g của mình, nụ cười
cũng không còn nở trên môi nữa. Thư Phàm đã quên vì ai mà mình cười, vì
ai mà mình vui vẻ sống.
Thư Phàm quỳ xuống trước nấm mộ của Hoàng Tuấn Kiệt, tay run run vuốt ve dòng chữ khắc trên tấm bia. Thư Phàm nhắm mằt lại, lắng nghe tiếng gió
thổi, lắng nghe tiếng nói tận sâu trong đáy lòng mình. Nước mắt làm mặn
chát bờ môi, nước mắt sát thêm muối vào lòng và trái tim bị tổn thương
của Thư Phàm.
Thư Phàm không biết trách ai, cũng không biết hận ai. Có chăng cũng nên
là hận chính mình bất lực không thể cứu được người yêu, không thể dành
giật lại hắn từ bàn tay tử thần.
“Hoàng Tuấn Kiệt ! Hoàng Tuấn Kiệt !” Thư Phàm thì thầm gọi tên Hoàng
Tuấn Kiệt, tiếng nói vang vọng ra xa, được gió mang đi bay khắp thiên
đàng địa cửu. Thư Phàm muốn nhờ gió gửi đi thông điệp nhớ thương của
mình đến Hoàng Tuấn Kiệt, muốn hắn biết mình yêu hắn nhiều như thế nào.
Thư Phàm sẽ không bao giờ quên hắn, không bao giờ quên.
Thư Phàm cười, vừa cười vừa khóc: “Hoàng Tuấn Kiệt ! Anh nhớ gì không,
có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không ? Lúc đó anh thật ngố, cũng
thật ngạo mạn. Nói thật, lúc đó em đã rất muốn dùng thuốc độc chết anh,
trả thù anh tội dám dùng thuốc mê khiến em ngủ say, sau đó anh còn dám
giam giữ em nữa. Nhưng mà…..” Thư Phàm thút thít, nghẹn ngào: “Nhưng mà
nếu anh không giam giữ em, có lẽ hai chúng ta đã không có nhiều thời
gian ở bên nhau, cũng không biết rằng cuộc gặp gỡ đó là định mệnh của
hai chúng ta.”
Tú Linh quỳ khóc bên cạnh Thư Phàm. Tú Linh không biết nói gì cả, chỉ
biết rằng mình phải ở bên cạnh Thư Phàm. Tú Linh sợ Thư Phàm nghĩ quẩn,
sợ Thư Phàm không vượt qua được cú sốc tinh thần. Mất đi người mình yêu
thương, đối với bất cứ ai cũng là một nỗi đau quá lớn.
Vũ Gia Minh đứng bên cạnh hai chị em Thư Phàm, hắn cũng không lên tiếng
nói gì, đôi mắt hắn rất sâu, sâu đến nỗi không nhìn thấy đáy.
Buổi chiều, nghĩa trang thật vắng vẻ, không khí se se lạnh, từng cơn gió thỉnh thoảng lại thổi qua, quét nhẹ những chiếc lá khô. Hàng cây phong
linh rung rung, bay theo gió, từng chiếc lá vàng nhấp nhô bay lên bay
xuống. Cánh lá mỏng phất phơ tựa như hàng trăm hàng nghìn cánh tay đang
vẫy chào, tựa như những chiếc khăn tang đang tiễn đưa linh hồn của Hoàng Tuấn Kiệt lên thiên đường.
Thư Phàm quỳ trước mộ Hoàng Tuấn Kiệt, quỳ đến khi hai đầu gối tê dại,
nước mắt không ngừng chảy, nỗi đau càng lúc càng đầy tựa như sóng trào
đang mãnh liệt đập vào ghềnh đá. Tiếng nói vang vọng xa xăm đang gọi
thần trí Thư Phàm bay xa. Thư Phàm đang ở đây, mà linh hồn đã phiêu lãng đến phương trời nào. Trong cõi trời đất, giữa thần và phật, giữa sống
và chết, giữa thiên đường và địa ngục, Thư Phàm không biết mình nên đi
đâu để tìm hình bóng của Hoàng Tuấn Kiệt, đi đâu để tìm lại những thứ mà mình đã đánh mất.
Hai người rất gần nhau, nhưng lại không thể cảm nhận được sự tồn tại của nhau, cũng không thể chạm vào. Từ nay về sau, mỗi khi nhớ đến Hoàng
Tuấn Kiệt, Thư Phàm chỉ có thể cảm nhận được sinh khí của hắn bằng cách
nhắm mắt lại và đặt tay lên trái tim mình. Ở đấy, vĩnh viễn có một chỗ
trống dành cho Hoàng Tuấn Kiệt, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
Chết có thể khiến người ta chia cách nhau mãi mãi, nhưng không thể ngăn
cản được tình yêu mà cả hai dành cho nhau, có khi còn khiến họ nhớ và
yêu nhau nhiều hơn.
Thư Phàm sẽ nhớ mãi, nhớ mãi cái ngày gặp được Hoàng Tuấn Kiệt và nhớ mãi hình ảnh của hắn trong trái tim mình.
Quẹt nước mắt, chống tay xuống đất, Thư Phàm từ từ đứng dậy. Loạng
choạng đứng không vững, thân hình không ngừng run rẩy, nhưng ánh mắt Thư Phàm vẫn quật cường, vẫn cao ngạo ngẩng cao đầu. Thư Phàm ngước mắt lên nhìn trời xanh, khóe môi Thư Phàm nhếch lên.
Thư Phàm oán hận sự bất công của ông trời, oán hận ông không phân biệt
được người tốt và người xấu, oán hận ông không có thiên lý.
Thư Phàm thách thức với cái chết, cũng đã chuẩn bị tinh thần để đối đầu
với tất cả. Thư Phàm muốn bọn người xấu phải trả giá. Hoàng Tuấn Kiệt
chết đi, không có nghĩa là Thư Phàm sẽ bỏ qua cho họ, mà ngược lại Thư
Phàm còn trả thù họ tàn khốc hơn.
“Vũ Gia Minh ! Việc tôi nhờ anh, anh đã làm đến đâu rồi ?” Thư Phàm quay lại nhìn Vũ Gia Minh, lạnh lùng hỏi hắn.
“……………..” Vũ Gia Minh giật mình, lo sợ nhìn Thư Phàm. Bây giờ trông Thư
Phàm đáng sợ quá, trông chẳng khác gì một sát thủ máu lạnh trong truyền
thuyết.
“Anh vẫn chưa làm hay đã làm xong rồi, chỉ cần trả lời tôi một câu
thôi.” Thư Phàm sắc mặt tái ngợt, ngữ khí sắc lạnh, đôi mắt ánh lên
những tia nhìn phẫn nộ và căm thù.
“Xong rồi.” Vũ Gia Minh đáp. Hắn chỉ nói duy nhất hai từ, nhưng Thư Phàm đã đủ hiểu.
“Chúng ta đi về thôi.” Thư Phàm chầm chậm bước đi, mỗi bước chân là một
giọt nước mắt, lòng Thư Phàm buồn đau, nỗi thống khổ đong đầy, nghẹn ứ
trong lồng ngực.
Tú Linh nắm chặt tay Thư Phàm, cùng Thư Phàm bước đi. Tú Linh cúi đầu, đếm từng nhịp bước chân đi.
Ba con người, mang ba tính cách khác nhau, cũng có ba suy nghĩ khác
nhau. Buổi chiều hôm nay, họ đến đây đưa tiễn Hoàng Tuấn Kiệt, tiễn đưa
co