c ông luôn đinh ninh mình có con trai, do đó Khổng Lập Thanh là
con gái nhưng lại mang tên đàn ông là do vậy.
Cho đến trước bảy tuổi, Khổng Lập Thanh chưa một lần gặp cha mình. Khổng Kiến Huy sau khi có con cũng chưa từng về qua nhà.
Cuộc sống bảy năm của cô chỉ cùng mẹ bươn trải trong sơn thôn hẻo
lánh, quãng đời thơ ấu này vốn không có nhiều biến động. Trong hồi ức
của mình, Khổng Lập Thanh còn nhớ, mẹ cô không phải người phụ nữ xinh
đẹp nhưng lại rất đảm đang, bà nấu ăn rất ngon. Nhiều năm sau nghĩ về
mẹ, Khổng Lập Thanh vẫn cảm thấy, điểm đáng nhớ nhất là bà chưa bao giờ
đánh đòn cô.
Năm Khổng Lập Thanh bảy tuổi, lần đầu tiên gặp cha mình, lại nghe nói ông về để ly hôn với mẹ cô. Lúc đó Khổng Lập Thanh còn nhỏ, chưa hiểu
được thế nào là ly hôn, chỉ biết đó là một chuyện động trời, phải rất
lâu sau cô mới hiểu rõ căn nguyên của câu chuyện hôm ấy.
Những năm Tám mươi, ly hôn còn là chuyện cấm kỵ, nhất là ở những vùng quê hẻo lánh, Khổng Kiến Huy đề nghị bù đắp sau ly hôn bằng cách nhận
nuôi Khổng Lập Thanh.
Vậy là Khổng Lập Thanh được cha mang đến thành phố ông đang sống.
Trong ký ức của Khổng Lập Thanh, người cha này luôn lạnh lùng và dễ nổi
cáu. Những năm tháng ấy Khổng Lập Thanh mãi mãi không quên được. Khổng
Kiến Huy lần đầu gặp con cũng lần đầu biết con mình là con gái, đứa con
gái mà ông ta chỉ nhìn cũng thấy ngứa mắt. Mấy ngày di chuyển từ quê nhà lên thành phố, Khổng Lập Thanh luôn phải đối mặt với cái nhìn lạnh lùng pha sự ghét bỏ của người cha, cô thực sự còn nghĩ ông sẽ vứt bỏ mình
trên đường đi.
Nhưng phải tới khi đến thành phố, chuỗi ngày đau khổ của Khổng Lập
Thanh mới thực sự bắt đầu. Khổng Kiến Huy trong mắt người ngoài là một
người đàn ông hòa nhã lịch sự, chỉ có với người nhà ông ta mới tỏ ra cục cằn, thô lỗ mà thôi.
Trong ấn tượng của Khổng Lập Thanh, cha cô là một kẻ đạo đức giả,
trước mắt người khác thì làm bộ quan tâm chăm sóc cô, nhưng khi không có người ngoài, ông ta liền coi cơ thể cô là nơi trút giận. Khổng Kiến Huy đánh con mà chẳng cần có lý do gì, chỉ là do ngứa mắt. Khổng Lập Thanh
còn nhớ, suốt những năm ở cùng cha, cô chưa một lần dám mặc quần áo
ngắn, bởi lẽ chân tay chỗ nào cũng có dấu tích bị đòn.
Khi còn ở quê, Khổng Lập Thanh là một đứa trẻ hiếu động, thế nhưng
chỉ sau mấy tháng chuyển về thành phố, cô bỗng nhiên biến thành đứa bé
lặng lẽ, chậm chạp và lầm lì. Những trận đòn oan hàng ngày khiến cô biến thành nhút nhát, sợ sệt, chỉ muốn thu mình lại để được yên ổn mà thôi.
Năm Khổng Lập Thanh mười tuổi, Khổng Kiến Huy cha cô tái hôn, đối
tượng tái hôn lần này là con gái phó giám đốc một nhà máy gần đấy. Bà ta cũng mới ly hôn, có một đứa con gái riêng trạc tuổi Khổng Lập Thanh.
Cha tái hôn với một người phụ nữ quyền lực hơn, không cần nói cũng biết
Khổng Lập Thanh sẽ càng thảm thế nào.
Suốt thời niên thiếu, cô đều bị ghẻ lạnh, cha ruột ghét bỏ, người
ngoài không ai quan tâm, bị tổn thương sâu sắc, mặt dần in hằn nỗi đau
đớn, buồn bã.
Khổng Lập Thanh bắt đầu hiểu chuyện từ năm cô mười bốn tuổi. Khi đó
nhà đã rất giàu nhưng cô lại không có được một bộ đồ cho ra dáng, một
tuần mới được tắm gội một lần, người ngợm nhớp nháp, đầu tóc bẩn thỉu
khiến Khổng Lập Thanh không có nổi một người bạn, cô luôn thu mình trong góc lớp, càng biến thành đứa trẻ khiến người ta ghét bỏ.
Năm Khổng Lập Thanh mười bốn tuổi cũng xảy ra một chuyện trở thành
bước ngoặt cuộc đời, chuyện đó liên quan đến một người đàn ông. Cô nhớ,
lần đầu tiên mình gặp người đàn ông đó là một ngày nắng ráo, nhiều năm
qua đi, cô thậm chí đã quên mất tên người ấy, nhưng lại mãi mãi ghi nhớ
hình ảnh người ấy đứng trên bục giảng, thân hình cao lớn chìm trong ánh
nắng, tay áo sơ mi trắng xắn tới khuỷu, nghiêm nghị đứng đó, mắt nhìn
thẳng vào học trò, nói dõng dạc: “Bạn có cảm thấy cuộc đời không công
bằng không? Bạn có cảm thấy cuộc sống không như ý không? Lúc này bạn có
lý tưởng nào muốn theo đuổi không? Nếu vậy hãy đọc sách, hãy đối xử tốt
với cuốn sách giáo khoa trong tay bạn, nó sẽ cho bạn những hồi đáp tuyệt vời.”
Lúc này Khổng Lập Thanh nhớ lại quãng thời gian đó, cũng hiểu ra năm
ấy mình đã gặp được một thầy giáo ngữ văn trẻ tuổi giàu nhiệt huyết.
Cũng nhờ thế mà cô lạc quan hơn, thế giới tăm tối cô đang sống vì những
lời nói của người thầy ấy mà trở nên tươi sáng hơn.
Từ năm mười bốn tuổi đó Khổng Lập Thanh đã có mục tiêu để phấn đấu,
cô không thông minh nhưng là người một khi đã tìm thấy lối ra cho vận
mệnh thì sẽ sống chết theo đuổi.
Cô nỗ lực như vậy tròn bốn năm, mọi cực nhọc chỉ mình cô biết, mười
tám tuổi thi đỗ vào khoa Chuẩn đoán lâm sàng của Đại học Bắc Kinh. Khoa
Chuẩn đoán lâm sàng của đại học Bắc Kinh mỗi năm chỉ tuyển bốn mươi đến
sáu mươi chỉ tiêu trên toàn quốc. Sau cả khóa học, số người cuối cùng có thể nhận bằng tốt nghiệp chỉ còn khoảng hai phần ba tổng số sinh viên
theo học.
Khổng Lập Thanh không chỉ thi đỗ mà còn tốt nghiệp ra trường đúng
hạn. Trong bảy năm cô học ở Đại học Bắc Kinh, bố cô chỉ cho cô tiền học
phí, tiền sinh hoạt ph