Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225791

Bình chọn: 8.5.00/10/2579 lượt.

hỏi Hoắc Thiên Kình vấn

đề này. Những chuyện thế này bảo hắn làm sao trả lời? Lẽ nào còn bắt Hoắc Thiên

Kình nói ra nguyên nhân nàng ngủ không đủ giấc sao?

Ai ngờ Hoắc Thiên Kình lại nghe một cách rất nghiêm túc, vẻ

mặt áy náy mà nói với Úc Noãn Tâm: "Noãn Tâm, là anh không tốt, là do anh

lo lắng quá…"

Lời của hắn còn chưa nói xong đã bị Úc Noãn Tâm che miệng lại…

"Được rồi, anh còn nói nữa." Nàng xấu hổ đến nỗi mặt

càng đỏ hơn.

Những nữ nhân viến khác trong tiệm đều đã hiểu được là ý gì,

sự hâm mộ trong mắt càng nhiều, được một người đàn ông như thế yêu thương thì…

Tiểu Vũ trước giờ vẫn là người ngây ngô trong chuyện tình cảm,

cô bị xưng là "Bạch cốt tinh" nhưng lại chưa từng có kinh nghiệm yêu

đương, hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời nói của Hoắc Thiên Kình, cư nhiên

ngây ngốc mà hỏi:

"Là có ý gì? Hoắc tiên sinh, đừng nói anh ngược đãi Noạn

Tâm của chúng tôi chứ? Cô ấy là cây rụng tiền của chúng tôi đó, nếu cô ấy mà

ngã xuống thì tôi sẽ chết mất."

Cuối cùng PE không nhịn được mà cười ha hả, kéo Tiểu Vũ qua.

"Hoắc tiên sinh ấy à, quả thực có ngược đãi Noãn Tâm, có điều không phải

ngược đãi về mặt tinh thần mà là… thể xác, nếu không sao Noãn Tâm nhà cô lại có

bộ dạng thế kia. Đó chính là… ngủ không đủ giấc! Cho nên mới nói, hàng đêm sênh

ca, cho dù đàn ông có thể chịu được thì chưa chắc phụ nữ đã chịu nổi, nhất là

loại người trời sinh có sức ăn lớn như Thiên Kình đây…"

"Câm miệng!"

Hoắc Thiên Kình ôm Úc Noãn Tâm đã sớm đỏ bừng mặt vào trong

lòng, rồi nhìn PE, bất mãn mà nhướng mày."Sao trước kia không phát hiện

anh ăn nói bậy bạ thế chứ?"

"Ok! Tôi im miệng không được sao?" Mặt PE cười

tươi rói.

"Được rồi, em đi thay áo, không nói với mọi người nữa."

Mặt Úc Noãn Tâm nóng tới mức có thể luộc được trứng, nàng

xoay người, trợ lí thiết kế vừa muốn bước lên thì lại bị Hoắc Thiên Kình ngăn lại…

"Tôi đi thay cô!" Tình cảm nồng nàn trong mắt

không nói cũng biết.

Mọi người đều kinh hãi, nhất là nữ nhân viên trong tiệm, mỗi

người bọn họ đều trợn tròn mắt. Đường đường là tổng tài của Hoắc Thị lại chủ động

đi giúp một cô gái thay áo? Thế cũng thật…

"Thiên Kình, không, không cần đâu…" Úc Noãn Tâm

không khó nhận ra ánh mặt lạ lẫm của mọi người xung quanh, xấu hổ mà từ chối.

"Chỉ là sợ em té xỉu thôi, cô bé ngốc…"

Hoắc Thiên Kình ôm eo nàng, nói với Tiểu Vũ: "Đúng rồi,

lịch trình hôm nay của Noãn Tâm đều hủy cả đi."

"Hả?" Tiểu Vũ ngẩn ra.

"Không được, Thiên Kình, lát nữa ăn cơm xong em còn phải

về công ty, em…"

"Hôm nay em phải ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, không cho

đi đâu hết." Hoắc Thiên Kình ngắt lời nàng.

"Nhưng em rất bận rộn…"

"Em nói bận với anh sao?" Hoắc Thiên Kình buồn cười

mà nhướng mày. "Nếu nói bận, vậy nên để anh nói mới đúng."

"Thiên Kình…"

"Được rồi, được rồi, cứ quyết định thế đi. Tiểu Vũ,

không vấn đề chứ?" Hoắc Thiên Kình không cho cô chút cơ hội cự tuyệt nào.

Tiểu Vũ che miệng cười. "Đương nhiên không vấn đề gì,

Hoắc tiên sinh đã mở miệng, tôi còn dám giữ người không buông sao? Được rồi,

Noãn Tâm…"

Cô cười mà nhìn Úc Noãn Tâm. "Chị biết em yêu nghề kính

nghiệp, nhưng để em làm vệc mà không được nghỉ ngơi, tổn thương sức khỏe làm

không tổ chức hôn lễ được thì thảm rồi. Đến lúc đó, Hoắc tiên sinh sẽ tìm người

diệt khẩu, chị chết thế nào còn không biết."

"Nào có dữ như vậy, Thiên Kình, anh thật là, là chính

anh nói sẽ không can thiệp vào công việc của em." Tuy ngoài miệng Úc Noãn

Tâm oán trách nhưng trong lòng lại rất ngọt ngào.

"Vậy em đi với anh hay với Tiểu Vũ?" Hoắc Thiên

Kình cười xấu xa.

Úc Noãn Tâm đỏ mặt mà trừng hắn một cái. "Được rồi, được

rồi, đi với anh được chưa, nhưng…" Cô cười nghịch ngợm, đẩy hắn ra.

"Anh đó, cứ đợi ở bên ngoài đi, em không thích để anh thay áo cho em

đâu." Nói xong, kéo tay trợ lí thiêt kế bước vào phòng nghỉ.

Tên háo sắc này, để anh ta tiến vào thì không biết sẽ làm ra

chuyện gì nữa.

Hoắc Thiên Kình vẫn đứng đó, cười ngây ngô, vẻ mặt rất hạnh

phúc…

Suốt cả một ngày, Hoắc Thiên Kình đều ở bên cạnh Úc Noãn

Tâm, làm tròn bổn phận của một người bạn trai. Đi đạo phố, xem phim cùng thăm

ba mẹ Úc Noãn Tâm. Đương nhiên, hai người còn phải không ngừng né tránh đám

phóng viên thường xuyên xuất hiện.

Từ trước tới nay, Hoắc Thiên Kình chưa bao giờ đi dạo phố với

ai, nhất là phụ nữ. Mà hắn cũng không có thói quen đi dạo phố. Trong mắt hắn,

đi dạo phố với phụ nữ là một chuyện hết sức phiến toái cùng kỳ cục. Những phụ nữ

trước đó, cùng lắm là nhìn trúng thứ gì thì hắn thanh toán cho là được. Cho nên

đi dạo khắp phố phường với Úc Noãn Tâm vẫn là lần đầu tiên.

Nhìn dáng vẻ xách túi lớn túi nhỏ của bọn vệ sĩ theo sau, Hoắc

Thiên Kình không khỏi thấy tức cười. Nếu không có Úc Noãn Tâm, hắn vẫn không biết

thì ra đi dạo phố với phụ nữ cũng là một chuyện rất vui vẻ. Nhất là giây phút

thanh toán tiền cho người mình yêu, loại cảm giác hạnh phúc cùng mãn nguyện chớm

nở từ đáy lòng ấy càng thêm không thể tả.

"Thiên Kình, mau đi, sao lại đi chậm thế chứ?"

Dọc đường, Úc Noãn Tâm vui vẻ như một chú chim non


Insane