ra từ tối qua đến giờ cô không nhìn thấy di động đâu.
Người đàn ông dường như cũng đọc được suy nghĩ này, bèn nói: “Di động của cô đang ở trên bàn trà, Lục Húc vừa để nó ở đấy.”
Khổng Lập Thanh rất tức giận, nhưng cô lại không dám la hét cho hả
giận, cô vẫn ngồi xổm dưới đất, phía sau là case máy tính, trông có chút cam chịu đáng thương.
Người đàn ông cũng ngồi bất động nhìn người phụ nữ bất động, đáy mắt anh ta có chút trầm mặc, khuôn mặt tĩnh lặng như nước.
Khổng Lập Thanh biết người đàn ông đó đang nhìn mình, thậm chí có khả năng trong lòng anh ta còn đang thầm nghiên cứu cô, nhưng cô cảm thấy
ít nhất lúc này tính mạng mình không bị đe dọa.
Rất lâu sau người đàn ông đột nhiên lên tiếng: “Có thể cho tôi một điếu thuốc?”
Khổng Lập Thanh ngẩng lên nhìn lại anh ta. Người đàn ông đang ngồi
ngược sáng, đường nét trên khuôn mặt như hiền hòa hơn, anh ta ngồi
nghiêm chỉnh ở đó, không vắt chân, cũng không cong lưng, hai khuỷu tay
tì trên thành ghế, hai bàn tay đan vào nhau để phía trước ngực. Khách
quan mà nói người đàn ông này rất đẹp trai, qua một đêm mệt mỏi, râu
dưới cằm đã mọc lún phún, vậy mà nhìn anh ta vẫn đẹp trai như thế, hơn
nữa cả người còn phả ra một khí chất cao quý thanh lịch, người có loại
phong thái này, trong cuộc sống thường ngày Khổng Lập Thanh chưa từng
gặp.
Người đàn ông này đẹp trai như vậy, Khổng Lập Thanh lại là bà mẹ đơn
thân chưa kết hôn, xuất phát từ dục vọng bình thường của con người, nói
một cách công bằng thì người này ít nhiều phải khiến cô cảm thấy bị hấp
dẫn, nhưng Khổng Lập Thanh lại không thích anh ta. Cô có một loại trực
giác bản năng với người khác, ngay từ lần gặp đầu Khổng Lập Thanh đã có
cảm nhận người đàn ông này là kiểu người tàn ác lạnh lùng, cảm nhận ấy
không thể nào quên đi được.
Khổng Lập Thanh còn đang bận suy nghĩ, người đàn ông không nhanh không chậm nói thêm một câu: “Tôi biết cô cũng hút thuốc.”
Khổng Lập Thanh nghe xong liền biết lần này cô muốn thoái thác cũng
không xong, bèn chậm chạp đứng dậy, mở ngăn kéo phía trước lấy ra bao
thuốc cùng bật lửa đặt lên bàn ngay trước mặt anh ta.
Người đàn ông cầm bao thuốc lên xem xét xung quanh, đó là loại thuốc
lá hiệu Bạch Sa bình dân, Khổng Lập Thanh mua mười đồng một bao. Bình
thường cô không phải người nghiện thuốc lá, một bao này phải hút cả tuần mới hết, một trăm đồng mua một cây thuốc, hút được mấy tháng liền.
Khổng Lập Thanh quá biết loại thuốc mình hút không phải đặc biệt gì,
người đàn ông này nhìn là biết thuộc tầng lớp có tiền, bao thuốc rẻ tiền này khẳng định anh ta hút không nổi, nhưng cô lại ngại đứng đó nhìn anh ta tỏ thái độ, bèn quay bước định bỏ ra ngoài.
Nhưng chưa đợi cô cất bước, phía sau đã truyền tới giọng nói của người đàn ông: “Hút cùng tôi một điếu đi.”
Khổng Lập Thanh nhắm mắt một cái, nhẫn nhịn quay lại, trước mắt cô là bàn tay trắng xanh, ngón dài thanh tú của người đàn ông đó. Bao thuốc
trong tay anh ta đã mở nắp, một điếu thuốc đã rút ra một nửa, phần đầu
lọc lộ ra ngoài. Hiển nhiên là anh ta biết trước cô sẽ quay lại nên đã
đưa tay ra trước.
Khổng Lập Thanh rút hẳn điếu thuốc ra khỏi bao, dùng bật lửa trên bàn châm thuốc. Trong thư phòng không còn cái ghế nào nữa, cô đành đi đến
bên chiếc giường đơn, ngồi xuống. Người đàn ông đợi Khổng Lập Thanh bỏ
bật lửa xuống bàn, cũng tự mình châm một điếu. Anh ta hít một hơi thuốc
sau đó nhả ra vòng khói nhạt, rồi cứ ngồi lặng lẽ như thế nhìn Khổng Lập Thanh.
Chỗ Khổng Lập Thanh ngồi đối diện với anh ta, bị nhìn như vậy Khổng
Lập Thanh cảm thấy rất mất tự nhiên. Cô bèn đem đôi chân vắt chéo đổi
bên liên tục, nhưng càng thay đổi tư thế cô càng thấy khó chịu, dứt
khoát phải co hai chân lên, một tay ôm đầu gối, một tay cầm thuốc, cả
người cuộn tròn lại mới thoải mái được.
Cả hai cùng yên lặng hút thuốc, căn phòng nhỏ đột nhiên yên tĩnh lạ
thường, không khí có phần ngột ngạt, thậm chí hơi mơ hồ. Hút hết nửa
điếu thuốc, đột nhiên người đàn ông lên tiếng, giọng nói vẫn lạnh lùng
như cũ: “Cô tên là gì?”
Khổng Lập Thanh cuộn người ở đó không trả lời, người đàn ông cũng yên lặng không nói, kiên nhẫn chờ đợi. Khổng Lập Thanh chưa hết lúng túng,
lúc lâu sau cô mới nói: “Khổng Lập Thanh.”
“Ba chữ này viết thế nào?” Người đàn ông vẫn hỏi bằng giọng lạnh lùng như thế.
Khổng Lập Thanh miễn cưỡng trả lời: “Khổng trong từ Khổng Tử, Lập trong từ Tự Lập, Thanh trong từ Bao Thanh Thiên.”
“Ừm.” Người đàn ông chỉ nói một câu không rõ ý nghĩa rồi thôi.
Khổng Lập Thanh cũng không nói gì thêm, cô đã hút hết điếu thuốc, vừa muốn đứng dậy đi chỗ khác vừa không dám, chỉ đành tiếp tục mọc rễ ở đó. Ánh mắt người đàn ông vẫn dán trên người cô, dường như muốn cắt cô
thành từng khúc để tiện nghiên cứu, cô bị cái nhìn đó làm cho khó chịu
nhưng cũng chỉ đành ngồi yên chịu đựng.
Hồi chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên giải cứu Khổng Lập Thanh,
người đàn ông nghe một lúc, sau đó nói “Cậu lên đây đi!” rồi tắt điện
thoại. Cuối cùng anh ta lại quay sang nhìn Khổng Lập Thanh, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
Lúc lâu sau, người đàn