Bánh Xe Định Mệnh

Bánh Xe Định Mệnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326782

Bình chọn: 7.5.00/10/678 lượt.

ng Lập Thanh,

không lên tiếng, cứ cách mười giây lại gõ cửa một lần, không hề mất kiên nhẫn, mỗi lần chỉ gõ ba tiếng. Khổng Lập Thanh vẫn đứng sau cánh cửa,

cho dù bực bội nhưng cô biết mình có tránh cũng không thoát. Theo những

gì cô quan sát được tối qua, người này tuyệt đối không phải bình thường, trong phòng có người hay không có người khẳng định chẳng thể qua mắt

anh ta. Mà những người như họ, nếu họ muốn tìm bạn, bạn có trốn cũng

không thoát. Khổng Lập Thanh đứng đó cân nhắc mãi mới chịu đầu hàng, mở

cửa.

Người ở ngoài, dù cho bây giờ là mùa hè nóng nực vẫn đóng nguyên cả

bộ comple nghiêm chỉnh. Kiểu người này Khổng Lập Thanh chưa từng gặp, cô biết những người hôm qua thân phận chắc chắn đặc biệt, nhưng không thể

xác định được họ đặc biệt thế nào, làm nghề gì, cô hoàn toàn không thể

đoán biết.

Khổng Lập Thanh mở toang cửa, đứng đối diện với Lục Húc, tâm trạng

lúc này rõ ràng không vui, mặt trầm xuống, lạnh nhạt nhìn ra phía trước.

Khuôn mặt Lục Húc lại không còn lạnh lùng như ngày hôm qua, anh ta

không chỉ nhìn thân thiện hơn hẳn mà còn mang theo nụ cười lịch sự: “Cô

Khổng, chào cô, tôi có chút chuyện muốn bàn, không biết có thể vào trong nói mấy câu không?”

Cửa cô cũng mở rồi, có thể còn không cho người vào sao? Cô không mời

anh ta vào, anh ta sẽ không vào chắc? Khổng Lập Thanh bất lực đứng dẹp

qua một bên để anh ta bước vào nhà.

Lục Húc vào trong, dường như mắt không cần nhìn, chỉ mấy bước đã tiến thẳng đến bên sofa, rất tự nhiên ngồi xuống. Khổng Lập Thanh ngàn vạn

lần không muốn cũng đành lịch sự bật điều hòa phòng khách phục vụ anh

ta.

Khổng Lập Thanh bưng cốc nước đến trước mặt Lục Húc rồi ngồi xuống

chiếc ghế đơn bên kia, lúc này không biết phải nói gì mới được, cô thực

sự không biết cách đối phó với người lạ.

Lục Húc đương nhiên tự tin hơn cô rất nhiều, mở một cúc áo, dáng ngồi thoải mái. Khổng Lập Thanh đưa nước, anh ta còn nhìn cô khẽ mỉm cười,

nói một câu: “Cảm ơn.”

Hai người ngồi đối diện nhau, Lục Húc lên tiếng trước, anh ta nói rất khách khí: “Cô Khổng, hôm qua thật là phiền cô, tôi nhận lệnh của anh

Chu, hôm nay đến xin lỗi cô, đồng thời cũng thay mặt anh Chu cảm ơn cô

hôm qua đã giúp đỡ.” Anh ta vừa nói vừa bấm mật mã mở chiếc cặp số đen

mang theo, sau đó đưa chiếc cặp số đã mở đến trước mặt Khổng Lập Thanh.

Bên trong cặp số xếp đầy những xấp tiền loại một trăm tệ, màu đỏ tươi khiến Khổng Lập Thanh cảm thấy thật nhức mắt. Cô ngạc nhiên, tròn mắt

nhìn Lục Húc đầy bối rối, Lục Húc chỉ nhìn cô mỉm cười, ánh mắt không

chứa vẻ khinh bỉ, cũng không có vẻ ban ơn, tất cả đều đúng mực.

Khổng Lập Thanh nhìn những xấp tiền trước mắt, trong một lúc cũng bị

mê hoặc, cô hoàn toàn chẳng phải loại người nhân phẩm thanh cao, cô cũng thích tiền, thuở nhỏ sống trong nghèo khó không cần nói, lúc học đại

học còn có khi ngày không đủ ba bữa ăn, cho nên so với đa số người, tiền đối với cô mà nói thậm chí còn quan trọng hơn. Nhưng số tiền trước mắt

cô có thể lấy ư? Những người này là thế nào cô còn chưa rõ, ai dám chắc

cầm số tiền kia sau này sẽ không gặp rắc rối?

Khổng Lập Thanh không quen giao thiệp rộng rãi nhưng nhìn nhận sự

tình lại rất thông tỏ. Cô khát tiền nhưng chưa đến mức bất chấp chịu

uống thuốc độc để dịu cơn khát. Cô cũng muốn cuộc sống sung túc không

cần lo lắng chuyện tiền nong, nhưng cô càng thích cuộc sống bình lặng,

cho nên chẳng cớ gì mà tham số tiền mình không phải vất vả kiếm về.

Khổng Lập Thanh nhìn cặp số tiền trầm mặc một lúc, cuối cùng đóng nắp

cặp số, đẩy trả nó về trước mặt Lục Húc, cô không nói gì nhưng khuôn mặt biểu thị rất rõ ý từ chối.

Lục Húc luôn nhìn Khổng Lập Thanh, thấy cô trả lại tiền dường như

cũng không kinh ngạc, anh ta cười cười nói: “Thật ngại quá, là tôi thô

bỉ rồi, lúc tôi đến đây, anh Chu đã nói, cô Khổng sợ là sẽ không nhận

tiền.”

Khổng Lập Thanh cuộn người, lùi sâu vào sofa, nhìn Lục Húc không nói

gì. Thái độ cự tuyệt của cô hàm ý tiễn khách, Lục Húc là người tinh ý

như thế, anh ta rất nhanh đứng lên khỏi sofa, cài lại cúc áo chuẩn bị

bước đi.

Khổng Lập Thanh nhìn thấy anh ta đứng dậy nhanh như vậy, cô cũng vội vã tiễn khách.

Lục Húc thấy dáng vẻ vội vã của cô thì cười cười rút từ túi áo trong

ra tấm danh thiếp đưa tới trước mặt Khổng Lập Thanh: “Lúc tôi đi, anh

Chu cũng nói nếu cô Khổng không nhận tiền thì đưa tấm danh thiếp này cho cô, anh ấy nói mình nợ cô một món nợ ân tình, nên bất cứ lúc nào cô

Khổng gặp chuyện khó khăn, chỉ cần cô lên tiếng, anh ấy nhất định sẽ

toàn tâm toàn lực giúp đỡ.”

“Ồ!” Khổng Lập Thanh nghe Lục Húc nói xong cũng chỉ không mặn không

nhạt đáp lại một tiếng, tiện tay cầm lấy tấm danh thiếp từ Lục Húc.

Nhưng sau đó dường như chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt Khổng Lập Thanh

nhìn Lục Húc bỗng chăm chú hơn.

“Cái đó, ý là nếu tôi gặp chuyện gì có thể nhờ anh giúp đỡ?”

Lục Húc quả thật đã bị biểu cảm dửng dưng của Khổng Lập Thanh từ đầu

đến giờ làm cho thất vọng, lúc này thấy ánh mắt chờ đợi của cô nên thầm

đoán chuyện cô muốn nhờ có khả năng là chuyện gì đó rất quan trọng, an


Old school Swatch Watches