ng Thần gật đầu. Nhìn Úc Noãn Tâm đau đớn làm anh không
để ý đến thứ gì khác, lập tức tiến tới ôm nàng lên xe.
Một viên đạn không có mắt lướt qua người anh…
Thậm chí một viên đạn xuyên thủng cửa kính xe mà vào trong
xe…
Tả Lăng Thần ôm lấy Úc Noãn Tâm, cơ thể cường tráng che chắn
cho nàng, nhanh chóng nhấn ga.
"Lăng Thần, anh không sao chứ?" Úc Noãn Tâm cố nén
đau, từ trong lòng anh ngẩng đầu lên hỏi.
Tả Lăng Thần nở nụ cười: "Không sao, bọn chúng chưa thể
làm anh bị thương."
"Bọn họ là ai?"
Úc Noãn Tâm nghe thấy tiếng súng ngày càng xa. Người tới với
số lượng không ít, xem ra là muốn dồn họ vào chỗ chết.
Mắt Tả Lăng Thần lộ vẻ ngoan độc…
"Lúc này chỉ có Phương gia là muốn lấy mạng anh nhất.
Noãn Tâm, đừng nói nữa, anh lập tức đưa em đến bệnh viện, ráng chịu một
chút…"
Chiếc xe lướt qua trên đường, để lại một cái bóng mất hút…
Người của Hoắc gia và ba mẹ của Úc Noãn Tâm đều vội vã chạy
tới bệnh viện…
Cuối thì cũng đã tới giờ phút này….
Tả Lăng Thần bỗng không còn chút sức lực mà ngồi phịch xuống
ghế, máu thấm ra từ lưng áo sơ mi.
"Lăng Thần, con bị thương sao?" Hoắc lão phu nhân
tinh mắt, thoáng cái là nhìn thấy máu sau lưng anh.
Mọi người đưa mắt nhìn về phía Tả Lăng Thần, tất cả đều chấn
kinh.
Lúc này Úc Noãn Tâm đã được đẩy ra, Tả Lăng Thần cố nén đau
mà đứng dậy, không có chút sức mà nói:"Đừng để Noãn Tâm biết!"
Úc Noãn Tâm nằm trên giường, đau đến nỗi mồ hôi chảy đầm
đìa. Ngay sau đó, tay nàng đã bị Tả Lăng Thần nắm lấy.
"Lăng Thần…"
"Phải ráng chịu đựng, Thiên Kình đang đợi em đó!"
Tả Lăng Thần cố gắng làm ra vẻ thoải mái nhưng bàn tay thì vẫn
hơi run run, máu sau lưng ngày càng nhiều. Anna Winslet và tất cả mọi người đều
che miệng lại.
Úc Noãn Tâm đau đớn mà gật đầu, sau đó bị y tá đẩy vào phòng
sinh.
Tay nàng rơi ra khỏi tay anh…
Anh biết đây là lần cuối cùng trong đời anh được nắm lấy tay
nàng.
Cửa phòng sinh bị đóng lại, ngay lúc đó, Tả Lăng Thần cũng
không chống đỡ được nữa mà té xuống đất.
Phòng sinh hoảng loạn!
Nhưng may mà Úc Noãn Tâm được đưa đến kịp thời, đứa trẻ thuận
lợi sinh ra. Ra trước là một bé trai, sau đó lại sinh tiếp một bé gái, một rồng
một phượng. Dường như là hai đứa trẻ sớm biết chuyện trên thế gian này nên vừa
ra đời chỉ khóc mấy tiếng rồi lại mở to mắt, như là tò mò mà nhìn thế giới xa lạ
này.
"Là một trai một gái sao?" Úc Noãn Tâm rất kiên cường,
không xuất huyết nhiều, cũng không đau đến nỗi ngất đi. Đối với nàng mà nói thì
nỗi đau đớn nhất đã qua rồi, nỗi đau nhưng hạnh phúc của phụ nữ này nàng sẽ chịu
được.
Trên dưới Hoắc gia vui mừng khôn xiết. Hai đứa trẻ ra đời
làm Anna Winslet và Hoắc lão phu nhân vui đến nỗi không tả được. Ông bà Úc cũng
thở phào nhẹ nhõm.
"Noãn Tâm, con cảm thấy thế nào?"
Úc Noãn Tâm được đẩy tới phòng bệnh riêng. Nàng vừa sinh
xong nên có vẻ mệt mỏi nhưng tất cả những chỉ số của cơ thể đều rất bình thường.
Nhìn ánh mắt quan tâm của mẹ chồng, lòng Úc Noãn Tâm thấy rất
ấm áp: "Mẹ, con không sao, con nghe y tá nói hai đứa nhỏ rất khỏe mạnh phải
không?"
Anna Winslet gật đầu, mà Hoắc lão phu nhân lại ứa nước mắt.
Ba mẹ Úc Noãn Tâm bên cạnh thì có vẻ nặng nề.
"Sao thế ạ?" Úc Noãn Tâm nhìn họ, trong lòng có dự
cảm không hay.
"Noãn Tâm, Lăng Thần bị thương rồi, rất nghiêm trọng…"
Bà Úc không kiềm được mà bước lên nói cho nàng biết.
Úc Noãn Tâm bỗng trợn to mắt, hơi thở bắt đầu trở nên không ổn
định…
"Lăng Thần bị thương, sao anh ấy lại bị thương? Bây giờ
anh ấy ở đâu?"
"Lăng Thần bị trúng đạn trên đường đưa con vào bệnh viện,
nó vẫn không chịu nói sợ làm con lo lắng."
Giọng Hoắc lão phu nhân nghẹn ngào mà nói: "Lúc nó đến
bệnh viện thì sau lưng đã chảy rất nhiều máu, bây giờ nó đang ở trong phòng bệnh
nặng, e rằng…"
"Con phải gặp anh ấy, đưa còn đi gặp anh ấy."
Úc Noãn Tâm cố nén vẻ mệt mỏi của cơ thể, từ giường ngồi dậy,
vẻ mặt đau thương cùng bất lực.
"Noãn Tâm, ba đẩy con qua đó." Ông Úc mở miệng
nói.
Úc Noãn Tâm gật đầu: "Còn có cục cưng nữa, Lăng Thần muốn
nhìn thấy cục cưng nhất."
Trong phòng bệnh nặng, ánh sáng rất mờ.
Tả Lăng Thần đã trải qua cấp cứu, anh nằm thoi thóp trên giường,
hai mắt nhắm chặt không động đậy.
"Xin các vị hãy chuẩn bị tâm lý, chúng tôi đã cố gắng hết
sức, Tả tiên sinh…"
Viện trưởng được tin báo liền đích thân chạy đến, vẻ mặt tiếc
nuối cùng bất đắc dĩ mà nói.
"Viện trưởng, ông nói thế là có ý gì? Mau cứu anh ấy…"
Úc Noãn Tâm đau lòng gần chết. Nàng nhớ tới trước khi lên
xe, thì ra viên đạn đó thực sự bắn trúng người anh nhưng anh vẫn đưa nàng tới bệnh
viện, thậm chí không để nàng phát hiện bất cứ sự khác thường nào.
Viện trưởng thở dài một hơi…
"Thương thế của Tả tiên sinh quá nghiêm trọng, hơn nữa
đã bỏ lỡ thời cơ trị liệu tốt nhất, mất máu quá nhiều, vả lại viên đạn nằm vào
chỗ trí mệnh nên chúng tôi đành lực bất tòng tâm. Các vị có lời gì cần nói thì
nói đi."
Úc Noãn Tâm không nói gì thêm, cố nén cảm giác sắp ngất xỉu
mà đứng dậy, vọt vào phòng bệnh…
Mọi người cả kinh, lập tức đuổi theo…
Trong phòng bệnh, Úc Noãn Tâm ngồ
