thật phải trải nghiệm, vậy… cô vợ đáng
yêu của anh, chúng ta đến nếm thử cái kiss trong tàu điện ngầm một chút xem
sao?"
Giọng nói trầm thấp mang theo vẻ dụ hoặc xấu xa cứ như sóng
biển dập dờn bên tai nàng, ngay cả hơi thở ám muội nóng rực cũng thổi vào chiếc
cổ trắng ngần của nàng, khiến cho nàng hơi đỏ mặt lên.
"Thiên Kình, anh điên rồi, đừng… ưhm…" Mắt Úc Noãn
Tâm nổi lên vẻ hồi hộp cùng xấu hổ, còn chưa kịp phản kháng thì đôi môi anh đào
đã bị nuốt vào miệng Hoắc Thiên Kình, từ nhẹ nhàng đến nồng nàn, càng ngày càng
tham lam…
Nàng hoàn toàn đỏ bừng cả mặt…
Những người xung quanh kinh ngạc cùng hâm mộ mà nhìn tình cảnh
diễn ra trong tàu điện!
Theo lí mà nói thì có lắm đôi tình nhân hôn nhau trong tàu
điện ngầm, đương nhiên cũng không gây nhiều sự chú ý lắm, có trách thì trách
ngoại hình của hai người bắt mắt quá…
Mặc dù người đàn ông đeo kính râm nên không nhìn rõ diện mạo
nhưng vóc người cao lớn khỏe mạnh kết hợp với y phục cao cấp và những đường nét
bên mặt không bị kính râm che khuất cũng đủ để thể hiện khí chất cùng sức hấp dẫn
khác thường khi hắn giơ tay nhấc chân. Khí thế vương giả không thể che giấu khiến
tất cả những cô gái chỉ nhìn hắn một cái đã không thể bỏ qua…
Mà dường như cô gái đeo kính râm và đội mũ lưỡi trai kia cũng
không phải người bình thường. Sống mũi thon cao hoàn toàn không khó nhìn ra những
đường nét tinh tế của cô. Da thịt trắng nõn nà cùng dáng người rất đẹp không thể
che giấu, cộng thêm quần áo trên người tạo nên cảm giác cực kỳ xứng đôi với người
đàn ông bên cạnh, khiến cho ánh mắt của tất cả đàn ông đều không thể dời đi…
Nói cách khác, khi Hoắc Thiên Kình cùng Úc Noãn Tâm tay nắm
tay bước vào tàu điện ngầm thì cũng đã thu hút mọi ánh nhìn.
Hành động thân mật của hai người không những không khiến cho
mọi người phản cảm, ngược lại đã trở thành một loại hưởng thụ về thị giác. Hai
người này thoạt nhìn đã biết không phải người bình thường, ngay cả hôn nhau mà
cũng lãng mạn cùng đẹp đẽ đến thế…
"A, cô nhìn hai người kia kìa, sao tôi thấy quen mặt thế
nhỉ?"
"Đúng thế, hình như là đã gặp ở đâu đó!"
"Woa, anh chàng đó đẹp trai quá, nhìn còn đẹp hơn cả
minh tinh nữa…"
"Tôi thì lại thấy cô gái kia mới đẹp. Các cô nói xem,
hai người đó là người yêu sao? Hay là… lén ra ngoài yêu đương vụng trộm?"
"Lời của cô thật khó nghe…"
"Vốn là thế mà, cô nhìn cử chỉ của họ xem, còn mờ ám
hơn cả vợ chồng…"
Trong tàu điện ngầm bắt đầu bàn tán xôn xao, thậm chí có một
số lời đã chui vào tai Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm.
Hai người nhìn nhau cười…
Tàu từ từ dừng lại, cửa được mở ra, một vài người xuống tàu,
một vài người lại lên tàu…
"Mau lên… Úc Noãn Tâm ở đó, còn có… Hoắc tiên
sinh?…"
Một tiếng hét to vang lên phá vỡ những lời xì xầm bên trong,
ngay sau đó, một đám người ôm máy cameras cố gắng chen qua đoàn người đi về
phía bên này…
"Noãn, chúng ta xuống tàu!"
Hoắc Thiên Kình không nói một tiếng, đột nhiên ngăn cánh cửa
sắp đóng lại, bình tĩnh kéo lấy tay Úc Noãn Tâm…
Chuông cảnh báo rú lên chói tai vì cửa không đóng lại được…
"Hoắc tiên sinh, Úc Noãn Tâm…"
Đám phóng viên cũng không phải tay mơ, thừa dịp cửa còn chưa
đóng mà lại ra sức kéo lấy cửa, một đám người xuống tàu theo.
Trên đường đi, Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm không ngừng chạy
ở phía trước. Phía sau là một đám phóng viên càng ngày càng đông đang đuổi
theo…
Ngày hôm nay, tình cảnh này đã diễn ra không biết bao nhiêu
lần, mãi đến bây giờ Hoắc Thiên Kình mới biết rốt cuộc có bao nhiêu người đang
chú ý đến bọn họ.
Cuối cùng hai người cũng trốn được vào trong một cái hẻm nhỏ,
Úc Noãn Tâm thở hổn hển mà dựa vào lòng Hoắc Thiên Kình, nàng chạy đến nỗi sắp
hụt hơi rồi, may mà nàng mang giày đế bằng.
"Những tên phóng viên đó cũng thật là dai." Hoắc
Thiên Kình vừa ổn định lại hơi thở vừa nói.
"Paparazi mà, đương nhiên muốn bới móc đến cùng."
Úc Noãn Tâm vỗ ngực, bộ dạng như muốn hết hơi.
Hoắc Thiên Kình rất săn sóc mà lau đi mồ hôi lấm tấm trên
trán nàng, nói đùa một câu: "Lúc này chúng ta không muốn đi xe cũng không
được, đám phóng viên này còn khó đối phó hơn cả sát thủ, anh lại không thể làm
gì được họ."
Úc Noãn Tâm bị hắn chọc cười: "Bắt taxi?"
"Không thì biết làm sao?"
Hoắc Thiên Kình nhướng mày. "Xe bị tài xế lái về rồi, đợi
anh ta chạy đến đây thì đám phóng viên đó đã nuốt sống chúng ta rồi."
Úc Noãn Tâm không nhịn được mà cười ra tiếng: "Ý của
anh là… anh chưa từng đi tàu điện ngầm nhưng từng bắt taxi sao?"
Hoắc Thiên Kình liếc nàng một cái, bàn tay xoa mạnh đầu của
nàng. "Cô bé, em thật sự cho anh là người đến từ sao Hỏa sao? Sao anh lại
không biết bắt taxi? Đi thôi!"
Nói xong, thấy dáng vẻ xụi lơ của nàng thì không nói một tiếng
mà ôm ngang lấy nàng, bước nhanh ra khỏi hẻm nhỏ…
Tiếng cười duyên của cô gái và chàng trai dần dần hòa vào
không trung…
Câu lạc bộ cao cấp Hoàng gia
Nghệ thuật trang trí theo trường phái Art Deco, thiết kế có
vẻ lãng mạn cổ điển cùng cảm giác hiện đại làm cho cả Câu lạc bộ cao cấp Hoàng
Gia đều trở thành một nơi xa hoa n