c…
Ngay cả "Yi Fei Si" trên tay hắn cũng lóe lên những
tia sáng hạnh phúc dưới ánh mặt trời…
Những tia nắng li ti xuyên qua kẽ lá xanh um chiếu xuống con
đường lát đá sạch sẽ, làm cho mỗi hòn sỏi đều ánh lên, giống như những vỏ sò
bên bờ biển, dưới sự chiếu rọi của ánh chiều làm lóe lên những tia sáng dịu
dàng.
Ánh mặt trời vào bổi chiều rất êm dịu, gần như là gộp cái
bóng của đôi nam nữ lại thành một rất hoàn mĩ. Những thứ đồ linh tinh bên này một
túi, bên kia một bao mà chất thành đống ở phía sau xe. Một cơn gió thoảng qua,
vài chiếc lá khẽ rơi xuống, thậm chí trong đó có một chiếc khẽ đậu trên vai Hoắc
Thiên Kình.
Một chiếc lá mà biết cả mùa thu…
Cái nóng rực của mùa hè dần giảm bớt, trong không khí lại
mang theo chút hơi thở của mùa thu.
"Còn muốn đi đâu nữa?"
Dựa vào xe, Hoắc Thiên Kình ôm lấy Úc Noãn Tâm, ngắm nhìn
gương mặt nhỏ nhắn mịn màng như ngọc của nàng. Mặc dù có kính râm che mất phần
lớn khuôn mặt nhưng vẫn có thể nhìn ra những đường nét tinh tế trên gương mặt
nàng.
Hôm nay hắn đã được trải nghiệm một cuộc sống chưa bao giờ
có. Bước ra khỏi Hoắc Thị, ra khỏi phòng làm việc, rời xa bàn làm việc vẫn trường
kì xử lí công tác, không ngờ chỉ đi dạo phố thế này thôi mà tâm tình đã rất tốt.
Không, là rất vui, là thả lỏng người từ trước tới nay chưa từng có.
Từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng thoải mái như vậy. Cho tới nay
hắn đều gánh vác sự vinh nhục hưng suy của Hoắc Thị. Mỗi ngày hắn đều phải đối
mặt với tình trạng thương trường như chiến trường, đấu đá với nhau, ngươi lừa
ta gạt, cho nên tự nhiên hắn cũng nghĩ cuộc sống chính là như vậy. Nhưng hôm
nay, cô gái trong lòng đã khiến cho hắn hiểu thì ra cuộc sống… còn có thể đẹp
hơn.
"A…"
Úc Noãn Tâm ngẩng đầu nhìn chăm chú, đôi mắt trong như nước
khẽ đảo qua đảo lại, sau đó gian xảo cười."Thiên Kình, anh đặt chỗ ăn cơm ở
đâu?"
"Câu lạc bộ cao cấp Hoàng Gia." Hoắc Thiên Kình trả
lời.
"Ừ, em biết rồi."
Môi Úc Noãn Tâm cong lên như hoa, giơ hai tay ôm lấy cổ hắn,
cười hề hề mà nói: "Vậy chúng ta… đi tàu điện ngầm đến đó được
không?"
Giọng nói nũng nịu mang theo vẻ thăm dò, lại có vẻ khẩn cầu.
"Đi, đi cái gì?"
Hoắc Thiên Kình – kẻ vẫn luôn nhanh mồm nhanh miệng bỗng
nhiên lắp bắp một chút, hắn sợ mình nghe lầm mà hỏi lại: "Em nói muốn đi
tàu điện ngầm sao?"
"Đúng vậy, tàu điện ngầm!" Dáng vẻ Úc Noãn Tâm
không giống nói đùa, nghiêm túc mà nhìn hắn. "Đừng nói anh chưa từng đi đó
chứ?"
Hoắc Thiên Kình khó khăn mà nuốt một ngụm nước bọt rồi lắc đầu.
Nói thật, hắn thật sự chưa từng đi tàu điện ngầm, từ lúc hắn
có hiểu biết cho đến nay thì đều luôn có tài xế riêng để đưa đón…
"Cuộc sống của anh thật quá đơn điệu!" Hai tay Úc
Noãn Tâm ôm lấy gương mặt hắn. "Thật ra, có đôi khi thả lỏng một chút, làm
một người bình thường cũng không tồi. Không sao, đừng sợ, chị dắt em đi!"
Nàng làm ra vẻ rất kiêu ngạo. Luôn nhìn thấy hắn cao cao tại
thượng, bây giờ nhìn thấy dáng vẻ giật mình lắp bắp của hắn thì cũng thật sảng
khoái.
Hoắc Thiên Kình kéo lấy tay nàng, nhướng mày. "Cô bé, đừng
nói em thật tình quyết định thế chứ? Hôm nay chúng ta đã tránh không ít phóng
viên rồi."
"Thế thì có sao?"
Úc Noãn Tâm bĩu môi. "Cùng lắm thì khi thấy phòng viên
chúng ta sẽ bỏ chạy. Thật ra con người vốn rất mâu thuẫn, khi em còn rất nhỏ, mỗi
lần em phải chen chúc trong xe bus cùng tàu điện ngầm, nhìn thấy người ta ngồi
trong xe riêng thì rất thèm thuồng. Khi đó em nghĩ nếu có một ngày em không phải
cùng người ta chen nhau trong xe bus và tàu điện ngầm nữa thì tốt biết bao.
Hàng ngày ngồi trong xe riêng, muốn đi đâu thì đi. Nhưng bây giờ bước vào vòng
giải trí, trở thành đối tượng nhìn chằm chằm trong mắt các phóng viên, mỗi ngày
đều phải ngồi trong xe thì lại bắt đầu hoài niệm cuộc sống khi còn chen chúc
trong tàu điện ngầm.
Nói đến đây, mắt Úc Noãn Tâm có vẻ hơi thê lương. Con người
vẫn luôn tham lam, luôn muốn mười phân vẹn mười, nhưng trên thực tế thì sao có
thể chứ. Khi bạn có được thứ này thì đương nhiên cũng sẽ mất đi thứ kia. Bởi vì
năng lượng là bất biến, bắt đầu có được thì cũng bắt đầu mất đi, cứ đơn giản
như thế. Nhưng người đời thường không hiểu thấu điều này, cố gắng giãy giụa cho
nên mỗi ngày tâm trạng đều rất kém.
"Nhìn em…"
Hoắc Thiên Kình nhạy cảm mà bắt được sự mất mát trong mắt
nàng, không đành lòng mà khẽ vuốt mũi nàng một cái, nụ cười nhè nhẹ lan ra bên
môi: "Không phải là đi tàu điện ngầm sao? Có cần phát ra cảm xúc bi thương
thế không. Đi thôi, đúng lúc anh cũng chưa từng đi, thử một lần cũng tốt."
Úc Noãn Tâm nở nụ cười tươi, ôm chầm lấy cánh tay hắn.
"Là anh nói đó nha, đến lúc đó đừng nuốt lời. À, đúng rồi, câu lạc bộ cao
cấp Hoàng Gia gần trạm tàu điện ngầm nào nhỉ?"
Hoắc Thiên Kình ngẩn ra, sau đó cười khổ: "Em hỏi
anh?"
Hắn khẽ chống tay lên trán, hắn chỉ biết đường lái xe, sao lại
biết tên trạm tàu điện ngầm chứ?
Tay hắn sủng nịch mà xoa xoa đầu nàng, sau đó lấy điện thoại
nhấn một dãy số…
"Có hai chuyện: Thứ nhất, tìm người lái xe của tôi về.
Thứ hai, tra tên trạm tàu điện n
