Old school Swatch Watches
Bánh Xe Định Mệnh

Bánh Xe Định Mệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326122

Bình chọn: 7.5.00/10/612 lượt.

í cô phải nai lưng làm thuê kiếm lấy.

Bảy năm khổ cực vừa học vừa làm cuối cùng cũng qua, tốt nghiệp đại

học là có thể thoát ly gia đình tự lập bên ngoài. Nhưng chẳng ai ngờ,

Khổng Lập Thanh tốt nghiệp hôm trước thì hôm sau bố cô vào tù.

Khổng Kiến Huy sau khi tái hôn có thể nói là một bước lên mây, cũng

là người thức thời nên lúc này ông ta liền tự học kiếm chút chữ nghĩa,

văn bằng, sau đó được bố vợ nâng đỡ, dần dần từng bước thăng lên làm

quản lý nhà máy. Cho dù thời kỳ đó nền kinh tế quốc doanh khá ảm đạm,

nhưng nhà máy của họ trực thuộc trung ương, được ưu ái nên hoạt động vẫn rất hiệu quả. Vì vậy Khổng Kiến Huy được thể càng phô trương, có ngày

vào tù như hôm nay cũng là do năm xưa quá huênh hoang khiến kẻ khác ngứa mắt.

Khổng Kiến Huy suốt thời thanh niên sống trong cảnh bất đắc chí,

nhưng bản chất ông ta lại là người rất có dã tâm, cũng rất chuyên quyền. Sau này đổi đời được nắm quyền sinh quyền sát trong tay, những tính

cách trên mới bộc phát. Suốt thời gian đương chức ông ta đã mạo phạm tới rất nhiều người. Lần đi tù này là do bị tố cáo tham nhũng, kỳ thực số

tiền không lớn, chưa tới mười vạn tệ nhưng người tố cáo có chứng cứ xác

đáng. Khổng Kiến Huy gần đây đối xử với vợ hai không tốt, lâm nạn không

một ai muốn giơ tay cứu vớt ông ta, bị người người dồn vào chân tường,

Khổng Kiến Huy cuối cùng hoàn toàn sụp đổ.

Khổng Lập Thanh bất đắc dĩ phải gặp cha mình trong tù. Ở phòng tiếp

thân nhân của nhà tù đó, xung quanh đều là người đi thăm tù, tiếng khóc

than ồn ào, chỉ có bàn của cha con họ không khí đông cứng không một

tiếng động. Khổng Kiến Huy hôm đó tinh thần rệu rã, mệt mỏi, qua một đêm tóc đã bạc trắng, tưởng như già đi một giáp.

Lúc mới nhìn thấy cha mình, Khổng Lập Thanh thực sự có chút thờ ơ,

nói không rõ được là đang thương hại hay đồng cảm. Cô đã đi một chặng

đường đời dài chẳng ai người quan tâm cho nên trưởng thành cũng không

phải người mềm yếu. Nhưng đối mặt với người đàn ông đã gây cho mình bao

vết thương lòng này cô cũng không có ý hận, chỉ thấy dửng dưng. Khổng

Lập Thanh ngồi đối diện Khổng Kiến Huy, yên lặng không biết nói gì. Kỳ

thực trong thâm tâm cô rất sợ người đàn ông này, nỗi sợ càng sau càng

lớn, đã trở thành một bóng đen ám ảnh trong tâm trí cô.

Khổng Kiến Huy chán nản gục xuống trước mặt Khổng Lập Thanh, giữa

tiếng ồn ã xung quanh, thì thầm: “Trong nhà cũ ta còn có một thứ, con

phải đến mang nó đi.”

Khổng Lập Thanh nhìn lại Khổng Kiến Huy có chút không hiểu. Khổng

Kiến Huy đành nói tiếp, ông ta không dám nhìn thẳng vào cô, quay đầu

nhìn vào góc tường: “Con còn có một đứa em trai, cho dù xưa nay ta không tốt với con, nhưng xin con hãy chăm sóc cho nó. Nó là người nối dõi của ta, con hãy nuôi dưỡng nó coi như trả cho ta ơn dưỡng dục. Nó mới có ba tuổi, coi như con nể tình ta là cha con, đừng để nó lại cho mẹ nó, bà

ta không phải người mẹ tốt.”

Khổng Lập Thanh yên lặng, sau đó khẽ gật đầu, xem như là đồng ý.

Mẹ của Khổng Vạn Tường vốn là gái nhảy, trước đây làm việc ở hộp đêm, sau được Khổng Kiến Huy để mắt tới, bao nuôi, sau cùng thì sinh con cho ông ta.

Khổng Lập Thanh theo địa chỉ Khổng Kiến Huy nói, đến khu chung cư cao cấp của thành phố T tìm mẹ con Khổng Vạn Tường. Lúc đó cuộc sống của mẹ con họ rất bấp bênh, tòa án sớm muộn cũng tìm đến niêm phong căn hộ này của Khổng Kiến Huy. Mẹ Khổng Vạn Tường rất trẻ, so với Khổng Lập Thanh

còn kém mấy tuổi, mới chỉ khoảng hai mươi. Bình thường cô ta đã quen

sung sướng, sau khi Khổng Kiến Huy vào tù, không gửi tiền nữa, cuộc sống của hai mẹ con trở nên khó khăn chưa từng thấy. Khi trông thấy Khổng

Lập Thanh, cô ta lập tức kích động, ngẩng phắt khuôn mặt trang điểm cầu

kỳ lớn tiếng mắng chửi, nguyền rủa tất cả những gì cô ta có thể nhớ ra.

Cô ta chửi chính quyền, mắng Khổng Kiến Huy, cuối cùng quay sang chửi

mắng đứa con là đồ ngu si đần độn.

Khổng Lập Thanh cuối cùng cũng tìm thấy Khổng Vạn Tường đang trốn

dưới gầm bàn ăn. Lúc đó thằng bé còn chưa đến ba tuổi, mặt mũi ngây ngô, ánh mắt đờ đẫn, chân tay lộ đầy những vết bầm tím. Khổng Lập Thanh bèn

ôm nó lên, khi rời xa mẹ, thẳng bé không khóc cũng không làm ồn, ngoan

ngoãn để Khổng Lập Thanh bế đi.

Cô đưa Khổng Vạn Tường đến căn phòng Khổng Kiến Huy và mình ở trước

khi ông tái hôn trong thành phố T, tìm được số tiền ba mươi vạn Khổng

Kiến Huy cất giấu, dùng số tiền đó đóng tiền đặt cọc mua căn hộ trả góp ở thành phố B mà hiện cô và Khổng Vạn Tường đang ở.

Khổng Lập Thanh không biết lúc nhỏ Khổng Vạn Tường đã gặp những

chuyện gì. Hai năm nuôi dưỡng thằng bé, Khổng Lập Thanh luôn kiên trì

giúp Khổng Vạn Tường hòa nhập cuộc sống mới, nhưng dường như kết quả

không như ý. Phần lớn thời gian thằng bé đều yên lặng như này, không hề

giống một đứa trẻ năm tuổi chút nào.

Mùa hè nóng nực, sau cơn mưa không khí thường phảng phất chút hơi

nước nóng ẩm, người chỉ vận động nhẹ cũng toát mồ hôi. Khi Khổng Lập

Thanh lau sạch chỗ đồ bị rơi bẩn trên đường thì đầu mũi cũng nhỏ xuống

mấy giọt mồ hôi lã chã, cả người nhớp nháp khó chịu. Cô đứn