Old school Easter eggs.
Bảy Năm Lại Bảy Năm

Bảy Năm Lại Bảy Năm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322844

Bình chọn: 7.5.00/10/284 lượt.

tay xoa mặt: “Lần nào cũng hôn hít.” An Nhiên thiệt không hiểu, sao con mình với cha nó giống nhau đến vậy, so với tuổi tác bề ngoài thì bên trong chững chạc hơn hẳn.“Có thể gọi anh là Ân Hữu ca ca được không?” Tiểu cô nương chạy đến trước mặt Ân Hữu tên là Điềm Điềm.Ân Hữu khinh thường quay đi, cậu nhóc không thèm để ý lời cô bé nói.Cô bé vẫn không phật ý chuyện đó, lại chạy đến trước mặt cậu: “Anh thực rất đẹp trai, còn đẹp hơn ba em nữa.”Nghe cô bé khen mình, Ân Hữu chỉ khẽ động cái miệng nhỏ nhắn đáp: “Nhiều chuyện.”An Nhiên chỉ đến xin việc ở những xí nghiệp nhỏ, vì cô biết tất cả các xí nghiệp lớn đều thuộc sở hữu của thành phố W – chính là của Mạc Ngôn.Thời gian trôi thật nhanh, thoáng cái đã đến giờ đón Ân Hữu rồi. Cô sẽ luôn không ngừng cố gắng làm việc, vì tương lai của con.Cao Phong lôi kéo Hiểu Lộ: “Bảo bối, em nhìn gì đó? Đi nhanh một chút, chậm như vậy đến muộn mọi người lại mắng cho.”“Em vừa thấy ai như chị Nhiên.” Ven đường bên kia trong đám người đang chờ xe, có một phụ nữ tóc ngắn rất giống An Nhiên.Cao Phong xoay người: “Đâu chứ?” Vừa lúc An Nhiên đã vào trong xe đến đón Ân Hữu.“Nhất định là em nhìn lầm rồi, chị ấy mất tích lâu rồi.”“Thật rất giống mà.” Hiểu Lộ vẫn không từ bỏ ý định, tiếp tục tìm kiếm xung quanh.“Em thật là, trễ rồi đó.” Nói xong anh liền kéo Hiểu Lộ rời đi.Tại biệt thự Đường gia khung cảnh rất náo nhiệt, bà nội đã gọi tất cả con cháu trong nhà cùng về ăn cơm.“Điềm Điềm, cháu càng lớn càng xinh đó.” Bà nội hướng về phía một cô bé con nói.“Bà cố cũng rất đẹp mà.” Cô bé nở nụ cười.“Đúng rồi, hôm nay ở nhà trẻ có một bạn mới. Bạn học rất giỏi nha, còn nói được tiếng Anh nữa. Mà lại còn rất đẹp trai, đẹp hơn cả ba ba nữa.” Vẻ mặt Điềm Điềm hớn hở khoe.“Sao? Thật không đó? Làm sao có người đẹp hơn ba nuôi con được?” Mạc Ngôn vừa nói vừa chỉ vào mình.Đột nhiên điệu bộ cô bé như phát hiện ra cái gì mới, nói to: “Mà cậu ấy với ba nuôi giống nhau lắm.”Mọi người trên bàn ăn đều nhất thời ngây ngẩn.Mạc Ngôn xoa đầu Điềm Điềm: “Ngoan, nói cho ba nuôi nghe xem, cậu nhóc ấy tên gì nào.”“Ân Hữu, Dư Ân Hữu.”Họ Dư, có thể trùng hợp thế sao? “Nhiên Nhiên, cô này là ai vậy?” Ân Hữu chỉ tay vào ảnh của Tiểu Mễ trên bia mộ hỏi.“Cô ấy là người rất tốt với mẹ, con phải gọi là dì.” An Nhiên buông bó hoa, vươn tay vuốt nhẹ lên tấm hình.Ân Hữu nhận ra được An Nhiên đang rất buồn, giúp cô lau nước mắt: “Nhiên Nhiên, mẹ đừng khóc, còn có Ân Hữu đây, Ân Hữu sẽ luôn ở cạnh mẹ, Ân Hữu sẽ không bỏ lại mẹ một mình.” Điệu bộ Ân Hữu lúc này giống hệt như một chàng trai đã trưởng thành, cố gắng an ủi mẹ mình.Nghe con nói vậy, An Nhiên vừa hạnh phúc lại vừa chua xót. Cô không đành lòng nói cho con biết cô khó mà ở cạnh con đến sau này.Trước cửa nhà trẻ, An Nhiên nói với Ân Hữu: “Ân Hữu à, hôm nay mẹ đến đón hơi trễ, con ngoan nghe lời mẹ, đợi mẹ ở đây nha.”Ân Hữu chưa kịp trả lời, đã nghe tiếng của Điềm Điềm bên cạnh: “Ân Hữu ca ca.” Rồi rất nhanh, cô bé nắm lấy tay Ân Hữu.An Nhiên nhìn cô bé, có cảm giác trông rất quen: “Cháu là bạn học của Ân Hữu hả? Thật xinh đẹp.”“Chào dì.” Nói xong lại nhìn ra phía sau lưng cô, cô bé kêu to: “Ba, ba nhìn này, đây chính là Ân Hữu ca ca mà con nói, anh ấy rất giống ba nuôi con đúng không?”An Nhiên quay phắt lại, cô sợ ngây người, bàn tay từ lúc nào đã chặn trên môi.Ân Hạo cũng ngây dại, anh không ngờ người phụ nữ gầy yếu này lại có thể là An Nhiên.“Cục cưng.”“Ân Hạo.”An Nhiên rất nhanh ôm lấy Ân Hạo: “Thật tốt quá, thật tốt quá. Em biết anh không chết mà.” Trong lòng cô hạnh phúc không nói nên lời.Rồi cô buông Ân Hạo ra, nhìn kĩ một lần nữa: “Đúng là anh rồi.”Gặp lại An Nhiên sau 7 năm xa cách, Ân Hạo cũng rất xúc động: “Anh vẫn còn đây mà, cục cưng.” Thật tốt quá, anh ấy không chết.2 đứa trẻ bên cạnh không hiểu chuyện gì, Điềm Điềm kéo áo Ân Hữu hỏi: “Ân Hữu ca ca, sao mẹ anh lại ôm ba em?”“Cái gì, chính ba em ôm mẹ anh trước.” Không được, cậu không cho phép đàn ông khác có ý đồ với mẹ Nhiên Nhiên của cậu.Ân Hữu đi đến cạnh hai người, tách Ân Hạo ra: “Ôm đủ rồi đó.”Lúc này hai người lớn mới nhớ đến bọn trẻ, nhìn nhau cười.Ân Hạo ôm lấy Điềm Điềm: “Đây là con gái của anh với Nguyên Tịch, tên là Điềm Điềm.” Sau đó nhìn về phía Ân Hữu, đúng như lời con mình nói, cậu nhóc thực sự rất giống Mạc Ngôn, rõ ràng là cùng một khuôn đúc ra.“Đây là con em, Ân Hữu.” An Nhiên không muốn giải thích nhiều Trong phòng tổng tài tại cao ốc Kim kiều, vẻ mặt Mạc Ngôn vui đùa nhìn Ân Hạo: “Hôm nay như thế nào lại có nhã hứng đến thăm tôi vậy?”Ân Hạo cũng là hạ quyết tâm rất lớn mới dám đến, tuy rằng An Nhiên bắt anh không được cho Mạc Ngôn biết sự trở về của cô, nhưng anh không giữ được, anh không muốn cô sau này ân hận, huống hồ cô đã có con với Mạc Ngôn.“Có nhớ chuyện Điềm Điềm kể ở nhà trẻ có cậu nhóc rất giống anh không?”“Ừ, thì sao?” Mạc Ngôn đâu phải người ngu ngốc, chẳng lẽ đứa bé nào trông giống anh thì đều là con anh sao?“Hôm nay tôi đưa Điềm Điềm đi nhà trẻ, cũng trông thấy cậu nhóc ấy, thật sự rất giống anh.” Ân Hạo không dám nói thẳng với Mạc Ngôn, hi vọng làm anh tò mò rồi tự