. Lúc này,
bọn họ đang đi trên một con phố rất lãng mạn. Cả dãy phố đều là những cửa hàng
nhỏ, bán những thứ xinh xinh mà không thể mua được tại những cửa hiệu lớn xa
hoa.
Đương nhiên là Hoắc Thiên Kình chưa từng tới đây. Có điều hắn
cùng đám vệ sĩ phía sau đã dẫn đến sự chú ý của không ít người, nhất là… mỗi
tên vệ sĩ còn xách túi lớn túi nhỏ…
"Noãn…" Hoắc Thiên Kình dừng lại, ngoắc ngoắc
nàng.
Úc Noãn Tâm rất luyến tiếc mà buông đồ vật trong tay xuống,
quay lại: "Sao thế?"
"Nhìn xem chạy đến nỗi mồ hôi đầy đầu kìa. Con phố này
phức tạp quá, đi bên cạnh anh này." Hoắc Thiên Kình đưa tay lau mồ hôi
trên trán cho nàng, còn nhìn xung quanh một chút rồi nói.
"Không có đâu, trước đây em thường đến đây mua đồ, đồ đạc
ở chỗ này rất thú vị, giá cũng không đắt, em đoán là anh chưa từng tới."
Úc Noãn Tâm cười nói.
Hoắc Thiên Kình gật đầu, hắn vô thức nhìn bộ âu phục trên
người mình, trên đó còn bị bám ít bụi đất. Trời ạ, đây là chỗ quỷ quái gì chứ…
Úc Noãn Tâm không khó nhận ra vẻ lúng túng của hắn, không khỏi
cười khẽ: "Kiểu thiếu gia xuất thân nhà giàu như anh làm sao có thể đến những
chỗ thế này chứ? Có điều để anh thể nghiệm cuộc sống của dân chúng một chút
cũng tốt, cả ngày ngồi trong phòng làm việc, xương cốt cũng cứng ngắc đi. Nếu
hôm nay anh đã bá đạo mà hủy bỏ lịch công tác của em, vậy… em nói đi đâu thì phải
đi đó."
"Được, chỉ cần em vui vẻ." Hoắc Thiên Kình rất
kiên nhẫn, thấy dáng vẻ hào hứng của nàng thì tâm tình cũng bắt đầu tốt lên.
Úc Noãn Tâm cực kỳ vui vẻ, nhìn ra phía sau hắn một cái.
"Nhưng mà những vệ sĩ này ở đây… quá gây sự chú ý."
"Các cậu… " Hoắc Thiên Kình quay người lại, thấp
giọng ra lệnh: "Các cậu không cần theo nữa!"
"Dạ!"
Bọn vệ sĩ giống như là được lệnh ân xá vậy. Mặc dù bọn họ rất
muốn tẫn hết trách nhiệm nhưng cả ngày nay bọn họ thực sự không chịu đựng nổi nữa.
Nhất là còn xách theo một đống đồ của phụ nữ, khiến bọn họ khổ mà không dám
nói. Bọn họ thật sự không hiểu nổi, đi theo Hoắc tiên sinh bao nhiêu năm rồi mà
chưa từng thấy ngài ấy sẽ đi dạo phố với một phụ nữ, hơn nữa còn mang nụ cười
ngây ngô trên mặt…
Thật đáng sợ!
"Thiên Kình, mau qua đây!"
Úc Noãn Tâm vui như một con chim non mà kéo lấy tay hắn, chạy
đến cái quán nhỏ vừa rồi, cầm lấy một chiếc nhẫn có kiểu dáng kì quái…
"Đẹp không?"
Bày hai chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, hình dáng của nó
không giống với những chiếc nhẫn bình thường, cũng không nhìn ra là chất liệu gỗ
gì, nhưng khi ánh mặt trời chiếu vào thì tỏa ra tia sáng rực rỡ, rất là chói mắt.
"Đây là thứ gì?" Hoắc Thiên Kình nhặt lấy một chiếc
mà ngắm, nhẫn sao?
"Chúng nó là Yi Fei Si, là một cặp nhẫn tình nhân. Anh
à, cái này là độc nhất vô nhị đó." Chủ quán là một bà lão ăn mặc hết sức cổ
quái, mặc một bộ váy dài màu tím, đầu đội tấm lụa dài.
"Yi Fei Si?" Hoắc Thiên Kình nhắc lại, sau đó nhướng
mày. "Là phiên âm tiếng Hy Lạp sao?"
Bà lão cười cười, gật đầu. "Chắc tôi không cần nói nó
có ý nghĩa gì chứ? Tôi nhìn anh rất quen mặt, cặp nhẫn này rất thích hợp với
hai người!"
Quen mặt?
Hoắc Thiên Kình có chút dở khóc dở cười. Hai người bọn họ sợ
bị phóng viên nhận ra nên đeo kính râm, vậy mà còn bị bà chủ quán này nhận ra
quen mặt?
Úc Noãn Tâm nghi hoặc mà nhìn Hoắc Thiên Kình, nhẹ giọng hỏi:
"Thiên Kình, Yi Fei Si là gì? Tên người sao?"Nàng không biết tiếng Hy
Lạp nhưng nàng biết Hoắc Thiên Kình tinh thông sáu loại ngôn ngữ.
Hoắc Thiên Kình cười khẽ, vỗ nhẹ đầu nàng một cái rồi nói:
"Yi Fei Si ở Hy Lạp có nghĩa là hạnh phúc, cặp nhẫn này có tên là Yi Fei
Si có ý là tình yêu hạnh phúc."
"À…" Úc Noãn Tâm hiểu ra, cầm chiếc nhẫn xem tỉ mỉ.
"Kiểu dáng cũng rất độc đáo, có lẽ là không mua được ở chỗ khác."
"Thích không?" Hoắc Thiên Kình sủng nịch hỏi.
"Thích." Úc Noãn Tâm đeo chiếc nhẫn cho nữ vào
tay, nhìn nó cười hê hê mà gật đầu.
"Đúng là trẻ con, tặng nhẫn kim cương thì em không muốn
đeo, lại đeo loại nhẫn có hình thù kì quái này."Hoắc Thiên Kình lắc đầu cười,
sau đó quay sang chủ quán. "Gói là đi, tôi mua cặp nhẫn này!"
"Không, Thiên Kình…"
Úc Noãn Tâm thấy hắn lấy ví tiền ra thì lập tức ngăn lại,
sau đó lấy ví của mình ra, đưa cho bà chủ một tờ tiền lớn rồi nhìn hắn nũng nịu
và nói: "Hôm nay anh đã mua không ít đồ cho em rồi. Em ấy à, không có nhiều
tiền như anh, mua không nổi những thứ đồ tiền triệu, nhưng chiếc nhẫn này em có
thể mua tặng anh được…"
Nói tới đây, cô cầm lấy chiếc nhẫn của nam đeo vào ngón tay
giữa của hắn. "Ngón áp út dành để đeo nhẫn cưới, vậy ngón này để đeo nó,
không được tháo ra, nghe rõ chưa?"
Nũng nịu mà học theo vẻ bá đạo mệnh lệnh của hắn.
"Được, tất cả đều nghe em!" Hoắc Thiên Kình đưa
tay ngắt lấy đôi má mềm mại của nàng. "Nếu em đã thích những thứ trên con
phố này thì mua hết là được." (lại giọng điệu của kẻ có tiền = =)
Úc Noãn Tâm lườm hắn một cái…
"Thật là không chút lãng mạn, đồ thì phải đi lựa, vậy
thì mới thú vị. Em không biết đâu, hôm nay anh phải theo em đi lựa đến khi vừa
lòng mới thôi!"
"Được được được, cô bé!" Hoắc Thiên Kình cười hạnh
phú
