a mãi thế?"
Anh ta mở miệng, giọng nói trầm thấp tràn ngập sức hút như
nam châm khiến người ta mê mẩn.
Dường như hai đứa nhóc không ngờ là hắn sẽ đột nhiên dừng lại
nên trợn tròn mắt mà nhìn hắn, một lúc sau Quân Nghị mới non nớt mà nói:
"Sao chú biết là chúng cháu đi theo sau?"
Mặt mày thằng nhóc này lộ vẻ anh tuấn rất quen thuộc làm hắn
nở nụ cười, ánh mắt càng vui vẻ.
"Bởi vì ta cũng thông minh như các con."
Quân Nghị nghe thế thì ánh mắt thâm thúy chớp chớp mấy cái rồi
lắc đầu: "Trên đời này, chỉ có ba cháu là thông minh nhất."
Hắn cười sang sảng, nhìn Tư Khuynh đang ngây người bên cạnh.
"Cô bé, con thì sao, con cũng cho rằng ba là người
thông minh nhất thế giới sao?"
Hắn quay đầu nhìn cô nhóc xinh như búp bê, ánh mắt trở nên dịu
dàng.
Hoắc Tư Khuynh không trả lời, chỉ giương ánh mắt hiếu kỳ mà
nhìn hắn, sau đó mới nghiêng đầu nói: "Chú có thể tháo kính ra
không?"
Hắn không giận mà còn cười, không nói gì mà tháo kính xuống.
Vẻ mặt giống với hai đứa nhóc đến kinh người.
Ánh mắt thâm thúy chứa sự dịu dàng trìu mến mà nhìn chúng,
sau đó liền nghe thấy chúng kêu lên một tiếng rồi nhào vào lòng hắn…
"Ba!"
Hắn cười trìu mến, không đẩy chúng ra mà rất tự nhiên ôm
chúng vào lòng rất lâu, sau đó nói…
"Ba biết các con tên là Quân Nghị và Tư Khuynh đúng
không?"
Hai đứa nhóc ngạc nhiên mà nhìn hắn…
"Sao ba lại biết tên của con?" (Bởi vì ba là người
thông minh nhất thế giới ^.^)
"Vậy sao các con lại biết ta là ba của các con?"
Hắn đưa tay xoa đầu bé trai, lại thân mật mà hôn lên má bé
gái.
Hai đứa trẻ đồng thanh trả lời: "Bởi vì ngày nào mẹ
cũng nhìn ảnh của ba, ba còn có mùi của ba hơn cả ba trong ảnh."
Gương mặt kiên nghị của hắn lộ vẻ đau lòng, tay hơi run run
một chút.
"Ba ơi, ba sao thế? Có phải chúng con không ngoan nên
ba không về không?"
Trong giọng nói non nớt của Tư Khuynh có vẻ dè dặt, cô bé nắm
lấy bàn tay đang run run của hắn…
"Ba, ba đừng đi nữa được không, những đứa trẻ khác đều
có ba cả."
Hắn nhìn gương mặt non nớt của cô bé, vẻ ngây thơ ấy mang
theo bóng dáng của một người con gái xinh đẹp làm hắn nhớ mong bao ngày.
"Quân Nghị, mẹ đặt cho con cái tên này là hy vọng sau
này con lớn lên sẽ trở thành một trang quân tử đội trời đạp đất, có tính cách
kiên cường."
"Vậy con thì sao?"
Hoắc Tư Khuynh nắm chặt tay hắn, ngọt ngào mà hỏi, giống như
đứa trẻ được kẹo.
Hắn nhìn cô bé, trong mắt càng thêm đau đớn.
"Tư Khuynh là cách đọc gần giống với Tư Kình." (Tư
Kình = nhớ anh Kình)
"Thật là sâu xa." Hai đứa nhỏ không hiểu lời của hắn
lắm.
Hắn cong môi cười…
"Không hiểu cũng không sao, ba sẽ dạy các con."
Nói xong liền ôm chúng vào lòng, đứng lên.
"A, ba thật là cao."
"Đúng vậy, còn cao hơn cả mẹ."
Ngay khi hai đứa nhỏ đang nhảy nhót trong lòng thì…
"Thiên Kình…"
Sau lưng hắn vang lên tiếng nói quen thuộc, dịu dàng mà mang
chút dè dặt vì không dám tin, giống như là giọng con chim họa mi run run vì
kinh hãi.
"Thiên Kình, là anh sao?"
Dưới ánh dương, cơ thể cao lớn của hắn khẽ run rẩy, sau đó từ
từ quay lại…
Đôi mắt trong như nước cùng ánh mắt sâu như biển chạm vào
nhau.
Như làn gió khẽ phất qua mặt hồ làm dợn sóng.
Úc Noãn Tâm bỗng trợn tròn mắt, sau đó cánh môi hồng run
run, cảm giác run run này dần lan ra khắp người.
Bao nhiêu lần nàng giật mình giữa đêm khuya, tỉnh giấc trong
làn nước mắt. Bây giờ, bóng dáng trong mộng ấy đang sờ sờ trước mắt, ngay dưới
ánh mặt trời, hắn quá chân thật làm nàng cảm thấy hơi thở dồn dập.
Hắn không thả hai đứa nhỏ xuống mà ôm chúng, bước từng bước
về phía nàng. Mỗi bước đều tràn ngập vẻ tự tin vững vàng, mỗi bước đến gần nàng
thì vẻ thâm tình trong mắt càng nồng nàn hơn.
Cuối cùng hắn dừng bước trước mặt nàng.
Gần đến nỗi nàng có thể nhìn rõ những đường nét trên khuôn mặt
hắn.
Gần đến nỗi chỉ cần nàng đưa tay là có thể chạm vào lồng ngực
rắn chắc của hắn.
Hắn nhìn nàng, trong mắt phản chiếu vẻ kích động của nàng. Hắn
chỉ cần dùng một cánh tay là có thể bế được hai đứa nhóc, một tay kia đưa ra,
nhẹ nhàng sờ lên đầu nàng, ngón tay mang theo độ ấm, dịu dàng mà chạm vào dung
nhan tuyệt mỹ kia.
"Noãn, anh về rồi!"
Giọng nói trầm thấp mang theo sự dịu dàng, đầy ắp vẻ thâm
tình cùng sự áy náy. Hơi thở quen thuộc của hắn vờn quanh nàng.
Úc Noãn Tâm ngẩn ngơ mà nhìn hắn. Câu nói của hắn làm đôi mắt
ngấn nước của nàng dần dần mơ hồ, không rõ hình ảnh của Hoắc Thiên Kình nữa.
"Thiên Kình, em, em không muốn khóc chút nào, bởi vì
như thế sẽ không nhìn rõ được anh."
Thật ra nàng có rất nhiều lời muốn nói với hắn nhưng cuối
cùng lại nói ra câu này, bởi vì quá kích động nên trong nhất thời không biết
nói gì mới tốt…
Ngay sau đó, cả người Úc Noãn Tâm liền bị Hoắc Thiên Kình ôm
chặt vào lòng, cánh tay mạnh mẽ như muốn ép nàng sát vào làm một với hắn. Úc
Noãn Tâm dễ dàng cảm nhận được cánh tay rắn chắc đang ôm chặt mình kia đang run
run
Chiếc hôn nóng bỏng của hắn rơi vào trán nàng, giọng nói dịu
dàng mang theo vẻ đau lòng thương tiếc.
"Không sao đâu, hôm nay nhìn không rõ thì còn có ngày
mai,