồi xuống, nói rằng thái độ làm việc
cũng như chất lượng công việc tôi trong thời gian qua đều rất tốt. Trái tim tôi
cuối cùng cũng đã trở về lồng ngực, tôi thở phào nhẹ nhõm. Sau đó tôi thầm
nghĩ, vì công việc tôi đã phải làm ngày làm đêm, đâu có dễ dàng gì. Trưởng
phòng nói, tôi sẽ được tăng lương, mọi oán giận trong lòng tôi bỗng chốc tiêu
tan hết, và còn cảm thấy trưởng phòng là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới
này.
Tan
làm, trên đường về, tôi đi qua trung tâm mua sắm, đột nhiên nhớ ra mai là sinh
nhật Hàn Cần Hiên, chẳng phải tôi cũng phải tặng quà hay sao? Chết tiệt, lại
phải vung tiền rồi. Có chị dâu cũng thật là phiền toái quá đi. Do dự hồi lâu,
tôi quyết định mua mỹ phẩm tặng chị ấy. Tôi còn nhớ lần trước về nhà đã để ý
thấy chị ấy dùng hãng này, không thể sai được.
Thật là
xót ruột quá, nửa tháng lương của tôi thế là đi tong rồi!
Về đến
nhà, tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Người đau như vừa bị đánh, toàn thân mềm
nhũn, không còn chút sức lực. Cả ngày bôn ba như thế, kết quả là còn chưa có gì
vào miệng. Tôi cứ nghĩ cứ nghĩ rồi ngủ thiếp đi.
Hôm nay
là thứ bảy, được nghỉ làm, tôi xuống siêu thị dưới tầng trệt mua bao nhiêu rau
xanh và hoa quả tươi. Thi thoảng làm người phụ nữ nội trợ cũng chẳng có gì là
không tốt cả.
“Tất cả
là ba mươi bảy đồng mốt”, cô nhân viên thu ngân tươi cười nói với tôi. Nhưng
tôi tìm khắp các túi mà không có một hào lẻ nào, thật sự là muốn hỏi cô thu
ngân trước mặt “Ba mươi bảy đồng có được không?”, nhưng nhìn thấy phía sau mình
hàng dài người xếp hàng đợi thanh toán, câu nói đó lên đến miệng lại bị nuốt
ngược trở lại. Cô thu ngân có vẻ thiếu kiên nhẫn, ngoẹo cổ nhắc nhở: “Xin nhanh
cho.” Tôi đỏ mặt, có chút xấu hổ. Cuối cùng, câu nói “đi đến trước núi ắt có
đường” đúng thật, một cô phía sau đã cho tôi một hào. Tôi vội vàng thu dọn đồ,
khom người, cúi đầu nói cảm ơn cô ấy. Điệu bộ hệt như con chó Bun nịnh chủ.
Cô nhân
viên thu ngân nhận tiền, thanh toán cho tôi, tôi cầm theo hóa đơn rồi đi ra.
Bạn nói
sống trên đời này không có tiền làm sao sống được. Trước đây lúc đi siêu thị
toàn là Y Dương trả tiền, cho nên tôi không bao giờ quan tâm đến giá cả. Đều
tại cái đồ nghiệt chủng Y Dương ấy mà tôi rơi vào tình cảnh dở sống dở chết như
ngày hôm nay.
Nếu
không có một hào đó, nếu như không có ai chịu giúp đỡ như cô người lạ ấy, tôi
sẽ phải làm thế nào?
Tôi
nhàn nhã xách túi đồ vừa mua đi về nhà.
Lấy dưa
chuột ra, cắt vài ba lát mỏng để đắp mặt.
Đột
nhiên có tiếng chuông cửa. Cái người này đến thậ
