Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326452

Bình chọn: 7.5.00/10/645 lượt.

ộc nhịn không được, bụm mặt nhịn cười đến bả vai run rẩy như lên cơn động kinh.

Niếp Duy Bình ánh mắt thật lãnh liệt, mắt kính như tỏa ra băng đá lạnh lẽo.

Cô gái xinh đẹp này hẳn là được chiều đến hư, nghĩ đến khắp thiên hạ mọi người đều nên làm theo ý mình,không biết hành vi của mình chọc người ta chán ghét bao nhiêu, xinh đẹp cười cười, ra vẻ u oán thở dài, ủy khuất cắn cắn môi dưới đỏ tươi, lộ ra biểu tình vô tội lại phong tình, dụ hoặc đến cực điểm.

“Bác sĩ Niếp, anh rốt cuộc làm sao không thích người ta á, nói cho em biết, em sửa còn không được sao?”

Niếp Duy Bình mặt không chút thay đổi nhìn cô, ngữ khí thành khẩn nói: “Không, mấu chốt không ở cô, là tôi có vấn đề!”

Cô gái lộ ra vẻ tươi cười, khoan dung khoát tay áo ý bảo mình không ngại.

Niếp Duy Bình thản nhiên nói: “Tôi có chứng sợ hãi hình ảnh.”

Cô gái xinh đẹp nghiêng nghiêng đầu tỏ vẻ hoang mang khó hiểu.

Niếp Duy Bình khóe môi nhếch lên độ cong ác ý, thâm ý nhìn chằm chằm cô ấy, chậm rãi mở miệng nói: “Thực có lỗi, tôi thật sự chịu không nổi mấy cái thứ nằm trên mặt cô, liếc mắt một cái đều có thể đem cơm ăn hôm trước nôn ra!”

Cô gái kia thủy chung ánh mắt mang ý cười chỉ một thoáng liền thối hoắc đập bàn hung tợn trừng mắt với hắn, hận không thể đi lên cắn hắn một ngụm!

Niếp Duy Bình hai tay giao nhau tựa lưng vào ghế ngồi, tư thái rõ ràng là tiễn khách.

Cô gái xinh đẹp ngay cả tức giận vẫn đều có phong tình, bộ ngực vì tức giận mà phập phồng, nếu là người đàn ông khác nhìn thấy chắc chắn sinh ra thương tiếc, nhưng bác sĩ Niếp lại ý chí sắt đá, đôi mắt trước phong cảnh tươi đẹp đó hoàn toàn làm như không thấy.

Phụ nữ vĩnh viễn chịu không nổi người khác châm chọc dung mạo của mình, đặc biệt đến từ người đàn ông! Niếp Duy Bình này lời nói không lưu tình chút nào, đối với cô gái tự phụ vì mỹ mạo được chiều chuộng mà nói, so với việc ở trước mặt mọi người tát cô ta một bạt tai còn trí mạng hơn, tức giận một lúc lâu sau cô áy mới đứng dậy, trong cơn tức giận một câu cũng nói không nên lời, bụm mặt mà chạy ra ngoài……

Na Na đang nghe ngóng liền biến thành trợn mắt há hốc mồm, hiện tại bộ dạng đã là một bộ không đành lòng nhìn thẳng.

Thần ơi, bác sĩ Niếp lời nói ác độc còn có giới hạn sao?

“Làm sao vậy?” Niếp Duy Bình khinh bỉ nhìn cô một cái, Na Na sợ tới mức nháy mắt liên căng thẳng, hai đầu gối khép lại thắt lưng thẳng đứng, thành thành thật thật ngồi ở một chỗ mãnh liệt lắc đầu.

“Kêu kế tiếp!”

Na Na vội vàng vui vẻ chạy đến cửa, kêu bệnh nhân kế tiếp tiến vào.

Phòng khám bệnh của chuyên gia vĩnh viễn đông hơn rất nhiều so với phòng khám bệnh bình thường, Niếp Duy Bình vừa làm liền không ngừng, giữa trưa tan tầm bên ngoài vẫn còn có rất nhiều bệnh nhân đau khổ chờ đợi.

Làm bác sĩ chính là như vậy, rất nhiều thời điểm anh cũng chưa thể đúng hạn ăn cơm, có bệnh nhân đang chờ anh xử lý, anh tổng không thể bỏ lại mà không để ý!

Niếp Duy Bình bỏ thêm gần một giờ, trước đem bệnh nhân ngoại thương xử lý xong, còn lại để cho bọn họ buổi chiều sớm quay lại đây.

Niếp Duy Bình không đi, Na Na đương nhiên ở cùng.

Cơm căn tin nếu đến quá muộn sẽ không còn cái gì ngon, Niếp Duy Bình cuối cùng còn có lương tâm, mang theo con thỏ nhỏ đi ra bên ngoài tìm nhà hàng.

Niếp Duy Bình rất phong độ đem thực đơn đưa đến trước mặt Na Na, cho cô gọi trước.

Na Na cười tủm tỉm thực vui vẻ, cũng không giả mù sa mưa mà khách khí, gọi hai món thích ăn.

Niếp Duy Bình giống như lơ đãng quét mắt, yên lặng ghi nhớ món cô yêu thích.

Bất quá thực đáng tiếc, Niếp Duy Bình khó có được chủ động làm việc tốt, Na Na lại không có lộc ăn, đồ ăn còn chưa mang lên, di động liền vang lên.

Là tiếng chuông điện thoại cài riêng cho nhà.

Na Na nhíu nhíu mày, liền nghe máy hỏi: “Alo, bà Trần?”

Bà Trần thanh âm có vẻ thập phần lo lắng: “Na na, cháu nhanh trở về đi, tiểu Viễn bị hóc xương cá, hiện tại khóc muốn tìm cháu……”

Na Na kinh hãi vội vàng hỏi: “Hóc xương? Có nghiêm trọng không? Cho bé uống tí dấm chua trước cháu sẽ về nhanh thôi……”

Na Na một bên nghe điện thoại một bên đứng lên đi ra ngoài, Niếp Duy Bình nhướng mày giữ chặt tay cô, trầm giọng nói: “Đừng hoảng hốt, tôi lái xe đưa cô đi!”

Na Na cảm kích gật đầu, nói với bà Trần: “Vô dụng sao? Tốt cháu đã biết, bà đem điện thoại đưa cho tiểu Viễn, cháu nói với bé!”

Điện thoại đầu bên kia rối loạn, trong chốc lát giọng trẻ con quen thuộc khàn khàn nức nở nói: “Cô nhỏ, cháu thật là khó chịu……”

“Không khóc không khóc!” Na Na đau lòng muốn chết, ngồi ở trong xe gấp đến độ đầu óc rối loạn, nhẹ giọng nói: “Tiểu Viễn đã sắp làm người đàn ông trưởng thành, không thể tùy tiện rơi nước mắt nha! Nói cho cô biết, làm sao khó chịu?”

Trẻ nhỏ năng lực biểu lộ hữu hạn, trên người không thoải mái thường thường không biết nói, hoặc là cho dù nói ra cũng không có cách nào làm cho người lớn hiểu được.

Tiểu Viễn một bên khó chịu nhỏ giọng khóc nức nở, một bên ủy khuất nói: “Mặt rất hồng, nóng nóng, đau đầu, cổ họng đau…… Cô nhỏ cháu nhớ cô,cháu nhớ ba ba ô ô ô……”

Na Na chỉ cảm thấy tâm mình tâm đau nhói, ôn nhu nhỏ nhẹ không ngừng


Polaroid