biết, người bạn bác sĩ của tôi nói tình trạng sức khỏe của ba mẹ
vợ tương lai của tôi càng ngày càng tốt…"
Sắc mặt của Úc Noãn Tâm trở nên trắng bệch, hô hấp cũng từ từ
dồn dập…
"Đừng khẩn trương, cưng à…" Dường như Hoắc Thiên
Kình cũng nhận thấy được lòng nàng đang sợ hãi, hắn cười nhẹ xoay người nàng lại,
cười rất khẽ rất khẽ nhưng lại mang theo quyền uy không thể xem thường.
"Có phài là cách thức cầu hôn của tôi khiến em khẩn
trương không? Noãn, nói cho tôi biết em thích cách cầu hôn như thế nào, tôi liền
làm như vậy." Ý cười trong mắt càng ngày càng rõ rệt.
"Hoắc Thiên Kình…" Trong lòng Úc Noãn Tâm thật sự
rất sợ hãi, giọng nói trở nên bủn rủn vô lực: "Chúng ta… thực sự không thể
kết hôn, quyết định sai lầm của anh sẽ hủy hoại hai người chúng ta… Chúng ta sẽ
không hạnh phúc đâu…"
Hoắc Thiên Kình bỗng nở nụ cười, điểm nhẹ vào chóp mũi của
nàng, động tác thân mật như tình nhân:"Không, Noãn của tôi, tôi đã nói em
chỉ có thể thuộc về tôi, ngay cả trái tim cũng phải như vậy."
Úc Noãn Tâm cảm thấy một cơn buồn bực, đầu lại càng choáng
váng, nàng nhắm mắt lại, cánh môi cũng bị hàm răng đều đặn cắn nát.
"Coi em kìa, hôm nay đóng phim cả ngày cũng đã mệt lắm
rồi, hãy nghỉ ngơi đi, tất thảy hôn lễ tôi sẽ chuẩn bị!" Hoắc Thiên Kình cố
gắng lờ đi vẻ thống khổ của nàng, giọng điệu mang theo vẻ ái muội.
Úc Noãn Tâm ra sức lắc đầu, ánh mắt hoảng loạn: "Tôi sẽ
không gả cho anh, sẽ không!"
Nàng không muốn cả đời phải sống trong cái lồng do hắn đặt
ra…
"Đừng cáu kỉnh nữa, ngoan!" Khóe môi Hoắc Thiên
Kình vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt giống như là đang nuông chiều cô con gái
nhỏ bốc đồng.
"Hoắc Thiên Kình…"
"Thiếu gia, thiếu gia…" Ngay lúc hai người đang
dây dưa, quản gia vừa tiếp điện thoại xong, vẻ mặt kinh hoảng mà chạy đến trước
mặt Hoắc Thiên Kình, lắp bắp nói: "Không xong rồi, đã xảy ra chuyện rồi!"
Úc Noãn Tâm vô thức run lên một chút.
Hoắc Thiên Kình liền bất mãn quát lớn một tiếng: "Đã
hơn nửa đêm còn gọi cái gì?"
"Thiếu, thiếu gia, bên bệnh viện tâm thần nói,
nói…"
"Nói cái gì?" Vẻ mặt Hoắc Thiên Kình thiếu kiên nhẫn.
Quản gia nuốt nước bọt một chút, gian nan mà nói: "Nói
Ngu Ngọc cô ấy, cô ấy đã chết…"
Ánh mắt Hoắc Thiên Kình rõ ràng ngẩn ra.
Tim Úc Noãn Tâm lại bỗng nhiên đập "thình thịch" một
tiếng, ngay sau đó rơi vào vực sâu không đáy… Trong đầu nàng lại xuất hiện hình
ảnh Ngu Ngọc thần kinh không bình thường ngày hôm đó. Còn cả… đôi mắt không ngừng
hoảng sợ đó, thậm chí những lời cô ta nói với nàng cũng lần lượt hiện ra…
"Cứu tôi, nó muốn giết tôi! Gọi Thiên Kình tới cứu
tôi…"
"Cô ta chết như thế nào?" Đầu mày Hoắc Thiên Kình
nhíu chặt.
Quản gia sắc mặt khác thường mà trả lời: "Người bên kia
nói là, là… trúng độc mà chết…"
Lời của quản gia khiến cơ thể Úc Noãn Tâm lập tức trở nên mềm
nhũn trên sôpha, ánh mắt không ngừng hối hận…
Trúng độc mà chết? Lẽ nào thực sự có người hại cô ta sao? Rốt
cuộc người này là ai? "Nó" trong miệng của Ngu Ngọc rốt cuộc là ai? Tại
sao nàng lại không tin lời của cô ta? Nếu như nàng tin lời của cô ta, kịp thời
nói cho Hoắc Thiên Kình có phải sẽ không xảy ra chuyện hay không?
Nàng thực sự nghĩ không ra rốt cuộc là ai ra tay với Ngu Ngọc,
cho dù cô ta đã điên rồi cũng không buông tha. Lẽ nào… Ngu Ngọc có bí mật gì?
Thậm chí… cô ta căn bản là không có điên?
Ngay khi nàng rơi sâu vào trong thống khổ thì điện thoại
trong túi xách đột nhiên reo lên, từng tiếng thúc giục từng tiếng, không ngừng
liên tục vang lên.
Hoắc Thiên Kình quay đầu nhìn Úc Noãn Tâm, dường như cảm thấy
nghi hoặc với vẻ mặt mơ hồ không biết làm sao của nàng. Thấy di động vang cả nửa
ngày mà nàng vẫn không biết, không nói lời nào liền lấy điện thoại của nàng ra,
trực tiếp nhấn nút nghe…
"Alo, Noãn Tâm à, cảm ơn trời đất, cuối cùng cô cũng tiếp
điện thoại rồi! Lần này phiền phức rồi, Ngu Ngọc đã chết, cảnh sát tìm đến cô rồi.
Cô đang ở đâu vậy? Tôi phải lập tức gặp cô…"
"Sao cảnh sát lại tìm đến Noãn? Rốt cuộc là xảy ra chuyện
gì?" Hoắc Thiên Kình cắt đứt lời nói vội vàng của đối phương, đầu mày càng
có vẻ khó hiểu cùng nghi hoặc.
"Ồ? Là… Hoắc tiên sinh?" Giọng Tiểu Vũ trong ống
nghe rõ ràng có chút sửng sốt, lập tức phản ứng lại: "Hoắc tiên sinh, anh
phải cứu Noãn Tâm, Noãn Tâm thực sự là vô tội. Đám cảnh sát kia nghi ngờ Noãn
Tâm độc chết Ngu Ngọc. Sao có thể như thế, hôm đó tôi và Noãn Tâm đi thăm Ngu
Ngọc, cô ta vẫn còn tốt mà… Noãn Tâm tuyệt đối không có giết người đâu."
"Tiểu Vũ, cô chậm rãi mà nói, đừng hoảng hốt!" Hoắc
Thiên Kình ngồi xuống. Thấy sắc mặt Úc Noãn Tâm trở nên khẩn trương khác thường,
hơi giơ tay ý bảo nàng đừng vội gấp gáp, hắn muốn hỏi Tiểu Vũ cho rõ.
Đầu bên kia, giọng của Tiểu Vũ vội vừa gấp, đầu bên này, sắc
mặt Hoắc Thiên Kình ngày càng trở nên khó coi…
Tin Ngu Ngọc chết ở bệnh viện tâm thần vỡ òa ra, nhanh chóng
lan truyền ra ngoài. Trải qua sự giám định của pháp y, nguyên nhân tử vong của
cô ta rất đơn giản, là trúng độc mãn tính. Trước khi chết không có chút dấu vết
giãy giụa, hiện trường cũng kh