.” Triệu Nguyên Lạc cười khổ, rút kiếm ra.
“Đừng!”
Ấu Thanh kêu lên, rơi lệ đày mặt.
A Tang
hoảng hốt đỡ lấy nàng. Ấu Thanh hất A Tang ra: “Đừng kéo ta!” Thế nhưng A Tang
vẫn nắm tay nàng không buông.
Tống Tử
Kính nhìn về phía bọn họ, bình tĩnh nói: “Ấu Thanh, ngươi theo ta đã bao lâu
rồi?”
Ấu
Thanh sửng sốt: “Ta… Ta theo tiên sinh đã năm năm…”
“Năm
năm qua, ngươi luôn cho vào trà của ta một chút Nguyệt Nhụy, cho dù lần này ra
ngoài cũng không ngừng phải không.”
Huyết
sắc trên mặt Ấu Thanh hoàn toàn không còn, toàn thân run run, không thể tự kiềm
chế.
“Tiên
sinh…”
“Ngươi
đã biết?” Triệu Nguyên Lạc bật thốt.
Tống Tử
Kính cười nói: “A Lạc, ta qua lại với Triệu gia các ngươi nửa đời người, các
ngươi có chiêu thức gì, ta rõ ràng hơn ai hết. Hơn nữa, chiêu này, chẳng phải
năm đó Phù Dung từng dùng hay sao?”
“Vậy
ngươi còn giữ nàng ở bên cạnh ngươi nhiều năm như vậy?” Triệu Nguyên Lạc lớn
tiếng hỏi.
Tống Tử
Kính nhìn về phía Ấu Thanh, khẽ thở dài. Vì sao biết rõ nàng lai lịch bất minh
mà vẫn giữ lại. Một tiểu cô nương mười ba tuổi, tràn ngập ngưỡng mộ gọi hắn một
tiếng tiên sinh khiến hắn cảm thấy rất thỏa mãn. Khiến hắn không kìm lòng được
mà giữ đứa bé này lại, muốn nhìn xem lần này chính mình cố gắng có thể cứu được
nàng hay không.
Hắn
muốn bù đắp một chút gì đó.
Ấu
Thanh nằm rạp trên xe, nước mắt tuôn như mưa.
“Tiên
sinh! Ấu Thanh có lỗi với nhiều năm quan tâm bồi dưỡng của tiên sinh! Có lỗi
với sự tín nhiệm của tiên sinh!”
“Ta
cũng không phải tín nhiệm ngươi.” Tống Tử Kính bất đắc dĩ cười.
Ấu
Thanh muốn xuống xe, nhưng A Tang vẫn kéo nàng. Nàng động thủ không chút do dự,
khoảng không nhỏ hẹp cũng không cản trở nàng tàn nhẫn ra chiêu, ai ngờ A Tang
phản ứng nhanh nhẹn cấp tốc ứng đối, không chỉ dễ dàng né tránh chiêu thức của
nàng mà còn rất nhanh đã chuyển thủ thành công, lưu loát phá hỏng chiêu thức
của nàng, kìm chế mạch máu trên cổ tay nàng.
Ấu
Thanh thất bại, lúc này mới kinh ngạc nhìn kỹ tiểu cô nương kia.
Vẻ mặt
A Tang vẫn hoảng hốt và thân thiết như trước, nhưng một cỗ nội lực không ngừng
ngăn chặn gân mạch Ấu Thanh, khiến toàn thân nàng thoát lực, không thể động
đậy.
“Ngươi…”
“Tỷ tỷ
đừng đi, bên ngoài nguy hiểm.” Khẩu khí của tiểu cô nương vẫn ngây thơ như vậy.
Sắc mặt
Ấu Thanh đã trắng xanh, mồ hôi lạnh tuôn ra.
Triệu
Nguyên Lạc phát hiện có điều không đúng, cười lạnh: “Thì ra ngươi đã an bài
nhân thủ.”
Tổng Tử
Kính bất đắc dĩ cười.
“Các
ngươi càng làm càng tuyệt tình. Đêm qua A Tang hạ Di Hồn Nhãn cho Ấu Thanh, Ấu
Thanh ra tay giết ta, ta mới xác định Ấu Thanh biết võ. Đã năm năm, có thể giấu
ta năm năm, không dễ dàng.”
Ấu
Thanh đã khóc không thành tiếng.
Triệu
Nguyên Lạc nhìn dáng vẻ thương tâm của nàng, trong lòng hiểu ra, lửa giận bốc
lên: “Tống Tử Kính, ngươi đúng là trời sinh đào hoa, phái một người tới là một
người lỡ bước.”
Tống Tử
Kính dửng dưng nói: “Nói nhiều lời vô ích vậy làm gì? Vì Phù Dung, ngươi muốn
giết ta, vậy động thủ đi.”
Triệu
Nguyên Lạc nóng máu, bị những lời này kích thích lập tức vung kiếm lên.
“Không…”
Ấu Thanh hô to: “Hầu gia, Phù Dung tiểu thư tự sát! Không phải tiên sinh giết!”
Kiếm
trong tay Triệu Nguyên Lạc thoáng ngừng, Tống Tử Kính mượn khoảng khắc này xuất
ra một chưởng đánh tới.
Thủ hạ
hai bên xem thời cơ cũng lập tức hành động. A Tang điểm một cái lên huyệt đạo
của Ấu Thanh, kéo nàng về trong xe.
Ấu
Thanh mở to hai mắt, không ngừng rơi lệ, chỉ nghe thấy tiếng đánh nhau ngoài
xe. Những cảnh tượng trước kia hiện ra trước mắt.
Còn nhỏ
cha mẹ đã mất, ca ca mang theo nàng vào Triệu gia, ca ca làm tạp dịch, nàng làm
tiểu nha hoàn. Sau đó có người đến kiểm tra gân cốt nàng, lại dùng tính mạng ca
ca để áp chế, muốn huấn luyện nàng làm tử sĩ. Khi đó, nàng nhìn thấy Phù Dung
tiểu thư mà bọn họ nói, cũng ở trong nhóm, nhìn có vẻ không khác gì những nữ
hài tử khác. Chết lặng, cô đơn, nhỏ bé…
Những
ngày đó nghĩ lại mà hoảng sợ, cuối cùng cũng kiên cường đến cùng, Triệu gia sụp
đổ, trong cơ thể nàng mang độc, phải đi theo Triệu Nguyên Lạc. Cho đến khi bị
đưa vào Tống gia.
Tiên
sinh tuấn mỹ ôn hòa, cuộc sống bình tĩnh an nhàn, thật sự giống như một giấc
mơ.
Nếu như
giấc mơ này có thể không tỉnh lại thì thật tốt.
Triệu
Nguyên Lạc khiếp sợ nhìn kiếm trong tay, mũi kiếm đang chảy xuôi dòng máu của
Tống Tử Kính.
“Sao…
Sao có thể…”
Tống Tử
Kính mặt không còn chút máu, ôm bụng, vẻ mặt lại bình tĩnh nói: “Lẽ nào ngươi
đã quên… Ấu Thanh… hạ Nguyệt Nhụy…”
“Ngươi!”
Triệu Nguyên Lạc chấn động: “Ngươi uống? Ngươi rõ ràng biết nhưng vẫn uống?”
Tống Tử
Kính cười khổ.
“Ngươi
ngu ngốc sao? Rõ ràng biết còn uống? Ngươi muốn chết sao…”
“A
Lạc.” Tống Tử Kính nhẹ giọng nói: “Một kiếm này, là ta nợ ngươi.”
Trong
mắt Triệu Nguyên Lạc bốc lên hơi nước, liên tục lắc đầu: “Ngươi, ngươi cho rằng
ngươi nhận một kiếm của ta là có thể trả hết nợ nần sao?”
“Phù
Dung, nàng thật sự là tự sát.” Tống Tử Kính lảo đảo nhưng vẫn đẩy Tống Tam đang
định đỡ hắn ra: “Ngươi luôn nói ta hại chết