“Ta sẽ không để nàng làm thiếp, nàng sẽ làm thê của ta. Sẽ không để nàng chịu thiệt thòi, sẽ không để nàng khổ sở, sẽ không để nàng khóc.”
Bạch Chỉ nhếch đôi môi, bả đầu nhẹ nhàng tựa vào bờ vai Bùi Cửu, mặt khẽ chuyển, dúi vào bờ vai hắn, “Cám ơn chàng còn cần ta.”
“Ta sao có thể không cần nàng.” Bùi Cửu cúi đầu, hôn trán nàng, “Nàng yêu ta như vậy, mà ta cũng yêu nàng như thế.”
Khóe miệng Bạch Chỉ mỉm cười, cảm thấy mỹ mãn hưởng thụ nhắm mắt lại. Trí nhớ về nàng cùng Bùi Cửu, tất cả đều tốt đẹp, tốt đẹp như vậy, không hề có khuyết điểm, vừa nghĩ đến những chuyện đã trải qua, nàng liền không nhịn được nở nụ cười.
Chỉ một chiếc xe ngựa lướt qua, sắc mặt Mộ Đồ Tô nháy mắt trắng xanh lại nhanh chóng chuyển sang tái nhợt, cuối cùng tức giận cầm chặt chén rượu trong tay, mạnh uống một ngụm rượu. Ngũ hoàng tử đưa lưng về hướng cửa sổ không rõ chân tướng, “Tô Tô, ngươi sao thế ? Cảm xúc sao lại mãnh liệt như vậy?”
Một người khác cùng thấy chiếc xe ngựa vừa lướt qua ngoài cửa sổ, hắn thập phần lượng giải nhìn Mộ Đồ Tô, “Uống rượu đừng uống say, cẩn thận bị mãnh nữ Nam Chiếu trong phủ cưỡng hiếp.”
Mộ Đồ Tô vốn định đổ rượu vào miệng, lập tức thả lại trên bàn, bộ dáng cam chịu.
Ngũ hoàng tử vỗ bàn cười ha ha, “Vẫn là tam ca một câu nói ra chân tướng! Tỷ tỷ của Nam Chiếu tiểu công chúa chẳng phải đã thừa dịp lúc thái tử Mạc Bắc si ngốc, cưỡng gian sao? Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, là tác phong của Nam Chiếu, Tô Tô đừng uống say.”
Mộ Đồ Tô lấy tròng trắng mắt liếc ngũ hoàng tử, “Nói chuyện có thể trải qua đầu óc suy nghĩ một chút được không?”
Ánh mắt Mộ Đồ Tô cực kì dọa người, ngũ hoàng tử lập tức cấm khẩu không nói, ủy khuất nhìn về phía tam hoàng tử, hi vọng tam hoàng tử giúp một chút. Ai biết, tam hoàng tử lấy con đôi đũa chọc vào cái mỏ đang tru lên của ngũ hoàng tử, “Chờ ngươi có người âu yếm, ngươi sẽ biết.”
Vì thế ngũ hoàng tử cười nhạt, “Tam ca, đó là ngươi có người âu yếm quá sớm, khiến cho bản thân không thể nở nụ cười.” Nói hết lời, ngũ hoàng tử hoảng sợ thấy chính mình nói sai, vừa giận vừa tức. Hắn mở miệng, tại sao luôn nói sai.
Bỗng nhiên Mộ Đồ Tô nặng nề buông chiếc đũa trong tay, sợ tới mức hai người không nhịn được giương mắt nhìn về phía hắn. Mộ Đồ Tô nhìn thẳng tam hoàng tử, “Ngươi đã nói, chỉ cần ngươi có thể thành công, sẽ đồng ý yêu cầu của ta.”
“Hiển nhiên.”
Mộ Đồ Tô gắt gao nắm chặt tay, hiện nay chỉ có nhẫn nại, tiếp tục nhẫn nại…
***
Đi đến tửu lâu đứng đầu kinh thành, Bạch Chỉ khẩn cấp gọi thực đơn, nàng thích ăn đầu sư tử kho tàu nhất, còn có sơn tra cao không hề có trong trí nhớ. Khi Bạch Chỉ gọi điểm tâm này, bản thân cũng cảm thấy kỳ quái.
Bùi Cửu nhận thấy nàng khác thường, hỏi nàng: “Sao thế?”
“Ta chỉ cảm thấy kỳ quái, vì sao ta chưa từng ăn sơn tra cao, nhưng trong tiềm thức của ta lại tin tưởng vững chắc cái này ăn sẽ ngon?”
Bùi Cửu cười cười, “Có lẽ đây là ấn tượng ban đầu của nàng đi.”
Bạch Chỉ có chút đồng ý gật đầu, cười với Bùi Cửu. Bùi Cửu lại cười không được tự nhiên như mới vừa rồi. Bạch Chỉ thập phần tự giác ngồi ở vị trí ban đầu, Bùi Cửu ngồi đối diện nàng, hai người lẳng lặng nhìn đối phương.
Bạch Chỉ bị nhìn có chút ngượng ngùng, cúi đầu không tiếp tục nhìn Bùi Cửu. Bùi Cửu tựa lưng vào ghế ngồi, nhàn nhàn nói: “Chỉ Nhi, nàng thích ta từ lúc nào?”
Bạch Chỉ vừa nghe, mặt loát đỏ bừng, mắt cũng không dám nhìn hắn, ấp úng xoay mặt, “Chàng còn nhớ rõ hội hoa đăng ở Tô thành năm đó, chàng dùng tiếng nói lanh lảnh nói ra đáp án ‘Si thanh si sắc si mộng si tình, bách bối si tình’ sao?”
“Giai sơn giai thủy giai phong giai nguyệt, thiên thu cảnh đẹp?” Bùi Cửu nghi hoặc hỏi.
Bạch Chỉ ngại ngùng cười cười. Bùi Cửu liền biết. Hắn suy nghĩ, nếu như lúc ấy hắn gặp nàng trước, đáp ra đáp án này, người trong lòng nàng có phải sẽ là hắn hay không? Hắn cũng sẽ không cần vì có được nàng, đồng ý yêu cầu của quốc sư Nam Chiếu.
Nhưng hắn cũng không hối hận, là hoàng thượng có lỗi với Bùi gia trước.
“Chỉ Nhi, nếu có một ngày ta mất tích, nàng sẽ đi tìm ta sao?” Bùi Cửu hỏi.
Bạch Chỉ lóe đôi mắt động lòng người, bên trong ẩn tình nhìn Bùi Cửu, “Sẽ.”
“Nếu ta chết thì sao?”
Bạch Chỉ ngẩn ra, nhíu mày, “Ta cũng không thích cái ‘nếu ‘ này .”
Bùi Cửu thấy Bạch Chỉ vì giả thiết của hắn mà tức giận, thoải mái cười to, “Chỉ Nhi ngốc, ta còn chưa cho nàng hạnh phúc, sao nỡ chết đi?” Bùi Cửu dùng chiếc đũa gõ đầu nàng. Bạch Chỉ không kịp trốn tránh, ăn đau, lấy tay ôm đầu, miệng chu lên, hơi làm nũng, “Chàng nói đi, trừ phi ta thật hạnh phúc, bằng không không cho chàng chết.”
“Một lời đã định.”
“Chàng sẽ làm ta hạnh phúc, đúng không?” Bạch Chỉ hỏi.
“Ừ, sẽ làm Chỉ Nhi hạnh phúc tựa hoa, nở rộ xán lạn lại tốt đẹp.” Bùi Cửu trêu ghẹo. Bạch Chỉ cãi lại, “Vậy A Cửu sẽ hạnh phúc tựa như đại thụ, phồn vinh mà tươi tốt.”
“Vì sao là đại thụ, không phải hoa?” Bùi Cửu giả bộ bất mãn. Bạch Chỉ giải thích nói: “Nhìn bộ dáng chàng như cái vỏ cây già, làm sao giống một đóa hoa ?”
“…” Bùi Cửu lại cam chịu . Mỗi khi nói chuyện cùng Bạch Chỉ, hắn luôn là người chịu thiệt. Bạch Chỉ