anh nói với bà thế nào cũng vô dụng, đành phải trở về thăm Mạnh Phàm một lần. Tình huống lần này vẫn tệ hại như
lần trước. Đến sau khi chị Mạnh Phàm ngủ, dì Chương gọi anh ra ngoài nói rất nhiều. Bà nói bà thà rằng chị Mạnh Phàm cả ngày im lặng giống như
người chết cũng không muốn chị ấy ngày ngày tâm trạng kịch liệt làm tổn
thương thân thể như vậy. Bà nói hy vọng anh đến thăm chị Mạnh Phàm nhiều hơn, lúc chị ấy kêu tên anh cả anh cũng đừng phản bác.”
“Điềm Điềm, lý lẽ này rất hoang đường, nhưng anh lại đồng ý. Anh không hề bị
lời nói của dì Chương dọa dẫm, anh chỉ nghĩ có lẽ chị Mạnh Phàm sẽ từ từ tốt lên. Khi đó chị ấy nhất định nhận ra anh. Hồi ấy anh nghĩ rất ngây
thơ cũng rất lạc quan, nhưng sau đó tình trạng chị Mạnh Phàm càng lúc
càng tệ, rốt cuộc anh phát hiện ra mình đã phạm sai lầm biết bao. Anh
không phải mang chị ấy thoát khỏi đau khổ mà là khiến chị ấy càng lún
càng sâu vào vũng bùn đau khổ. Anh hiểu được đạo lý này cũng đã muộn
rồi.”
“Anh đã hãm hại chị Mạnh Phàm không ít, mà còn đích
thân đào cái hố cho mình. Anh không biết làm sao, nhưng cũng không biết
nên tìm ai. Bởi vì chuyện điều động anh đã rất lâu không nói chuyện với
ba mẹ. Anh được ở lại quân đội như ý nguyện, nhưng không phải là đơn vị
không quân, cũng không phải là đại đội đặc chủng, mà đến một cơ quan
tổng bộ, nhàn rỗi không biết ngày ngày trôi qua thế nào. Mỗi ngày anh
tỉnh lại đều phải tự hỏi mình nhiều lần, anh ở đây làm gì? Khoảng thời
gian đó có lẽ là khoảng thời gian anh đau khổ nhất, thường xuyên ra vào
bệnh viện, mấy tháng tiếp theo ngay cả dẫn lính anh cũng không tập
trung. Lúc tập hợp xếp hàng, anh nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ như ánh mắt
họ nhìn anh. Khi đó, cái gọi là lý tưởng đã sớm vứt bay biến đi mất, bởi vì anh không xứng.”
“Anh trải qua những ngày như vậy hơn nửa năm. Cho đến khi cô út đến thăm anh, ngày đó cô khóc, khóc đến mức anh
cảm thấy bản thân vô cùng mất mặt. Cô nói chuyện với anh đến trưa, sau
đó nói cho anh biết anh mắc chứng trầm cảm mức độ nhẹ. Anh không tin cô, nhưng cũng biết không thể cứ vậy tiếp nữa. Đúng lúc có người mới đến
đại đội, phải dành vị trí cho họ, anh liền thảo đơn yêu cầu được điều
đi. Trước đó, thực ra anh có đến thăm chị Mạnh Phàm một lần. Điềm Điềm,
anh không muốn giấu em nữa, khi đó anh quả thật có ý nghĩ ở lại bên cạnh chị Mạnh Phàm, chăm sóc chị ấy cả đời thay anh cả. Nhưng anh không lừa
được chính mình, anh thử hôn chị ấy, chỉ hôn lên trán chị ấy thôi anh
cũng cảm thấy mình ghê tởm.”
“Sau đó anh đến đơn vị cơ sở
thuộc sư đoàn T, tuy điều kiện kém hơn cơ quan tổng bộ rất nhiều nhưng
được sống như người lính chân chính. Cảm giác này nói khoa trương một
chút quả thật giống như sống lại làm người. Khi đó anh vẫn nhận được
điện thoại của dì Chương, khi rảnh rỗi cũng đến Bệnh viện đa khoa Quân
khu, nhưng không gặp chị Mạnh Phàm nữa. Bởi vì anh không muốn khinh nhờn tình cảm của chị ấy đối với anh cả.”
“Điềm Điềm, những
chuyện này anh chưa bao giờ nói với bất cứ ai khác. Anh từng nghĩ dù thế nào anh cũng là đàn ông, tất cả mọi chuyện đều phải chịu đựng. Thật ra
thì trong lòng anh biết rõ, anh đang trốn tránh. Sợ nhớ đến quá khứ, bởi vì anh của thời trai trẻ tràn ngập lý tưởng kia sẽ khiến anh tự ti, anh đã từng đắm mình kia sẽ khiến bản thân anh chán ghét. Còn nhớ một câu
anh đã từng nói với em không? Anh nói anh không đáng được em thích.” -
anh thoáng ngừng lại, tuy chỉ là rất ngắn ngủi nhưng dường như cô nghe
thấy âm thanh nghẹn ngào nơi cổ họng anh - “Điềm Điềm, đó chẳng phải là
viện cớ, anh luôn luôn cảm thấy anh không xứng với em.”
“Ban
đầu, lúc anh không có cảm giác với em, anh chưa từng nghĩ đến điều này.
Nhưng càng về sau, ngay cả chính anh cũng không biết bắt đầu từ khi nào, khi anh nghĩ đến khả năng anh và em ở bên nhau, anh mới ý thức được
điều đó. Anh nghĩ anh không xứng với em, anh cũng từng tự nói với mình:
Từ Nghi, thôi đi! Nhưng năm đó lúc anh đến Tứ Xuyên đón lính vẫn không
nhịn được đến tìm em. Cuối cùng anh vẫn ích kỷ, bởi vì anh là kẻ tầm
thường, anh cũng muốn hạnh phúc. Điềm Điềm…” - anh khẽ gọi tên cô lần
nữa, tiếng nói ôn hòa trước sau như một, cô nghe thấy có chút muốn khóc - “Anh chính là như vậy, em có còn cần anh nữa không?”
Tiếng
nói anh đột ngột dừng lại trong Weixin, xe cũng chậm rãi dừng ở bến
cuối. Chử Điềm nhìn trận bão tuyết ngoài cửa sổ, cúi người lặng lẽ khóc
nhưng ruột gan như đứt từng đoạn. Trận tuyết này trút liên tục hai ngày hai đêm, mặt đường quả thật đóng một
lớp dày. Ngày thứ ba tuyết ngừng rơi, không khí hết sức trong lành, ánh
dương le lói trên rặng mây dày nặng cuối chân trời, rốt cuộc thời tiết
đã có chút dấu hiệu chuyển thành quang đãng.
Sáng sớm, sư
đoàn A đã bắt đầu bận rộn. Đơn vị nào cũng khí thế ngun ngút quét tuyết
trong khu vực mình phụ trách. Tranh thủ lúc tập thể dục buổi sáng dọn
dẹp hết tuyết đọng tại doanh trại, không chỉ quét dọn đường đi, ở giữa
thao trường còn xuất hiện những người tuyết hình dáng khác nhau. Người
không biết còn tưởng rằng có vị lãnh đạo nào đế
