Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214455

Bình chọn: 9.5.00/10/1445 lượt.

hư Phàm yêu, cũng là người duy nhất dạy cho Thư Phàm hiểu

thế nào là ái tình.

Thư Phàm gắt gao nắm chặt lấy tay Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm nắm thật

chặt lấy, như thể sợ hắn sẽ tan biến vào hư không, sẽ biến mất ngay lập

tức. Không ! Thư Phàm không cho phép hắn bỏ mình đi như thế, cũng không

thể nhìn hắn chết trước mặt mình. Nhưng Thư Phàm có thể làm được gì, Thư Phàm đâu có sức mạnh siêu nhiên, cũng đâu phải là một người có khả năng cải tử hồi sinh ?

Là một thầy thuốc tài năng thì thế nào, chữa khỏi được bệnh tật cho

nhiều người thì sao, Thư Phàm cũng không thể cứu sống được Hoàng Tuấn

Kiệt.

Đến khi ông Gia Huy, ông Hoàng, bà Diễm Thúy và Hoàng Tử Kì đến, Thư Phàm cũng không hay biết.

Thư Phàm khóc đến lả người, gần như ngất đi.

Ông Gia Huy đau xót nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, trên mặt ông hiện lên vẻ ưu

thương và sầu bi. Ông là người có lỗi nhiều nhất với Hoàng Tuấn Kiệt.

Khi nhận ra sai lầm của mình, ông đã hối cải, đã cố gắng làm mọi thứ để

bù đắp lại cho Hoàng Tuấn Kiệt, muốn cải thiện lại mối quan hệ căng

thẳng và không mấy tốt đẹp giữa hai cha con, nhưng ông Trời không chiều lòng người, bắt một người đầu bạc phải tiễn một người đầu xanh đi

trước.

Hoàng Tử Kì không nói gì, đôi mắt hắn đục ngàu, mái tóc rối bù vì vò

nát. Hắn cũng thương tâm chẳng kém gì ông Gia Huy. Tuy rằng hai anh em

chẳng mấy khi nói chuyện với nhau, và lần nào nói chuyện hắn cũng dùng

những lời lẽ sắc nhọn để chọc giận Hoàng Tuấn Kiệt, nhưng hắn làm thế

cũng chỉ vì hắn ghen tị và muốn Hoàng Tuấn Kiệt chú ý đến hắn mà thôi.

Hôm nay, tất cả đã kết thúc rồi, người anh trai mà hắn vừa ngưỡng mộ vừa cảm thấy căm ghét và ghen tị đã không còn sống trên đời này nữa.

Bà Diễm Thúy dửng dưng nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Bà ta đã mong Hoàng Tuấn

Kiệt chết từ lâu, nay Hoàng Tuấn Kiệt không còn nữa, thật đúng với

nguyện vọng và mong ước của bà ta.

Vũ Gia Minh và Tú Linh cũng đến ngay sau đó.

Tú Linh ôm lấy chị gái. Tú Linh khóc theo Thư Phàm.

Vũ Gia Minh lẳng lặng đứng bên cạnh mép giường, đôi mắt hắn đau buồn nhìn Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt là một người bạn thân, một tri kỉ và là một người anh

của Vũ Gia Minh. Hắn chết đi, để lại một người cô độc không có bạn tri

âm, không tìm được một đối thủ xứng tầm. Nếu hắn là một người phụ nữ

giống như Thư Phàm và Tú Linh, hắn cũng muốn khóc, muốn rơi lệ, muốn nói hết mọi tình cảm dồn nén bao nhiêu năm qua mà hắn dành cho Hoàng Tuấn

Kiệt.

Trong phòng, mỗi người đều có những tâm trạng và tình cảm khác nhau khi

nhận được tin Hoàng Tuấn Kiệt đã chết. Cách làm người của Hoàng Tuấn

Kiệt khiến bất cứ ai cũng không thể chê trách. Nếu hắn được sinh ra và

lớn lên trong một gia đình bình thường, có đầy đủ cả cha lẫn mẹ, được họ thương yêu và chăm sóc, cuộc sống và tương lai của hắn sẽ khác đi. Và

có lẽ đến bây giờ hắn đang sống rất vui vẻ và khoái hoạt ở một nơi nào

đó.

Khi bác sĩ vào phòng, kéo tấm mền màu trắng phủ kín khuôn mặt Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đã gào lên, tay lật bỏ tấm mền. Thư Phàm không muốn họ

đối xử với Hoàng Tuấn Kiệt như một người đã chết.

“Hoàng Tuấn Kiệt chỉ là đang ngủ thôi, anh ấy vẫn còn chưa có chết, anh

ấy vẫn còn đang sống.” Thư Phàm không ngừng lẩm bẩm, miệng thì thào nói

chuyện, nước mắt giống như dòng suối nhỏ cứ tí tách rơi mãi.

Mọi người trong phòng lặng người, tất cả đều thương xót nhìn Thư Phàm. Họ không dám lên tiếng ngăn cản và khuyên can Thư Phàm.

Thư Phàm vì thương tâm quá độ, đã ngất xỉu trước khi bác sĩ chuyển Hoàng Tuấn Kiệt đến nhà xác của bệnh viện.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen, từng cơn mưa nặng hạt rơi xuống nhân gian. Phải chăng ông Trời đang khóc thương cho cái chết của Hoàng Tuấn

Kiệt ?

Hoàng Tuấn Kiệt mất, đám tang nhanh chóng được tổ chức. Một điều lạ lùng là

kể từ lần ngất xỉu trong phòng bệnh của Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm không

còn khóc, cũng không còn ngất xỉu nữa. Thư Phàm lặng câm, lạnh lùng và

bình thản đứng nhìn hết thảy. Thư Phàm đứng nhìn người ta đem chôn cất

Hoàng Tuấn Kiệt, đứng nhìn hắn được đưa xuống huyệt đạo. Khi nắm mồ của

hắn được xây cất nên, Thư Phàm đứng lặng lẽ, nước mắt thấm ướt gò má,

môi run run.

Mấy ngày gần đây, ngày nào trời cũng đổ cưa mưa rào, mưa thấm sâu vào

lòng đất, mưa khiến lòng người thêm lạnh giá, thêm tê tái và cô đơn. Nỗi đau trong lòng Thư Phàm quá lớn, lớn đến nỗi cơ hồ Thư Phàm tưởng mình

đã chết rồi.

Hoàng Tuấn Kiệt đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh. Hắn ra đi, bỏ lại tất cả, bỏ lại Thư Phàm sống cô đơn một mình, bỏ lại mối lương duyên tốt đẹp

của hai người. Có lẽ hắn cũng không muốn thế, nhưng số phận của hắn đã

an bài, đã định sẵn cho hắn phải rời xa Thư Phàm mãi mãi.

Ở tít trên cao kia, hắn sẽ cầu nguyện cho Thư Phàm, sẽ chúc phúc cho Thư Phàm tìm được một người đàn ông thực lòng yêu Thư Phàm, tìm được một

người có thể mang lại hạnh phúc và nụ cười trên môi Thư Phàm.

Con người ta khi phải lãnh chịu quá nhiều đau đớn và mất mát, trái tim

sẽ đóng băng cả lại, tình ái cũng mất đi, niềm tin cũng không còn. Thư

Phàm đã đánh mất tất cả, đã đánh mất đi niềm vui sốn


Pair of Vintage Old School Fru