Disneyland 1972 Love the old s
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223700

Bình chọn: 10.00/10/2370 lượt.

oại di động ra…

Trên màn hình, ba chữ Hoắc Thiên Kình không ngừng lóe sáng.

Hơi thở của nàng dần trở nên gấp gáp, vô thức giương mắt lên

nhìn, nhưng lại đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Tả Lăng Thần…

"Lăng Thần…"

"Đưa điện thoại di động cho anh!" Giọng của anh lạnh

lùng cứng rắn, bàn tay chìa ra trước mặt nàng.

Những đường vân tay rõ ràng hiện ra trong lòng bàn tay anh…

Úc Noãn Tâm vô thức lắc đầu. "Lăng Thần, anh đừng như

thế, chúng ta có thể nói chuyện với nhau…"

"Đưa anh!" Thái độ anh càng thêm cứng rắn, hoàn

toàn khác với hình tượng ôn hòa thường ngày.

Tiếng chuông điện thoại vô cùng cố chấp, vang lên hết lần

này đến lần khác, giống như nếu không nghe thì sẽ tiếp tục vang lên, tên người

gọi không ngừng lóe sáng, nhấp nháy, như kim châm đâm vào mắt Úc Noãn Tâm.

Tả Lăng Thần một tay nắm tay lái, một tay kia vẫn cố chấp để

trước mặt nàng, hết sức kiên nhẫn nhưng ánh mắt sắc bén lại lộ vẻ không thể xem

thường, còn mang theo vẻ nguy hiểm mà Úc Noãn Tâm chưa từng thấy qua…

Nàng nhìn thẳng vào anh, tựa như nước với lửa đối diện với

nhau, nhưng mà, nàng chỉ là một dòng sông yên lặng, mà giờ đây ngọn lửa của anh

lại cháy hừng hực khắp bầu trời.

Cuối cùng…

Nàng chậm rãi đặt di động vào trong lòng bàn tay anh…

Cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp…

Ánh mắt sắc bén của Tả Lăng Thần dần được thu về, ngay cả

khóe môi đều cong lên như có như không, dường như rất hài lòng với sự nghe lời

của nàng. Ngay sau đó, anh ấn cửa xe xuống…

Gió mạnh từ ngoài cửa sổ tràn vào đầy cả xe, làm rối mái tóc

dài của Úc Noãn Tâm, nàng nhìn anh cầm điện thoại di động ném ra ngoài cửa sổ…

"Không…"

Úc Noãn Tâm vội vã ngăn cản nói: "Lăng Thần, anh để cho

em nghe điện thoại có được không? Nếu như em không nghe sẽ khiến cho anh ấy

nghi ngờ…"

"Là sợ hắn nghi ngờ hay sợ hắn lo lắng?"

Tả Lăng Thần nghe vậy bèn cười nhạt, như một mặt hồ nhanh

chóng bị đóng băng, vẻ khoan dung cuối cùng trong mắt cũng hoàn toàn biến mất

vì sự lo lắng trên gương mặt nàng…

"Lăng Thần…" Úc Noãn Tâm không trả lời được, chỉ

có thể lo lắng nhìn bàn tay đang cầm di động của anh… từ từ buông ra…

"Không…"

……………….

Hoắc Thị, phòng làm việc của tổng tài.

Hoắc Thiên Kình lại chờ cuộc gọi, chân mày hơi nhíu lại, liệu

có phải bị phóng viên bám theo không? Làm sao mà điện thoại vẫn không gọi được?

Nghĩ tới đây, hắn lại cầm lấy điện thoại lần nữa, ấn xuống

những con số mà đã sớm quen thuộc…

"Sorry, you dial the user is unable to put through

temporarily, ask you later again to dial!"

Lúc này không thể kết nối được?

Âm thanh này đã dằn vặt hắn được nửa giờ. Nửa giờ trước, sau

khi hội nghị kết thúc, hắn không còn gọi được điện thoại cho Úc Noãn Tâm.

Suy nghĩ một chút, hắn ấn số máy nội bộ…

"Candy, vào đây một lát!"

Vài phút sau, ngoài cửa phòng tổng tài vang lên tiếng gõ,

thư kí tổng tài Candy tao nhã đi vào trong, cung kính hỏi: "Hoắc tiên

sinh, ngài có gì cần căn dặn?"

"Người thiết kế áo cưới đều tới rồi chứ?" Hoắc

Thiên Kình giơ cổ tay lên nhìn một chút.

Candy khẽ cười. "Nhà thiết kế PE đã tới rồi, đang chờ

hai vị tới thử đồ."

Cô đi theo tổng tài đã rất nhiều năm, cho tới bây giờ chưa từng

thấy hắn căng thẳng vì một người phụ nữ như thế. Không chỉ tự mình mời nhà thiết

kế nổi tiếng thế giới PE đến thiết kế áo cưới, hơn nữa còn dành thời gian để

cùng cô dâu đi thử quần áo. Trước đây cũng không thấy hắn đối xử với Phương gia

như vậy.

"Nói anh ta chờ một lát nữa đi!" Hoắc Thiên Kình vừa

nói vừa gọi điện lại cho Úc Noãn Tâm

"Vâng, Hoắc tiên sinh." Candy cung kính đáp, vừa

muốn xoay người rời đi lại bị một cô gái xông vào bất thình lình làm kinh hãi.

"Cô, cô…"

"Hoắc tiên sinh, không xong rồi, Noãn Tâm đã xảy ra

chuyện!" Người xông vào phòng làm việc chính là Tiểu Vũ. Sau khi thở hổn

hà hổn hển nói xong câu đó, thiếu chút nữa là cô ngã trên mặt đất.

Muốn gặp Hoắc Thiên Kình thật không dễ dàng, bởi vì cô không

hẹn trước cho nên chẳng những phải né tránh thư kí, còn bị bảo an đuổi theo một

đường dài.

Quả nhiên, mấy người bảo vệ theo sau Tiểu Vũ đi vào, thấy thế

thì lập tức kinh hoảng nói: "Hoắc tiên sinh, xin lỗi, cô ấy chạy nhanh

quá, chúng tôi, chúng tôi không cản được…"

"Mọi người làm việc thế nào vậy? Thư kí ở bên ngoài

đang làm cái gì? Không có thông báo mà vẫn để cho người vào được? Mọi người…"

"Candy!" Hoắc Thiên Kình ngắt lời thư kí tổng tài,

nhìn vẻ mặt lo lắng của Tiểu Vũ, không nói một lời liền bước nhanh tới…

"Cô mới vừa nói cái gì? Noãn làm sao vậy?"

Tiểu Vũ thở phì phò, khó khăn nuốt nước bọt xuống nói:

"Noãn Tâm, cô ấy, cô ấy bị Tả Lăng Thần bắt đi rồi!"

Sắc mặt Hoắc Thiên Kình đột ngột thay đổi, không nói một lời,

cầm lấy áo khoác, trước mặt bao người bước nhanh ra khỏi phòng làm việc.

"Này, Hoắc tiên sinh, chờ tôi một chút…" Tiểu Vũ

cũng chạy theo ra ngoài.

Còn lại một nhóm người mở to mắt nhìn nhau…

…………….

"Rầm…" Cùng với tiếng cửa phòng bị đá văng ra, Úc

Noãn Tâm như một con bướm bị sức mạnh to lớn ném lên giường, lực va đập thật lớn

thiếu chút nữa làm nàng không thở được.

"Đừng…" Nàng