i bên cạnh Tả Lăng Thần, những
ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt ve mặt anh, trên gương mặt xinh đẹp tràn ngập
vẻ đau thương.
"Lăng Thần, Lăng Thần…"
Những hình ảnh của quá khứ lần lượt hiện lên trước mắt nàng.
Anh từng tao nhã biết bao nhưng giờ lại nằm im ở đó.
Tả Lăng Thần khó nhọc mà mở mắt, gương mặt quen thuộc từ từ
ánh lên trong mắt anh, môi anh mấp máy…
"Noãn Tâm, thấy em bình an là tốt rồi, đứa nhỏ…"
"Ba, cục cưng…"
Úc Noãn Tâm lập tức tiếp lấy một đứa trẻ từ tay ba mình, đứa
khác thì Anna Winslet đang bồng. Họ đều bước lên…
"Lăng Thần, anh xem anh đã làm cha nuôi rồi này, chúng
nó là một trai một gái…"
Nước mắt của Úc Noãn Tâm đã rơi xuống nhưng vẫn cố nén đau
thương mà nở nụ cười.
Hai đứa trẻ không khóc không nháo, mở to mắt mà nhìn Tả Lăng
Thần trên giường bệnh, bàn tay vô lực của anh khẽ sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của
chúng.
"Chúng nó thật dễ thương. Con trai thì giống Thiên
Kình, con gái thì giống em."
Giọng của anh rất yếu ớt, giống như là chiếc lá, có thể tung
bay theo gió bất cứ lúc này.
"Lăng Thần, chúng còn đợi anh yêu thương chúng, anh
không thể xảy ra chuyện gì, biết không…"
Úc Noãn Tâm nắm chặt lấy tay anh, giọng nghẹn ngào mà nói:
"Thiên Kình đã mất tích rồi, em không muốn mất đi cả anh…"
"Anh xin lỗi, Noãn Tâm, anh nghĩ anh phải nuốt lời rồi."
Tả Lăng Thần cố gắng đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt
đau lòng trên mặt nàng.
"Anh nghĩ rằng… anh sẽ thay Thiên Kình bảo vệ em."
Ánh mắt anh lộ vẻ đau buồn, thương tâm mà nhìn nàng rơi lệ:
"Đáng tiếc anh vẫn không thể thay thế được."
"Lăng Thần, anh đừng nói lung tung, nhất định anh sẽ
không sao đâu."
Úc Noãn Tâm không thể kiềm nén vẻ đau thương của mình nữa. Sự
kiếm chế cùng vẻ kiên cường trong mấy tháng nay đã hoàn toàn tan biến vào giờ
khắc này, nước mắt rơi xuống từng giọt.
Tả Lăng Thần nở nụ cười, trong sự yếu ớt có chứa nỗi đau ly
biệt. Anh nhìn mọi người một lượt, sau đó dừng lại trên người Anna Winslet…
"Mợ, Hoắc Thị và Tả Thị…"
"Lăng Thần, mợ biết con muốn nói gì."
Nước mắt của Anna Winslet đã sớm tràn ra, Tả Lăng Thần như
là con trai bà, lòng của bà đau không tả xiết
"Bà ngoại…" Tả Lăng Thần nhìn sang Hoắc lão phu
nhân, thấy bà khóc nức nở thì nhẹ giọng nói: "Con xin lỗi…"
"Lăng Thần!" Hoắc lão phu nhân bước lên ôm lấy
anh.
Tả Lăng Thần bất lực mà nở nụ cười, sau đó nhìn ông bà Úc…
"Con xin lỗi…"
Sự áy náy của anh đối với họ đơn giản là vì Úc Noãn Tâm.
Mẹ Úc Noãn Tâm khóc lóc, ngả người vào chồng mình.
"Lăng thần, em không muốn anh như thế này…"
Lòng Úc Noãn Tâm đau đớn. Nếu anh cứ thế mà ra đi thì cả đời
này nàng sẽ không được an lòng. Làm sao nàng có thể quên những gì anh đã làm
cho nàng, làm sao nàng có thể quên tình yêu của anh dành cho mình.
"Noãn Tâm…"
Ánh mắt Tả Lăng Thần rất dịu dàng, ngón tay run run sờ lên mặt
nàng…
"Anh vẫn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy em là trong một bữa
tiệc. Em rất đẹp, có sự thanh khiết của một sinh viên. Xin lỗi, là anh đã làm tổn
thương em. Có điều làm cho anh thấy vui là trước khi anh đi vẫn còn có thể nhìn
thấy em làm mẹ, nhìn thấy em ở bên cạnh anh. Cho dù có chết thì anh cũng sẽ
không quên em là cô gái duy nhất mà anh yêu trong đời này."
Theo tiếng cuối cùng vừa thốt ra, tay Tả Lăng Thần từ trên mặt
nàng rơi xuống, theo giọt nước mắt của nàng mà rơi vào bên giường.
"Lăng Thần…" Úc Noãn Tâm hét lên đau đớn, lung lay
cơ thể anh…
"Bác sĩ, bác sĩ…"
Tất cả mọi người đều tuyệt vọng.
Bác sĩ và y tá chạy đến cấp cứu.
Úc Noãn Tâm chỉ nghe thấy tiếng điện kích cùng tiếng hô cấp
cứu của bác sĩ.
"Tim không đập, mạch không đập, điện tâm đồ bão hòa về
0…"
"Điện kích tim lên 200!"
"Vâng, 200 lần thứ nhất."
Không có phản ứng.
"Điện kích tim lên 300!"
"Vâng, 300 lần thứ nhất!"
Không có phản ứng.
"Điện kích 300 lần hai!"
Vẫn không có phản ứng.
"Điện kích tim lên 350."
"Điện kích tim 350 lần thứ nhất!"
Không có phản ứng.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba
Vẫn không có phản ứng gì
Một lúc sau
Sắc mặt của bác sĩ rất nặng nề mà bước ra, lắc đầu với mọi
người: "Xin lỗi, Tả tiên sinh đã đi rồi!"
"Không…"
Úc Noãn Tâm đau đớn mà thét lên, hy vọng duy nhất đã biến mất.
Cả thế giới dường như chảo đảo ngay lúc này.
"Lăng Thần…"
Tiếng một cô gái vang lên rất quen thuộc, mọi người đều nhìn
sang, đó là người nên nhận sự trừng phạt vào hôm nay – Phương Nhan. Sau khi cô
nhìn thấy Tả Lăng Thần đã không còn hơi thở mà nằm trên giường bệnh thì ánh mắt
lập tức nguội lạnh như tro tàn.
"Buông anh ấy ra, Lăng Thần là của tôi!"
Ngay sau đó, cô dường như phát điên mà nhào lên ôm chặt lấy
anh, nước mắt ào ạt rơi xuống…
"Tại sao không đợi em? Em vốn muốn đi với anh mà!"
Giọng của cô thê lương bi đát nhưng lại làm Úc Noãn Tâm hiểu
ra kẻ đầu sỏ của vụ này là ai.
Sở dĩ cô xuất hiện tại bệnh viện, thứ nhất là vì ông nội cô
ta, thứ hai là vì tất cả đều là do Phương gia an bài."
"Phương Nhan!"
Úc Noãn Tâm nén bi thương, giọng nói có chứa lệ nghe qua cực
kỳ lạnh lẽo, nhìn vào cô ta và nói từng tiếng: "Cô không có tư cách đến quấy
rầy anh ấy!"
"K