XtGem Forum catalog
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324491

Bình chọn: 10.00/10/449 lượt.

ớc, rửa mặt. Mặt rửa sạch sẽ , Bạch Chỉ mới phát hiện, miệng vết thương trên trán rất lớn, còn đang không ngừng chảy máu. Hồng Kiều vừa giúp Bạch Chỉ bôi thuốc cầm máu, vừa đau lòng nói: “Tiểu thư, cùng tướng quân bực bội làm chi, Hồng Kiều cảm thấy, trên đời không còn có ai thương tiếc người như tướng quân vậy.”

Bạch Chỉ ngẩng đầu nhìn Hồng Kiều, xem thường, “Ngươi không nói chuyện, không ai bảo ngươi câm.”

Hồng Kiều liền ủy khuất tiếp tục bôi thuốc cho Bạch Chỉ.

Bạch Chỉ thường thường mất ngủ, có lẽ việc cần suy nghĩ nhiều quá, nàng luôn nghĩ về sau nên làm cái gì bây giờ? Sau khi bị giam cầm, nàng phải cần Bạch Uyên đồng ý mới rời đi, hay là một mình lẩn trốn? Nhưng một mình lẩn trốn hậu quả thật nghiêm trọng, Bạch Uyên nhất định sẽ phái người tìm nàng, như vậy có phải sẽ liên luỵ đến cha mẹ đang an hưởng tuổi già ở Tô thành hay không? Nàng đã là quân cờ vô dụng, vì sao Bạch Uyên không cho nàng tự sinh tự diệt, ném như giày cũ, mà vẫn tiếp tục khống chế nàng? Bạch Chỉ phiền lòng, phiền liền không ngủ được. Không ngủ được lại muốn ngủ, vì thế Bạch Chỉ dùng túi hương Bùi Cửu tặng. Hiệu quả vô cùng tốt, nàng đi vào giấc ngủ rất nhanh. Có điều… Nàng lại nằm mơ. Chính là giấc mơ kỳ quái, những hạnh phúc nàng cùng Mộ Đồ Tô trải qua không ngừng xuất hiện, nhưng nàng không nhìn rõ mặt Mộ Đồ Tô, khi nàng nỗ lực truy đuổi, rốt cục bắt được nam nhân kia, xoay người lại là Bùi Cửu! Dường như có một lực lượng kỳ quái, không ngừng ăn mòn đầu óc nàng, báo cho nàng, tất cả những thứ đã trải qua là nàng cùng Bùi Cửu , nam nhân nàng muốn làm bạn cả đời là Bùi Cửu, người nàng yêu nhất là Bùi Cửu. Bùi Cửu của nàng, nàng muốn nắm chặt Bùi Cửu.

Tỉnh mộng, Bạch Chỉ mới phát hiện là nằm mơ, lặp lại như thế vài lần, trí nhớ Bạch Chỉ bắt đầu không tốt, rất nhiều chi tiết trong cuộc sống lúc trước đều quên. Chẳng hạn như hôm nay tắm rửa hay không, hôm qua thêu cái gì, thơ cổ lúc trước hay đọc cũng quên rất nhiều. Không chỉ nàng như thế, Hồng Kiều cũng có bệnh trạng này. Hồng Kiều kêu khổ giống Bạch Chỉ, Bạch Chỉ liền đem hương Bùi Cửu tặng đốt cho Hồng Kiều.

Nàng nghĩ, có lẽ do giấc ngủ không đủ, tinh thần không tốt, hương này dường như có thể làm người ta nghiện, Bạch Chỉ bắt đầu dùng chưa bao giờ gián đoạn. Hơn nữa bị Bạch Uyên giam cầm một tháng, không có việc gì để làm, ngủ là chuyện lớn nhất, thời gian dùng càng ngày càng dài.

Khi thời gian Bạch Chỉ bị giam cầm trôi qua, nàng nghênh đón người khách thứ nhất tới chơi.

Một thân thanh sam, tóc thúc chỉnh tề, mặt mày trong sáng, khi cười, một loạt răng trắng chỉnh tề sạch sẽ làm cho người ta nhìn càng nhẹ nhàng khoan khoái.

Sắc mặt Hồng Kiều hồng nhuận bật hướng Bạch Chỉ, “Tiểu thư, Bùi công tử đến .”

Trong lòng Bạch Chỉ chấn động, vừa nhấc đầu, liền thấy Bùi Cửu ngược sáng đứng thẳng trước cửa, cao lớn vững chãi, cánh tay thon dài hướng Bạch Chỉ duỗi mở ra. Bạch Chỉ hé miệng, trong mắt rưng rưng, chạy vào trong lòng Bùi Cửu.

“A Cửu!” Bạch Chỉ cố gắng không khóc, nhưng lại không ức chế được sự nhớ nhung trong lòng, “Cha giam cầm ta một tháng, một tháng qua, ta luôn luôn nhớ tới chàng, rốt cục ta có thể thoát khỏi Mộ Đồ Tô, hưu thư cũng mang đến.”

Bùi Cửu ôm Bạch Chỉ, bên trong mắt lóe tinh quang, khóe miệng gợi lên, bởi vì lông mi quá dài, không có cách nào nhìn ra tình cảm sâu nhất nơi đáy mắt hắn.

Hắn chỉ ôm chặt Bạch Chỉ, “Vậy thì không thể tốt hơn … nàng rốt cục là của ta.”

Dường như Bạch Uyên rất đồng ý Bạch Chỉ cùng Bùi Cửu ở bên nhau. Bạch Chỉ bị giam cầm một tháng, Bùi Cửu tới chơi, muốn dẫn Bạch Chỉ ra ngoài giải sầu, trên mặt Bạch Uyên mặc dù chưa lộ ra nét mặt vui sướng, nhưng cũng không ngượng nghịu. Điều này làm cho Bạch Chỉ cực kì vui mừng, nàng chờ Bùi Cửu hồi lâu , thật có thể nói là khó có thể tách rời, muốn cùng hắn lúc nào cũng dính với nhau.

Hồng Kiều dặn dò: “Tiểu thư, bên ngoài trời giá rét, nhớ mặc nhiều quần áo một chút.”

Bạch Chỉ gật đầu, tiếp nhận áo khoác trong tay Hồng Kiều. Bùi Cửu dựa vào cửa hiên ở phía sau yên lặng nhìn Bạch Chỉ chăm chú, đôi mắt sâu sắc, dường như đang nhìn một bức họa, một bức họa chỉ thuộc về bản thân. Như vậy, trả giá đại giới cũng đáng. Bạch Chỉ quay đầu nhìn về phía Bùi Cửu, gọi hắn một câu, “A Cửu, chúng ta đi đâu?”

Bùi Cửu nghĩ nghĩ, “Nàng muốn đi đâu?”

Bạch Chỉ không cần suy nghĩ, “Đi tửu lâu đứng đầu kinh thành chúng ta thường đi được không?”

Bùi Cửu giật mình, bọn họ chưa từng đi tới tửu lâu? Chắc là cùng Mộ Đồ Tô. Trong lòng Bùi Cửu xẹt qua một tia mất mát, cười nói với Bạch Chỉ: “Tốt.”

Bởi vì trời tương đối lạnh, mành xe ngựa che thêm một tầng thật dày, rất cồng kềnh, không ra gió, Bạch Chỉ ngồi trên xe ngựa, chỉ cảm thấy ngực buồn, có chút hờn giận. Bùi Cửu nhìn ra Bạch Chỉ khác thường, đem mành cửa sổ vén lên, lộ ra ô cửa nhỏ.

Bạch Chỉ thấy Bùi Cửu tri kỷ như thế, gò má nóng lên, bộ dạng phục tùng cười trộm. Bùi Cửu nâng tay vén lọn tóc buông xuống của Bạch Chỉ, “Chỉ Nhi, mấy ngày nữa ta cầu hôn với cha nàng, được không?”

Bạch Chỉ trố mắt nhìn Bùi Cửu, có chút không thể tin được. Bùi Cửu nói: