XtGem Forum catalog
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324793

Bình chọn: 7.00/10/479 lượt.

ng.

Bạch Chỉ ở cửa chờ Ngọc Linh đại giá quang lâm, Ngọc Linh lại chậm chạp không đến. Muốn để nàng ở ngoài chịu lạnh sao? Để nàng chờ một hai canh giờ? Bạch Chỉ mới không nhẫn nại như vậy. Chờ một lát không thấy Ngọc Linh xuất hiện, nàng liền trực tiếp đi về.

Đương nhiên, việc “chẳng phân biệt được tôn ti” như thế, không thể bỏ qua. Bạch Chỉ bị vương phi gọi đi thuyết giáo, sao chép kinh văn. Bạch Chỉ đi, nghe xong vương phi thuyết giáo nửa canh giờ, sau đó lại phạt nàng chép “kim cương kinh”, Bạch Chỉ kiên cường, không sao, làm vương phi tức giận vỗ bàn, mắng nàng tạo phản.

Bạch Chỉ lại ương ngạnh, vung áo chạy lấy người.

Nghe nói, vương phi tức giận hôn mê tại hiện trường.

Vì sao lại nghe nói? Bởi vì Cung Thân Vương trở về, trực tiếp đem Bạch Chỉ nhốt vào phòng củi. Tất cả đều như Bạch Chỉ mong muốn. Ban đêm, cửa phòng củi bị mở ra , Mộ Đồ Tô đứng ở cửa, lẳng lặng nhìn Bạch Chỉ. Bạch Chỉ cũng mặt không biểu cảm nhìn Mộ Đồ Tô.

“Nàng đang ép ta hưu nàng, đúng không?” Mộ Đồ Tô nhìn nàng, trên mặt chết lặng.

Bạch Chỉ nằm trong đống rơm, nhìn hắn, “Đúng.”

Mộ Đồ Tô đi tới trước mặt nàng, nắm cằm nàng, tay kia thì tạo thành nắm tay. Mộ Đồ Tô nói: “Nàng làm tất cả là ỷ vào ta yêu nàng!”

“Không dám. Thiếp làm tất cả, chỉ vì muốn bo bo giữ mình. Thiếp vốn không muốn gả cho chàng, trong lòng chàng biết rõ ràng.” Bạch Chỉ nhìn hắn, ánh mắt đen trắng rõ ràng lại làm Mộ Đồ Tô nhìn xem càng thêm đau đớn.

Sao nàng không có một chút nét mặt? Ân ái trước kia, như bọt nước, hư ảo mà yếu ớt.

“Nàng yêu Bùi Cửu, phải không?”

Bạch Chỉ kinh ngạc.

Mộ Đồ Tô bật cười, “Nói mê cũng la lên tên của hắn. A!” Mộ Đồ Tô đứng lên, đưa lưng về phía Bạch Chỉ. Bạch Chỉ đoán được nét mặt hắn lúc này, nàng nói mê có lẽ chỉ có một lần đó, nhưng cố tình bị Mộ Đồ Tô nghe được.

Khéo làm cho người ta đau lòng.

“Bạch Chỉ, nàng đi đi, ta thả nàng.” Bỗng nhiên Mộ Đồ Tô nói như vậy.

Bạch Chỉ không nhìn thấy mặt hắn, hắn bước nhanh rời đi, cửa phòng củi chưa khóa. Ngày đông trời lạnh gió sưu sưu thổi vào, làm Bạch Chỉ run run.

Rốt cục, như nguyện .

Mặc dù cửa phòng củi mở to, Bạch Chỉ vẫn đem cửa phòng đóng lại, ngủ một đêm ở nơi này. Sáng sớm bị khí thế Hồng Kiều phá cửa mà vào làm tỉnh lại. Hồng Kiều như lửa cháy đến nơi nói với Bạch Chỉ: “Phu nhân, không tốt , tướng quân viết một hưu thư, mệnh em giao cho người.”

Lúc này Bạch Chỉ mới phát hiện trong tay Hồng Kiều có một phong thư. Bạch Chỉ tiếp nhận, cũng không nhìn, chỉ thu vào trong lòng, mặt không biểu cảm nói: “Hồng Kiều, thu dọn đồ đạc, chúng ta đi.”

Hồng Kiều không dám tin nhìn Bạch Chỉ, “Phu nhân, người…” Đôi mắt Hồng Kiều bỗng chốc trở nên thương xót, “Phu nhân, nếu người thương tâm, hãy khóc ra đi.”

“Chỉ sợ ngươi cần phải sửa miệng, gọi ta tiểu thư , ta hiện tại là khuê nữ a.” Bạch Chỉ lại lấy ngữ khí chế nhạo cười cười với Hồng Kiều.

Điều này làm cho Hồng Kiều càng khổ sở .

Bạch Chỉ trở lại phòng mình, mặc dù trong phòng không có người , nhưng vẫn có thể ngửi được hơi thở người khác. Bạch Chỉ buông đôi mắt, có chút ngẩn ngơ, không tự giác đi về phía chiếc giường chưa dọn. Nàng hỏi: “Hôm qua tướng quân ngủ tại đây?”

“Đúng vậy, phu nhân… tiểu thư.” Hồng Kiều hoảng sợ thấy bản thân dùng lầm từ, vội vàng sửa chữa.

Bạch Chỉ nhìn giường, thấy nơi ngày hôm qua Mộ Đồ Tô nằm, cau mày, trên mặt lạnh như băng không biểu cảm . Rõ ràng lúc đó đã lấy dũng khí cho bản thân, một lần lại một lần, cuối cùng vẫn lùi bước .

“Tiểu thư…” Hồng Kiều thấy Bạch Chỉ sững sờ, cảm thấy bi ai, có chút không đành lòng nhìn Bạch Chỉ. Bạch Chỉ quay lại, tặng cho Hồng Kiều một nụ cười thật to, “Đi thôi.”

Tất cả đều sẽ qua. Chỉ cần nàng còn sống, còn có thể có cuộc đời khác. Bạch Chỉ xóa đi bất an trong lòng, thu dọn tất cả đồ vật của bản thân. Hồng Kiều đang thuận tay thu dọn giường, trong tay sờ thấy vật gì, quay lại hỏi Bạch Chỉ, “Tiểu thư, khăn tay của người.”

Bạch Chỉ quay đầu, nhìn chiếc khăn trên tay Hồng Kiều, cảm thấy rất quen mắt, hình như là của mình. Nàng nhận lấy từ tay Hồng Kiều, nhìn vài lần, lại cảm thấy xa lạ. Tuy rằng đây là hoa mẫu đơn viền vàng nàng thích thêu nhất, nhưng thủ pháp thêu chiếc khăn này vẫn tương đối trúc trắc, đường thêu cũng mới. Bạch Chỉ quan sát cẩn thận, kinh ngạc phát hiện, phía dưới khăn tay thêu một chữ, Bạch! Cách thêu chữ, Bạch Chỉ liếc mắt một cái liền có thể nhận ra được, đây là xuất từ tay mình. Bản thân mình thêu, sao không biết? Nếu như là của mình, tất nhiên phải thêu từ rất lâu trước đây, đã ra khỏi trí nhớ của nàng. Những thứ đã ra khỏi trí nhớ của bản thân, tại sao nàng lại mang theo trên người mà không biết? Hiển nhiên, thứ này không phải do nàng bảo quản. Tối hôm qua Mộ Đồ Tô ngủ ở nơi này… Như vậy là hắn bảo quản? Hắn lấy từ đâu? Nếu là lúc mới gặp khi ấy không cẩn thận làm rơi, tú công đã là lạc hậu, không có khả năng là như thế trúc trắc. Chẳng lẽ sớm hơn? Bạch Chỉ nỗ lực tìm tòi đầu óc bản thân, hoàn toàn nhớ không được!

“Tiểu thư, người làm sao vậy?” Hồng Kiều thấy Bạch Chỉ mất hồn, vội vàng quan tâm hỏi. Bạch Chỉ lắc đầu, mệnh nàng t