đến thế!"
PE đã hơn bốn mươi tuổi nhưng ăn mặc rất trẻ trung. Nhất là
chiếc nhẫn kim cương cực lớn theo động tác của tay anh ta mà không ngừng bay
múa trong không trung, dáng vẻ rất giống như một thằng nhóc mới ngoài hai mươi.
Bên môi Hoắc Thiên Kình cong lên một nụ cười hài lòng, quan
sát kĩ lưỡng một lượt rồi nhẹ giọng hỏi: "Thích không?"
"Thích." Úc Noãn Tâm bị ánh mắt nóng cháy của hắn
nhìn đến nỗi đỏ mặt, nàng khẽ gật đầu, thẹn thùng mà hỏi:
"Thiên Kình, thật sự đẹp thế sao?"
"Đương nhiên rồi, em đẹp đến nỗi anh quên cả việc hít
thở." Hoắc Thiên Kình khẽ vuốt khăn che đầu của nàng, trong ánh mắt thâm
thúy kia không khó nhận ra tình cảm yêu thương đối với nàng.
Đóa hoa hạnh phúc nở rộ trong đôi mắt mềm mại như nước của
nàng.
"Nhưng Thiên Kình…"
Nàng nhìn chiếc áo cưới trên người mình rồi nhỏ giọng nói:
"Em vừa nghe trợ lí nói, chỉ vật trang trí trên đây cũng đã hơn 10 triệu rồi.
Thế… thế này không khỏi quá xa hoa đi?"
Nàng tự thấy mình không phải là loại phụ nữ coi vật chất là
trên hết, chiếc áo cưới đắt thế này mặc lên người đẹp thì có đẹp nhưng những thứ
quá quý giá luôn làm nàng thấy không được tự nhiên.
Hoắc Thiên Kình bị dáng vẻ dè dặt của nàng chọc cười, đưa
tay khẽ vuốt khuôn mặt nàng, cười sủng nịch: "Cô bé ngốc, ở trong lòng anh
em là vô giá."
Úc Noãn Tâm không ngờ hắn sẽ nói những lời như thế trước mặt
mọi người, lập tức, hai má càng hồng…
Tình cảnh này thật sự là giết chết các nữ nhân viên bên cạnh,
trong mắt vừa ghen tỵ vừa hâm mộ.
"Ha ha, Hoắc tiên sinh, những cô gái ngây thơ lương thiện
như Úc, trong xã hội bây giờ đúng là rất hiếm. Chúc mừng anh rốt cuộc đã tìm được
cô gái đáng để trả giá. Có điều, Úc…"
PE cười ha hả mà quay đầu sang Úc Noãn Tâm. "Xem ra cô
chưa hiểu lắm về tiền tài của ông chồng tương lai của mình rồi. Chưa nói là tài
sản của Hoắc Thị trải rộng khắp toàn cầu, chỉ riêng ngân hàng đầu tư bên ngoài
của Hoắc Thị thôi đã chiếm địa vị không thể xem thường trên thế giới. Tôi nghĩ
trong mắt chồng sắp cưới của cô thì mấy chục triệu chẳng đáng là bao."
"PE, hôm nay hình như anh nói hơi nhiều rồi." Hoắc
Thiên Kình nhướng mày, ném ra một câu.
Cái tên này chỗ nào cũng tốt, chỉ là khi nhìn thấy người đẹp
thì tròng mắt không thể động đậy.
"Ok! Ok! Tôi không nói gì nữa vậy." PE cười ha ha,
giơ hai tay đầu hàng, bởi vì anh ta không khó nhận ra mức độ quan trọng của cô
gái này trong lòng Hoắc Thiên Kình.
"Noãn, có cần sửa chữa chỗ nào không? Nếu không vừa
lòng thì cứ nói, PE sẽ sửa lại đến khi em hài lòng mới thôi." Hoắc Thiên
Kình ôm lấy nàng, hai người cùng đứng trước gương.
Dáng người cao lớn khỏe mạnh của hắn kết hợp với cô gái mặc
áo cưới tinh khôi, sao mà xứng thế chứ.
"Đúng là đã rất đẹp rồi. Thiên Kình, cảm ơn anh.
PE…"
Úc Noãn Tâm khẽ quay đầu lại, cười tươi như hoa. "Thật
sự cảm ơn anh, không hổ là bậc thầy, áo cưới thiết kế ra không tầm thường chút
nào."
"Đâu có, đâu có, đây là việc tôi nên làm, chỉ cần cô
vui là được, tôi chỉ…"
PE vội vã bước lên bắt đầu nói không ngừng nghỉ, nhưng khi
nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo ngầm của Hoắc Thiên Kình thì vội ngậm miệng lại: "Ok,
ông chồng bá đạo của cô không cho tôi nói nhiều với cô, tôi chỉ có thể im miệng
vậy!"
"Thiên Kình…" Úc Noãn Tâm hờn dỗi mà liếc hắn một
cái, nào có ai bá đạo như thế chứ.
"Được rồi, em vừa ý là được. Lát nữa thay quần áo xong
anh dẫn em đi ăn cơm, có món mà em thích nhất đó."Hoắc Thiên Kình ngắt
chóp mũi của nàng một chút rồi nói.
"Ừ."
Úc Noãn Tâm hạnh phúc mà gật đầu, vừa muốn xoay người, trước
mắt dường như lờ mờ, cảm giác choáng váng thoáng qua khiến người nàng loạng choạng
một chút.
Bên hông đột nhiên ấm áp, tay hắn ôm chầm lấy nàng, mùi long
đản hương nhè nhẹ xông vào mũi khiến nàng hơi tỉnh táo lại.
"Noãn, sao vậy?" Trong mắt Hoắc Thiên Kình lộ vẻ
lo lắng.
Úc Noãn Tâm khẽ lắc đầu. "Không sao."
"Còn nói là không sao, sắc mặt của em tái mét kìa, anh
dẫn em đi khám bác sĩ…"
"Thật sự không sao mà, Thiên Kình, nếu giờ này mà em đi
bác sĩ thì chẳng phải phóng viên bên ngoài cũng theo đến bệnh viện sao?"
Úc Noãn Tâm cười khẽ, kéo tay hắn. "Yên tâm đi."
"Nhưng mà…"
"Chắc là Noãn Tâm bị mệt thôi."
Tiểu Vũ bước lên trước, không nén được mà nói. Thật ra cô
cũng không muốn phá vỡ sự ngọt ngào giữa hai người nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ
hơi mệt mỏi của Úc Noãn Tâm thì mới nói: "Mấy ngày nay Noãn Tâm không những
phải quay quảng cáo, ra album, còn phải không ngừng nhận phỏng vấn, gần đây lại
nhận phim mới, cả ngày nghiên cứu kịch bản. Vì dành thời gian đi thử áo cưới
hôm nay mà cô ấy đã từ chối ba chương trình rồi."
"Tiểu Vũ…"
"Chị cũng không có nói bậy, thật không biết em làm sao
nữa!"
Tiểu Vũ mang vẻ mặt đau lòng mà nói, sau đó lại nhìn Hoắc
Thiên Kình: "Hoắc tiên sinh, mỗi buổi tối Noãn Tâm không có nghỉ ngơi tốt
sao? Hay là mỗi tối cô ấy ngủ rất trễ? Thế không được, sớm muộn gì sức khỏe
cũng suy kiệt thôi."
"Được rồi Tiểu Vũ, em sẽ nghỉ ngơi tốt mà, đừng nói nữa!"
Úc Noãn Tâm nhẹ giọng nói.
Tiểu Vũ này cũng thật là, cư nhiên lại