đình bệnh nhân lại có thế lực, họ không thể chấp nhận chuyện người nhà mình chết trên bàn mổ, nhất định đòi kiện
bệnh viện thiếu trách nhiệm. Nhà họ là quan chức cấp cao, đã muốn làm
lớn chuyện, tất gây phiền phức, bệnh viện chịu sức ép từ trên xuống,
đành phải kiểm điểm nội bộ, chủ nhiệm khoa phụ trách ca mổ bị giáng
chức, Khổng Lập Thanh cũng trở thành con tốt thí mạng, bị sa thải để xoa dịu người nhà bệnh nhân và báo chí truyền thông.
Khổng Lập Thanh thân phận bọt bèo, chẳng có tư cách gì nói lý với bọn họ. Thậm chí xử lý nội bộ, cho nghỉ việc, không tước bằng hành nghề,
không ghi vào hồ sơ cá nhân, chuyện này cũng được coi là may mắn cho cô
rồi.
Khổng Lập Thanh thầm nghĩ từ nay về sau mình sẽ chẳng thể nào xin vào được một bệnh viện tốt như thế, với một mức lương cao như thế nữa. Mà
cho dù xin vào làm ở đâu, cô cũng không tránh khỏi sẽ bị người ta hỏi,
bệnh viện trước kia tốt như vậy, lương cao như vậy tại sao không làm
nữa, sau đó sẽ là những ánh mắt dò xét lẫn nghi ngờ nhìn cô như muốn
vạch trần, bóc mẽ. Như vậy làm sao cô chống đỡ được, cô thật sự chẳng
biết phải trả lời những câu hỏi ấy như thế nào. Cộng thêm việc cô vốn là người kém xã giao, Khổng Lập Thanh không dám chắc tự mình có thể xin
được việc mới.
Cô còn đang vò đầu bứt tóc lo lắng, bỗng có tiếng Khổng Vạn Tường gọi: “Mẹ, có người gõ cửa.”
“À”, Khổng Lập Thanh ngẩng lên nhìn Khổng Vạn Tường có chút mơ hồ,
cuối cùng sau một lúc cũng tỉnh táo lại, đứng lên, đi ra phía cửa, qua
chỗ Khổng Vạn Tường còn giơ tay xoa đầu thằng bé: “Ừ, để mẹ ra mở.”
Khổng Lập Thanh từ khi dọn đến ở căn hộ này chẳng bao giờ có người
đến thăm, cô bước ra gần cửa, nhìn qua mắt mèo, khuôn mặt đàn ông bị
kính mắt mèo làm cho biến dạng, méo mó. Anh ta đang cau mày, khuôn mặt
biểu thị sự khó chịu, Khổng Lập Thanh thở dài rồi mở cửa.
Người đàn ông bên ngoài thân hình cao lớn, khuôn mặt đẹp trai, trong
thời tiết nóng bức thế này vẫn nghiêm chỉnh giày da, quần dài, áo sơ mi
thẳng thớm, nhìn đã thấy là mẫu đàn ông thành đạt trong xã hội.
Khổng Lập Thanh mở cửa, người đứng nép một bên, nhìn hai cúc áo ngực
không cài của người đàn ông, không chào hỏi cũng chẳng mời vào nhà.
“Lập Thanh.” Người đàn ông đó lên tiếng gọi trước. Giọng nói nghe có phần thất vọng.
Khổng Lập Thanh di chuyển ánh mắt qua vai anh ta, nhìn xuống bóng
lưng tối đen đổ dài bên cửa, không nói gì. Nói cho đúng thì lúc đó cô
không thể nghĩ ra được điều gì. Chuyện của họ xảy ra đã nhiều năm, kỳ
thực mà nói cô đã sớm quên sạch. Nhưng thân xác ngốc nghếch này cho đến
hôm nay dường như vẫn đắm chìm trong những tháng năm xưa cũ, cứ nhìn
thấy người đàn ông này lại cứng đơ không biết phải phản ứng thế nào.
Người đàn ông dường như cũng bị thái độ lạnh lùng của cô làm cho lúng túng, đôi mắt đẹp mông lung một hồi, cuối cũng cũng lên tiếng: “Lập
Thanh, việc lần này năng lực anh có hạn, không giúp được em, thật sự xin lỗi.”
Khổng Lập Thanh cúi nhìn xuống chân, không phản ứng lại. Thật sự lúc
này cô đang nghĩ: Chuyện này liên quan gì tới anh? Trên đời có vô số
việc không thể trách được ai, cô sớm đã thấu hiểu đạo lý này.
Người đàn ông nhìn cô gái trước mặt, trước sau chỉ im lặng đáp lại
mình. Anh chưa từng gặp kiểu phụ nữ như thế, lúc nào cũng lặng lẽ, cho
dù bản thân hiểu rõ mình bị ức hiếp thì vẫn im lặng. Người không hiểu cô cho rằng cô là người kiên cường, không ngờ được thực ra cô cực kỳ yếu
đuối.
Người đàn ông cũng im lặng nhìn lại cô gái, trong lòng hơi lo lắng.
Anh đã bỏ lỡ mất thời khắc lần đầu tiên cô mở cửa trái tim mình. Gần
đây, mỗi khi nghĩ đến năm đó, anh đều ước giá mình khôn ngoan hơn một
chút thì hôm nay sẽ không phải sợ hãi khi đối diện với sự bình tĩnh đến
lạnh lùng này của cô. Những năm qua anh luôn cố gắng mở cánh cửa trái
tim đã khép lại đó, cố gắng tiến vào, nhưng tất cả đều là vô dụng.
Hai người cùng im lặng nhìn nhau cũng thật kỳ quặc. Khổng Lập Thanh
cả người khó chịu, rất muốn đóng cửa lại. Biểu cảm thương hại trên khuôn mặt anh khiến cô tức giận. Nhưng cô biết phép lịch sự tối thiểu. Nếu
giờ cô sập cửa lại, hẳn người ngoài sẽ dị nghị cô không bình thường.
Bầu không khí yên lặng khiến hai người cảm thấy ngột ngạt. Người đàn
ông không biết phải nói gì trong hoàn cảnh này. Cuối cùng chỉ có thể
thực hiện việc mà anh dự định làm khi đến đây. Anh ngượng ngập rút thẻ
ngân hàng từ trong túi quần ra đưa cho cô: “Lập Thanh, cái này, cái này
em cầm lấy, em còn phải nuôi con, không thể thiếu tiền, chuyện công
việc, anh sẽ giúp em nghĩ cách.” Người đàn ông lắp bắp mấy câu như vậy
rồi cố trấn tĩnh, làm như không có chuyện gì, nhưng cuối cùng hành động
của anh thậm chí còn có chút hoảng loạn, anh nhét đại tấm thẻ vào tay cô và bỏ chạy về phía thang máy, thậm chí trước khi quay đầu còn không dám nhìn thẳng vào cô.
Khổng Lập Thanh đứng ở cửa, nhìn về chiếc bóng nhấp nhô theo nhịp
bước của anh, mặt không biểu lộ gì. Cô nghiêng đầu ra vẻ suy nghĩ, rồi
lại cúi đầu nhìn tấm thẻ ngân hàng trong tay, mặt sau thẻ có viết một
dãy số, chắc là mật mã, miệng cô
