ông đứng lên, anh ta đi vòng một vòng đến
trước mặt Khổng Lập Thanh, từ vị trí đắc địa nhìn xuống gáy cô, lát sau
đột nhiên nói: “Tôi tên là Chu Diệp Chương.”
“Hả?” Khổng Lập Thanh ngẩng lên nhìn anh ta hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
“Chu trong từ Chu Văn Vương, Diệp ghép từ bộ Hỏa và chữ Hoa, Chương trong từ Chương Hiển[1'>.”
[1'> Chương Hiển: Sáng rõ.
Khổng Lập Thanh mở miệng, lại không biết nói gì.
“Nhớ lấy!” Người đàn ông dùng ngữ khí ra lệnh, lại không nhìn khuôn
mặt ngây ngô của cô gái, nhẹ nhàng bước khỏi phòng. Từ cửa lớn truyền
tới tiếng gõ, Khổng Lập Thanh nghe thấy tiếng anh ta mở cửa, sau đó một
giọng nam trầm khẽ vang lên: “Anh Chu, em đến đón anh.”
“Ừ.” Giọng nam trầm đáp lại, sau đó là tiếng cửa đóng.
Năm phút sau Khổng Lập Thanh đứng dậy khỏi giường, cô đi ra phòng
khách, một bóng người cũng không có, chẳng lẽ đi rồi? Khổng Lập Thanh
nghi hoặc trong lòng, đi một vòng kiểm tra, quả nhiên không có một ai,
lúc này cô mới thật sự ý thức được người đàn ông đó đã đi khỏi, cô chầm
chậm bước đến sofa ngồi xuống thở phào nhẹ nhõm.
©STENT
Chương 2: Chu Diệp Chương
Ngày hôm nay, người đàn ông đó quyết định xong bèn lập tức đi luôn.
Khổng Lập Thanh quay về phòng ngủ ngủ cho tới chiều, ngay cả giờ đón
Khổng Vạn Tường tan học cũng suýt nữa bị cô quên mất. Cuộc đời cô đã
trải qua nhiều phen chìm nổi, dây thần kinh quá nhiều lần căng ra đã gần như tê liệt, hôm qua lại phải nếm trải một đêm sợ hãi, sau một giấc
ngủ, cảm giác cũng không khá hơn là bao, nhưng những chuyện đã trôi qua
chỉ có cách để mặc nó.
Ngủ cả một ngày, buổi chiều tỉnh dậy tinh thần rất tốt, Khổng Lập
Thanh vội vội vàng vàng đến nhà trẻ đón Khổng Vạn Tường. Cô cùng cậu bé
chơi trong hoa viên nhỏ một lát, đến khi thấy trời tối hai mẹ con mới
quay về nhà.
Khổng Vạn Tường quá rụt rè, cho nên Khổng Lập Thanh chỉ cần có thời
gian đều sẽ cùng cậu bé chơi ở vườn trẻ hoặc đưa cậu bé xuống sân chung
hóng gió, cũng không nhất thiết là sẽ chơi trò gì, chỉ cần cậu bé hoạt
động là tốt rồi.
Khổng Vạn Tường vào trong phòng liền kêu ầm lên nóng rồi cởi ngay áo
ghi-lê. Khổng Lập Thanh đặt ba-lô của nó lên mặt tủ giày nhắc nhở cậu bé bỏ dép trước khi vào nhà.
Vạn Tường nghe lời, tay cầm áo ghi-lê, cúi người tự cởi xăng đan,
Khổng Lập Thanh nhìn thấy mặt Khổng Vạn Tường lấm tấm mồ hôi bèn ngồi
xuống bên cạnh, cầm lấy áo ghi-lê trong tay cậu bé, cuộn tròn lại chấm
chấm mồ hôi trên mặt, trên cổ cho Vạn Tường. Khổng Vạn Tường hai má đỏ
ửng, thần thái sáng lạn, xem ra, sách viết quả nhiên đúng. Trẻ con lúc
chơi đùa đều rất vui. Khổng Lập Thanh nhìn khuôn mặt đáng yêu của thằng
bé, miệng cũng nở nụ cười, cô xoa đầu Khổng Vạn Tường nhẹ nhàng thương
lượng: “Con đi làm bài tập trước, mẹ đi nấu cơm được không?”
“Vâng.” Vạn Tường đáp lại dõng dạc, tự xách ba-lô vào thư phòng.
Nấu cơm, cho Khổng Vạn Tường ăn tối xong, đợi cậu bé ngồi xem tivi,
Khổng Lập Thanh mới vội vàng bắt đầu thu dọn nhà bếp, nhà vệ sinh, lúc
bận dọn dẹp vẫn còn nhớ ngày mai phải mang chăn màn chỗ hôm qua người
kia ngủ đi giặt sạch sẽ. Khổng Lập Thanh cứ như vậy bận rộn đi qua đi
lại. Hai năm nay, kể từ ngày Khổng Vạn Tường về ở cùng, thời gian của cô dường như đều dành hết cho cậu bé, từ trước tới giờ đều rất vất vả,
thậm chí cô cũng chẳng có phút nào để vui chơi giải trí.
Dọn dẹp nhà cửa xong, Khổng Lập Thanh đưa Khổng Vạn Tường đi tắm, dỗ
cho cậu bé ngủ, xong xuôi quay lại phòng khách, đồng hồ đã chỉ mười giờ.
Ban ngày đã ngủ đủ, lúc này một lát cũng không chợp mắt nổi, Khổng
Lập Thanh đến phòng ngủ mở máy tính, góc phải màn hình vẫn là dấu “x” đỏ báo hiệu không có tín hiệu mạng.
Khổng Lập Thanh đờ đẫn ngồi nhìn máy tính, bình thường cô vốn là con
nghiện internet, nhưng cài lại máy tính Khổng Lập Thanh không biết làm,
mọi lần cô đều phải mang đến cửa hàng sửa chữa để họ cài cho. Nhưng lúc
này đang là giữa đêm, Khổng Lập Thanh đành cố nghĩ cách, hy vọng ăn may, tự sửa được, cô bèn đến chỗ modem rút ra cắm lại đầu dây nối. Đang là
tháng nóng nhất trong năm, thư phòng lại không có điều hòa, Khổng Lập
Thanh muốn tiết kiệm điện, sau khi Khổng Vạn Tường ngủ, cô chỉ để điều
hòa phòng ngủ, điều hòa phòng khách cũng tắt đi, lúc này trán đã lấm tấm mồ hôi.
Đang lúc lòng nóng như có lửa đốt, Khổng Lập Thanh nghe thấy có tiếng gõ cửa từ ngoài truyền đến, cô dừng tay, dỏng tai lên nghe ngóng một
lát, quả nhiên lát sau tiếng gõ cửa lại vang lên. Người ngoài cửa có vẻ
rất lịch sự, tiếng gõ cửa truyền đến không nhanh không chậm, mỗi lần gõ
ba tiếng, rất có tiết tấu.
Đêm trước Khổng Lập Thanh cũng từng bị kinh động như thế này, ngơ
ngẩn đứng đó một lúc mới nhẹ nhàng đến cửa lớn, đắn đo nhìn ra bên ngoài qua mắt mèo.
Người ngoài cửa không có ý định nấp đi, hiên ngang đứng thẳng trước
cửa, dưới ánh đèn hành lang, Khổng Lập Thanh nhận ra người đó là người
tên Lục Húc hôm qua. Cô quay người hận không thể chửi to: Âm hồn không
chịu tan, cố khơi lên chút tinh thần phản kháng, không cam chịu mở cửa.
Người bên ngoài dường như cũng biết suy nghĩ của Khổ
