Gia Huy cười nhạt, khuôn mặt vênh váo đắc
ý: “Tôi đã đi theo ông hơn 20 năm, hơn hai mươi năm làm đầy tớ trung
thành cho ông. Tôi đã làm cho ông biết bao nhiêu việc, đã bán mạng cho
ông, nhưng bù lại tôi được gì, tôi không được gì cả. Tôi chỉ là một con
chó trung thành của ông thôi.” Càng nói ông Hoàng càng cao giọng, càng
căm phẫn ông Gia Huy: “Ông là một kẻ tuyệt tình, một kẻ ích kỉ chỉ biết
có mình. Tôi đã làm nhiều việc cho ông nhiều như thế, lẽ ra ông phải cho tôi một thứ gì đó mới phải. Nhưng không, ông không cho tôi thứ gì cả,
ông bắt tôi phải cúc cung tận tụy với ông cả đời. Tôi là một con người,
tôi cũng hoài bão của riêng mình, chỉ cần ông giao lại chức vụ phó chủ
tịch của tập đoàn cho tôi, tôi sẽ vui vẻ để thằng Tuấn Kiệt kế thừa công ty. Nhưng đằng này….”
Ông Gia Huy bị một cơn co giật khiến cho thân hình nảy lên cao tựa như một quả bóng bàn rơi xuống mặt đất.
Ông Hoàng cười khẩy, nói tiếp: “Nhưng đằng này, ông lại giao lại toàn bộ công việc làm ăn cho thằng Tuấn Kiệt, ông bắt tôi phải đứng đằng sau
lưng một thằng oắt con miệng còn hơi sữa, không có công trạng gì.”
“Vì…vì cái gì ….?” Ông Gia Huy gắng gượng phát ra tiếng. Khi biết Hoàng
Tuấn Kiệt bị một người đàn ông bí ẩn thuê sát thủ giết chết, ông Gia Huy luôn nghĩ người đó là một trong số kẻ thù của gia đình, nhưng trăm
triệu lần ông không nghĩ đến người đó lại chính là người thân tín bên
cạnh mình.
Ông Hoàng là một người trung thành, một người bạn tốt, đã đi theo ông
Gia Huy hơn 20 năm, cả hai đã trải qua biết nhiêu thăng trầm trong cuộc
sống, có những lúc tưởng chừng như không vượt qua được, nhưng nhờ đoàn
kết cả hai lại vượt qua tất cả. Không ngờ đến ngày hôm nay, ông Gia Huy
mới biết ẩn dấu sau bộ mặt hiền lành, thái độ cúc cung tận tụy của ông
Hoàng là một kẻ thâm hiểm, giỏi dùng mưu kế, tính toán hại người.
“Vì cái gì ?” Ông Hoàng bật cười: “Tại sao tôi phải phản bội lại ông sao ? Hừ !” Ông Hoàng kinh thường bảo ông Gia Huy: “Tôi không muốn làm một
con chó suốt ngày phải đi theo sau lưng ông nữa, tôi muốn được làm chủ,
muốn được hô phong hoán vũ.”
Ông Gia Huy cười khổ, ánh mắt ông vừa bi phẫn vừa ưu thương.
Ai sinh ra cũng muốn được làm chủ, cũng có tham vọng được nhanh chóng
làm giàu và đứng trên muôn người. Chỉ vì ích kỉ của cá nhân mình đã hại
biết bao nhiêu người vô tội.
“Còn một việc tôi muốn nói cho ông biết nữa.” Ông Hoàng thâm độc nhìn
ông Gia Huy đang hấp hối: “Người vợ đầu gối tay ấp của ông đã thuộc về
tôi từ lâu rồi. Những viên thuốc mà ông uống hàng ngày đều được pha một
ít độc rược. Ông thử tính xem, thời gian ông uống thuốc bao lâu, thì
cũng ngần ấy thời gian ông tích tụ độc tính trong người.” Ông Hoàng cười sang sảng, giọng cười của một con sói phải ẩn mình quá lâu nay mới lộ
ra bộ mặt thật của mình.
“Mày….mày…..” Ông Gia Huy ghê tởm nhìn ông Hoàng. Mặc dù rất muốn giết
chết kẻ phản trắc này, nhưng ông không còn đủ sức để làm việc đó. Cái
chết sẽ đến rất nhanh với ông. Cuối cùng ông cũng có thể đi gặp mặt
thằng con trai của mình.
“Ông yên tâm mà ra đi đi. Vợ con ông đã có tôi chăm sóc rồi. Tôi sẽ tạm
thời sẽ không làm hại gì đến thằng Tử Kì, nếu như nó không đối đầu với
tôi. Nhưng nếu nó có lòng phản bội, thì cũng rất nhanh thôi, nó sẽ theo
ông và thằng Tuấn Kiệt xuống dưới cửu tuyền.”
Trong khi ông Hoàng đang dương dương tự đắc, cười như một con thú điên,
từ trong cánh cửa tủ được xây âm vào tường vang lên những tiếng lách
cách. Năm, sáu bóng người đi ra.
Ông Hoàng giật mình, ngước mắt nhìn cánh cửa tủ tự động mở ra. Khi bị năm,
sáu người đàn ông bao vây vào giữa, ông Hoàng kinh hoàng, biết mình gặp
chuyện chẳng lành. Ông ta tưởng kế hoạch của mình hoàn toàn không có một khe hở, sẽ không bị người khác phát hiện ra. Nhưng không ngờ khi gần
đến được đích, do quá ngạo mạn, ông ta đã không nghĩ đến trường hợp ông
Gia Huy đã đề phòng ông ta từ lâu, và đã phát hiện ra sơ hở của ông ta.
Ông Gia Huy được một người đàn ông mặc vét đen nâng dậy.
Ông Hoàng mở to mắt nhìn cảnh ông Gia Huy bình thản dùng khăn tay lau đi nước dãi chảy ra khóe mép, trên môi ông Gia Huy nhếch lên một nụ cười
lạnh lùng và khinh bỉ.
Ông Hoàng siết chặt nắm tay, thân hình trấn động, lảo đảo, lùi lại phía sau mấy bước chân.
“Ông…ông không bị trúng độc ?” Ông Hoàng không dám tin vào mắt mình. Rõ
ràng lúc này, ông ta thấy ông Gia Huy nằm co quắp dưới sàn nhà, mắt trợn ngược, khuôn mặt nhăn nhúm. Tại sao bây giờ ông Gia Huy lại bình thường trở lại, không có việc gì ?
“Tôi từng bị trúng độc, nhưng không phải hôm nay.” Ông Gia Huy nhàn nhạt trả lời. Trong mắt ông bây giờ chỉ còn lại cảm giác chán ghét và căm
thù. Ông muốn ông Hoàng phải trả giá cho những gì mà ông ta đã gây ra.
Mặc dù tình nghĩa hơn 20 năm đã có giữa hai người không thể phủ nhận
được, ông cũng không bao giờ quên. Nhưng phản bội là phản bội, thuê sát
thủ giết chết Hoàng Tuấn Kiệt và dùng thuốc để đầu độc ông là sự thật.
Ông không thể bỏ qua cho ông Hoàng. Bỏ qua cho kẻ thù của mình, có nghĩa là đã tự đưa bản thân mình vào con đườn