XtGem Forum catalog
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324484

Bình chọn: 10.00/10/448 lượt.

iếp tục thu dọn.

Bạch Chỉ không phải người hay để ý, vật mang theo khi gả cũng không nhiều, vài bộ quần áo, còn có chút đồ linh tinh, đã có thể ra khỏi nhà. Bạch Chỉ đi cực kì yên lặng, nha hoàn gia đinh trong phủ Cung Thân Vương đều tự vội việc mình, coi như không biết chuyện này, xem như Bạch Chỉ cáu kỉnh, về nhà mẹ đẻ ở mấy ngày.

Có điều đến Bạch phủ, cả nhà tràn ngập ý tứ xa lánh. Không nói đến nhị nương cùng Bạch Thược, ngay cả nha hoàn gia đinh trong Bạch phủ cũng dùng ánh mắt khác thường nhìn nàng. Người duy nhất hoan nghênh nàng, hiển nhiên chỉ có Bạch Thuật, hắn cầm cũng tên trong tay, mặc quần áo nhẹ nhàng, trực tiếp đến cửa nghênh đón. Bạch Chỉ thấy trên người Bạch Thuật dính tuyết, phủi phủi tuyết trên người cho hắn, dở khóc dở cười, “Luyện võ là việc nhỏ, thân thể là việc lớn, đừng bất cẩn như vậy.”

Bạch Thuật dựng thẳng một ngón trỏ, lay động trước mặt Bạch Chỉ, “Không phải vậy.”

Hai người lại đồng thời đem lực chú ý tập trung đến ngón tay dựng thẳng lên của Bạch Thuật. Bạch Chỉ kinh ngạc, “Tay chảy máu, sao ngươi không cầm máu?”

“Tay bị đông lạnh, không có cảm giác đau! Cũng không biết xước ngón tay khi nào, có lẽ mới vừa rồi ngắm tên quá dùng sức, làm bị thương.” Bạch Thuật không sao cả, định lau vết máu lên quần. Bạch Chỉ lập tức bắt lấy tay hắn, từ trong lòng lấy ra khăn tay, cầm máu cho Bạch Thuật. Bạch Thuật vốn đang ngoan ngoãn, nhìn thấy chiếc khăn kia, bỗng chốc hoảng, lập tức nắm lên chiếc khăn trong tay Bạch Chỉ, “Tỷ, tại sao lại cầm khăn của tỷ phu?”

Bạch Chỉ ngẩn ra,”Ngươi xác nhận là chiếc này?”

“Ưm…hình như khăn của tỷ có vẻ khéo hơn một chút. Nhưng đối với tỷ phu mà nói, đã xem như trân bảo. Lúc tỷ tỷ thêu còn chưa tinh thông, đã tặng cho huynh ấy làm tín vật đính ước?”

Bạch Chỉ ngẩn ra, từ trong tay áo khác lấy ra chiếc khăn buổi sáng nhặt được trên giường, “Chiếc này sao?”

“Đúng vậy, nhìn xem, đầu sợi bắt mối một đống, viền vàng cũng biến dạng , nói vậy khi đó thêu, không đốt đèn, như người mù sờ tường, dựa vào cảm giác. Thứ tuyệt đẹp , chính là chữ Bạch phía dưới khăn.” Bạch Thuật chỉ vào chữ Bạch trên khăn, rất không tự giác định bình luận kỹ thuật thêu chiếc khăn này cực kém.

Mặc dù đây là tác phẩm lúc đầu của Bạch Chỉ, nhưng Bạch Chỉ vẫn không hề sảng khoái, nào có thấp kém như vậy!. Cũng là nói, nàng thêu hoa mẫu đơn viền vàng lúc sơ kì, nhưng lúc này nữ hồng của mình đã có trụ cột. Ước chừng là mùa đông năm nàng 8 tuổi?

Nhưng vào năm ấy trí nhớ quá mức xa xôi, nàng thật sự không nhớ được, có chuyện gì xảy ra, nàng cùng Mộ Đồ Tô có liên hệ gì. Nhưng chiếc khăn trong tay cũng đã chứng minh rồi, trước kia nàng cùng Mộ Đồ Tô dĩ nhiên có liên hệ.

Bạch Uyên lâm triều trở về, liền gọi Bạch Chỉ vào thư phòng. Bạch Chỉ suy nghĩ tốt về những tính toán trong tương lai, trở lại ngọn núi ở Tô thành, cùng cha mẹ và Thu Thiền qua nửa đời sau, mà nàng cũng tin tưởng, người không hề có giá trị như nàng, Bạch Uyên sẽ không giữ lại.

Ai biết, nàng vừa vào thư phòng, Bạch Uyên liền đem một nghiên mực hung hăng ném hướng Bạch Chỉ, trong nháy mắt đầu Bạch Chỉ giao hòa giữa đen và hồng, thật sự dữ tợn. Bạch Chỉ gắt gao che cái trán đổ máu, không rên một tiếng đứng tại chỗ.

“Tại sao ta lại sinh ra một đứa con gái như ngươi? Ta thấy ngươi không nên gọi Bạch Chỉ, trực tiếp gọi là ngu ngốc đi.” Bạch Uyên máu giận sôi lên, vỗ bàn, mãnh liệt nhìn Bạch Chỉ. Bạch Chỉ ôn hoà đáp lại: “Cha hối hận đã muộn, cái tên ngu ngốc này, cha giữ lại dùng cho đứa con tiếp theo của cha cùng nhị nương đi.”

Bạch Uyên lại đập bàn một cái, “Làm càn, ngươi nói chuyện cùng ai?”

“Nếu cha muốn quở trách việc nữ nhi bị hưu, nữ nhi cảm thấy không cần thiết, nếu cha nhìn nữ nhi không vừa mắt, hãy để nữ nhi trở về Tô thành.”

“Tô thành? Ngươi còn đi chỗ đó làm chi?” Bạch Uyên nghiến răng nghiến lợi nói: “Cùng đức hạnh mẫu thân ngươi giống nhau!”

Bạch Chỉ lúc này liền khó chịu , “Mẫu thân như vậy, còn không phải tạ phụ thân ban tặng? Có nhị nương đã quên chính thất. Mẫu thân nợ cha, nhiều năm như vậy, sớm đã trả xong. Ta cũng không cảm thấy mẫu thân có lỗi với cha quá nhiều!”

“Nghiệt tử, nghiệt tử!” Bạch Uyên lại đem giấy bút ném trên mặt Bạch Chỉ, Bạch Chỉ đón nhận. Nàng muốn nói cỡ nào, rằng nàng cũng không phải con đẻ của hắn, nhưng nàng không thể xúc động. Bạch Uyên có thế lực, theo như tính cách của hấn, nếu biết chân tướng, nhất định sẽ giết phụ mẫu nàng.

“Người đâu!” Bạch Uyên hô to một tiếng.

Hai tên gia đinh đẩy cửa mà vào. Gia đinh nhìn thấy Bạch Chỉ “đen mặt”, liền phát hoảng, giật mình ở tại chỗ một hồi lâu. Bạch Uyên nói: “Đem đại tiểu thư đuổi về phòng, giam cầm một tháng.”

“Vâng.” Gia đinh đáp lại, lại nhìn Bạch Chỉ, Bạch Chỉ mắt lạnh quét qua, hai gia đinh run run cả người, lui một bước. Trước khi đi, Bạch Chỉ nói với Bạch Uyên: “Cha quan tâm chăm sóc đến nữ nhi như thế, nữ nhi vẫn nên báo đáp cha, muốn thăng quan phát tài, đổi chủ mới được!”

“Cút!”Bạch Uyên vỗ bàn, giận đến cực điểm.

Bạch Chỉ mặt không đổi sắc đi ra ngoài, đi đến phòng mình, lại tự giác đóng cửa lại, mệnh Hồng Kiều múc nư