thương anh ấy?”“Đó là do anh ta tự nguyện, tôi không rảnh dông dài với các người.”“Em hận chị, em ghét chị ” Hiểu Lộ nói xong câu đó, vừa khóc vừa chạy ra ngòai.An Nhiên không biết mình làm sao rời đi, cô cứ bước như kẻ mất hồn.Ngô Á Phi vẫn đi theo An Nhiên, hắn sợ cô sẽ làm chuyện ngoài ý muốn. Hắn biết, chắc chắn mọi chuyện đều do Tuyên Nguyên bức bách cô.Thế giới lớn như vậy, An Nhiên không biết mình nên đi đâu. Đâu mới là chỗ yên ổn cho cô đây?Hay là đi thẳng lên đó, lên tòa cao ốc đó, lên đến tầng thượng rồi nhảy xuống, tự giải thoát cho chính mình!Ngô Á Phi vẫn đi theo cô, kéo cô lại: “Nhiên Nhiên, đừng.”“Là anh?” An Nhiên đẩy hắn ra, lùi về phía sau.Chỉ là một hành động nhỏ, mà cô lại phản ứng mạnh như vậy.“Nhiên Nhiên, em rất hận anh sao?” Avion ưu thương nói.“Hận anh? Tôi hận không thể tự tay giết chết anh. Đi đi, tôi vĩnh viễn cũng không muốn trông thấy anh.” An Nhiên chỉ vào cầu thang bên cạnh, lớn tiếng nói.Avion biết cô hận hắn, nhưng không ngờ cô hận đến mức muốn tự tay giết hắn.“Anh đi đi, đi, tôi không muốn nhìn thấy anh. Năm đó đã rõ ràng như vậy, anh còn quay lại làm gì.”“Nhiên Nhiên” Avion chỉ muốn ôm lấy cô.“Cút, cút ngay, nếu anh không đi, tôi sẽ nhảy xuống.” Nói xong cô lùi về phía sau thêm hai bước.“Đừng. Được, anh đi, anh đi. Không xuất hiện trước mặt em nữa, vĩnh viễn không xuất hiện nữa.” Ngô Á Phi thâm tình nhìn cô lần cuối, không thể quay đi ngay. Lần này thật sự đã xong, hắn sẽ buông tay. Hắn đáp ứng cô, vĩnh viễn rời xa cô. An Nhiên về tới nhà, TV khắp nơi đưa tin, tất cả đều cùng một nội dung. Cha cô vì thế nên cũng biết chuyện, chịu không nổi đả kích này, bị xuất huyết não đã ra đi.Cô bây giờ đã thành kẻ trắng tay, Dư An Nhiên, ngươi là kẻ đáng bị xa lánh.Sự tình trải qua được vài ngày thì Tuyên Nguyên lại tìm tới cô. An Nhiên ngây ngẩn cả người.“Anh còn tới làm gì? Anh chưa vừa lòng sao, mọi người đều bị thương tổn rồi.”Nhìn An Nhiên tiều tụy, Tuyên Nguyên có chút đau lòng: “Tôi tới là…”An Nhiên cắt ngang lời hắn: “Tôi biết rồi, muốn tôi tự tay giết Ngô Avion đúng không? Được thôi, tôi đáp ứng anh.”“Không phải.”“Không phải? Không phải anh vẫn hi vọng báo thù, hi vọng hắn chết, cho dù thương tổn mọi người cũng không sao hết sao? Chắc anh phải vừa lòng rồi, tôi đã không còn gì cả.”Cha đã qua đời, An Nhiên không còn người thân nào nữa. Chia tay với Mạc Ngôn, cô cũng không còn tình yêu nữa. Từ khoảnh khắc ở buổi lễ nói ra những lời đó, cô vốn đã chẳng còn cảm giác gì.Nhìn cô gái đang tuyệt vọng trước mặt, Tuyên Nguyên lần đầu tiên cảm thấy hắn sai rồi. Vì sao, vì sao hắn lại coi trọng mối thù đó. Mà giờ đã trả thù rồi, sao hắn chẳng cảm thấy chút hài lòng nào.Tuyên Nguyên đem một đống giấy tờ đưa cho An Nhiên: “Thực xin lỗi, có lẽ tôi đã sai lầm rồi. Đây là điều duy nhất tôi có thể làm.”Đó là giấy tờ ngày ấy Mạc Ngôn ký, giờ hắn đem trả lại cho cô.Bây giờ mọi thứ đã xong, quay đầu nhìn lại những gì hắn đã làm, thấy thật nực cười.An Nhiên nhìn Tuyên Nguyên cười khổ: “Kỳ thật chúng ta đều giống nhau, thật đúng là buồn cười, quá là đáng thương. Con người ta vĩnh viễn bị ham muốn của chính mình làm cho mờ mắt.”“Tôi một chút cũng không hận anh, thật sự.” An Nhiên nói rồi cầm hết giấy tờ, cô đơn rời đi.Nhìn bóng cô rời đi, Tuyên Nguyên có vẻ như được giải thoát, thanh thản.“Ngươi muốn nuốt lời sao?” Gã cột tóc đuôi ngựa lạnh lùng hỏi.“Ta sẽ đưa ngươi tiền.” Tuyên Nguyên không muốn tiếp tục làm thương tổn An Nhiên nữa.“Thật sao? Ngươi có biết phải mất bao nhiêu tiền để xây dựng được một Kim Kiều không?” Lúc trước gã đã nói cuộc mua bán này sẽ không chấp nhận lỗ vốn.“Tiền, ta sẽ đưa ngươi. Không được làm phiền cô ấy nữa.”Gã cột tóc đuôi ngựa khẽ nhếch miệng, lầm bầm: “Việc thả cho cô ta đi là do ngươi làm.”An Nhiên đứng trước tòa cao ốc trước kia cô đã ở cùng Mạc Ngôn, do dự thật lâu, mới tiến đến mở cửa bước vào nhà.Tất cả mọi thứ trong phòng liên quan đến Mạc Ngôn đều đã biến mất, ngay cả một sợi tóc cũng không còn. Bốn phía chỉ còn lại sự cô độc tịch mịch.Ân Hạo chờ ở ngoài cửa, anh đã thấy An Nhiên đi vào nhà. Tuy rằng cách nhau một lần cửa, nhưng vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng khóc của cô Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ khác nhau.Không biết qua bao lâu, khóc đã mệt, nước mắt cũng cạn khô, An Nhiên trở lại sự im lặng, lặng lẽ thu thập đồ đạc như một cái máy. Lúc này cô mới phát hiện trong phòng chẳng còn một tấm hình nào của hai người, tất cả đã bị đem đi. Bị vứt đi hết rồi sao? Hay bị đốt? Cô không biết, cũng không muốn biết Mạc Ngôn đã làm gì với chúng.An Nhiên thật vất vả ngừng khóc, mở cửa, trong phút chốc ánh mắt cô hạ xuống.“Cục cưng” là Ân Hạo, ngoài cửa vẫn là Ân Hạo đứng chờ cô. Tuy không biết vì sao An Nhiên lại làm như vậy, nhưng anh tin cô chắc chắn phải có lí do. Bất kể kẻ nào chửi mắng cô, nói xấu cô, cho dù có hàng nghìn người chỉ trích cô, Ân Hạo cũng không nằm trong số đó.Ân Hạo nhìn An Nhiên chỉ mấy ngày không gặp đã trở nên quá tiều tụy, chẳng còn chút gì của cô trước kia, anh cảm thấy trong lòng rất đau đớn. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Cục cưng à, là anh đây.”“Ân H