đau khổ suy tư về phải như thế nào trả lời bác sĩ Niếp mà vẫn không hiểu vấn đề, căn bản không chú ý tới người đàn ông bên người trong hai mắt thật đen tối, ẩn chứa cảm xúc mênh mông……
“A, Ngụy Triết là người tốt bụng lại thực ôn nhu! Tôi cùng anh ấy bất quá chỉ thấy hai ba lần mà thôi, hắn cũng rất nhiệt tâm chủ động giúp tôi, còn mang tiểu Viễn khám nha sĩ…… Tôi thực cảm kích anh ấy, cũng thấy ngượng ngùng, rõ ràng cùng người ta không thân chẳng quen, lại còn nhiều lần làm phiền hắn……”
Niếp Duy Bình khóe môi như đóng băng tức khắc như xuân về hoa nở, lãnh đạm cứng rắn biến thành hoà thuận vui vẻ.
Bất quá chỉ là chút duyên gặp gỡ đồng nghiệp, còn tưởng rằng có chuyện gì, hóa ra trong lòng con thỏ nhỏ cũng chỉ là một “người khác” giúp đỡ mà thôi!
Niếp Duy Bình ở trong lòng khinh thường cười lạnh, hung hăng coi thường một phen, Ngụy Triết thật sự tự cho mình mặt mũi a, còn dám nói mình là “Người một nhà”!
Na Na nghĩ đến chuyện muốn Ngụy Triết giúp đỡ, không khỏi sầu mi khổ não, bất đắc dĩ thở dài, lầm bầm lầu bầu than thở: “Tháng sau lĩnh tiền lương, tôi nhất định mời anh ấy ăn bữa cơm, hảo hảo cảm ơn một phen……”
Niếp Duy Bình giật mình một cái nháy mắt liền thanh tỉnh, vội ho một tiếng, cau mày hỏi: “Cô có chuyện gì còn phải nhờ hắn hỗ trợ?”
Na Na kinh ngạc nghiêng mặt nhìn hắn, thật sự không thể tin được bác sĩ Niếp cư nhiên còn quan tâm mình!
Niếp Duy Bình bị ánh mắt cô nhìn mà có chút xấu hổ, thẹn quá thành giận trừng mắt nhìn cô một cái, ra vẻ không kiên nhẫn thúc giục nói: “Nói, rốt cuộc là chuyện gì?”
Na Na bị quát lớn mà rụt cổ, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra an tâm không ít.
Quả nhiên vừa mới rồi đều là ảo giác, bác sĩ Niếp như vậy mới là bình thường
Na Na thở dài, đem khó xử của mình đơn giản nói ra: “Tôi muốn hỏi bệnh viện rốt cuộc có điều kiện gì để được gửi ở nhà trẻ? Hoặc là chỉ gửi nửa ngày cũng được! Cũng không biết học phí có cao hay không, hơn nữa nếu không nhận trẻ gửi giữa năm học thì tiểu Viễn nên làm gì bây giờ?”
Việc nhỏ như vậy Niếp Duy Bình liền không đẻ vào mắt! Em gái hắn Niếp Duy An trước đây chính là công nhân viên chức ở nhà trẻ, sau lại tuy rằng bởi vì nguyên nhân hắn không rõ mà chuyển, nhưng quản lý nhà trẻ Niếp Duy An rất quen thuộc, hắn cũng coi như có quen biết đi!
Niếp Duy Bình không cho là đúng hừ hừ, cầm tai nghe vừa đi vừa nói: “Việc nhỏ ấy cô không cần lo lắng, để tôi giúp cô liên hệ, cứ mang thằng oắt con đó lại đây nhập học đi!”
Na Na kinh hỉ trợn to mắt, mím môi, cánh môi thập phần no đủ, núm đồng tiền nho nhỏ làm cho cô luôn luôn mang lại cảm giác đang cười, thật đáng yêu.
Na Na không giống cô gái đương thời mà cho rằng, mùa xuân khí hậu khô ráo, không cần bôi son dưỡng môi nên có chút khô tróc, nhìn qua có chút lôi thôi lếch thếch, lại làm cho Niếp Duy Bình muốn đui mù vì tình……
Trong lòng ngứa ngáy, muốn đi bôi trơn làm bóng hai cánh môi mềm mại kia, làm cho chúng nó trở nên hồng nhuận ướt át nộn nộn giống như cả người cô……
Na Na hoàn toàn đắm chìm trong vui sướng, không có chú ý tới gã đàn ông bên người có điểm không thích hợp, cúi đầu một góc chín mươi độ để cảm ơn.
“Bác sĩ Niếp, thật sự thật sự cám ơn anh!” Na Na vui sướng đến mức nói năng lộn xộn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đến mê người,“Thật may có anh ở đây, nếu không có anh khẳng khái giúp đỡ…… Tôi cùng tiểu Viễn thật không biết làm sao bây giờ……”
Con thỏ nhỏ kia cảm động đến nước mắt lưng tròng, cảm giác sung sướng thật lớn khiến Niếp Duy Bình cảm thấy kiêu ngạo thỏa mãn cực độ.
Niếp Duy Bình lơ đễnh khoát tay chặn lại, cằm nâng lên, lạnh nhạt mở miệng nói: “Không có gì, một chút việc nhỏ thôi! Về sau nếu gặp khó khăn liền tìm tôi, đừng không biết xấu hổ mà phiền toái ‘Người khác’, có thể lại đây tìm tôi!”
Niếp Duy Bình đây là trực tiếp không coi mình là người ngoài, móng vuốt ma quỷ đã xuất ra, liền đem con thỏ nhỏ từng chút một vây bắt trong lòng bàn tay……
CHƯƠNG 21
Niếp Duy Bình tâm tình cực tốt bước vào cửa phòng khám phía trước.
Vừa thấy đại sảnh đầy người huyên náo hỗn loạn đợi khám bệnh, Niếp Duy Bình liền cảm thấy phiền lòng, đặc biệt bởi vì nhiều người sinh bệnh đến bệnh viện càng làm cảm xúc không tốt, tình cảnh bi thảm hoặc là khóc lóc chửi bậy, tạo cho hắn áp lực thật lớn.
Bệnh viện là hình ảnh thu nhỏ của xã hội ồn ào, cởi bỏ vẻ ngoài phù hoa trở lại bộ dáng,tính cách vốn có của mỗi người.
Nơi này là khởi đầu của sinh mệnh, cũng là nới gắn kết với sinh mệnh, làm cho người ta có hy vọng cũng làm họ thất vọng, nơi đây còn chứa đầy bóng ma của tử thần, có thể làm cho người ta xóa đi đau xót, cũng có thể làm cho người ta thống khổ……
Mà địa phương nho nhỏ như vậy lại mỗi ngày trình diễn sự tàn khốc của sinh tử biệt ly, đem con người đứng trước tiền tài, ích lợi, dụ hoặc trở nên xấu xí. Dục vọng bị bộc lộ. Mặc kệ ngươi ở bên ngoài có bao nhiêu mặt nạ, nội tâm đáng ghê tởm đều sẽ bị bại lộ trước mặt người khác.
Niếp Duy Bình vẻ mặt lãnh đạm, mặt không chút thay đổi hướng nơi khám bệnh mà đi.
Trước cửa đã sớm sắp xếp đội ngũ rất dài, rất nhiều bệnh nhân trước khi mặt