The Soda Pop
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326405

Bình chọn: 9.00/10/640 lượt.

khí!”

Trong lời nói của Ngụy Triết thật ái muội, làm cho Na Na không tự giác nhớ tới hiểu lầm lần trước, sắc mặt đỏ hồng cười ngượng ngùng nói: “Anh lại đùa tôi……”

“Khụ!” Niếp Duy Bình thật sự nhìn không được, lạnh lùng khụ một tiếng đánh gãy bọn họ tâm sự, ra vẻ không kiên nhẫn nhìn nhìn thời gian hỏi: “Cậu còn có việc sao? Nếu không có việc gì thì chúng tôi sắp bắt đầu công tác!”

Na Na thế này mới cảm thấy bọn họ cứ đứng mãi ở hành lang, buổi sáng có nhiều đồng nghiệp lui tới như vậy, còn không biết sẽ truyền ra chuyện bát quái gì nữa.

Na Na lôi kéo Ngụy Triết tay áo: “Tôi đưa anh ra thang máy đi?”

Ngụy Triết cao hứng gật đầu, còn chưa kịp nói cái gì, chợt nghe Niếp Duy Bình lạnh lùng cự tuyệt: “Không được, thời gian không còn kịp rồi, chúng ta lập tức đi phòng khám bệnh tọa chẩn !”

Na Na không dám tin trừng lớn mắt, nghi hoặc mở miệng: “‘Chúng ta’? Anh đi phòng khám bệnh xem bệnh, muốn tôi đi làm gì?”

Niếp Duy Bình hung ác trừng mắt nhìn cô một cái, không chút nào mặt đỏ thuận miệng bậy bạ nói: “Tôi hôm nay là chuyên gia tới phòng khám bệnh, bệnh nhân đặc biệt nhiều! Cô ở văn phòng cũng không có việc gì, liền theo tôi cùng đi phòng khám bệnh giúp dỡ!”

Na Na chớp ánh mắt, nhìn nhìn Niếp Duy Bình, lại nhìn nhìn Ngụy Triết bên người, nhất thời có chút không biết làm cái gì cho tốt.

Niếp Duy Bình nhìn vẻ mặt cô không tình nguyện, hai mắt thật to đen thùi tràn đầy hồ nghi đánh giá mình, trong lòng thấy không thoải mái càng nhiều.

Niếp Duy Bình không thoải mái, liền tuyệt sẽ không cho đầu sỏ gây nên được tiêu dao khoái hoạt, thản nhiên bồi thêm một câu nói: “Trương chủ nhiệm đã đồng ý!”

Na Na đối với vị chủ nhiệm có chút chiếu cố mình vẫn là thực tôn kính, huống chi là việc tốt cho mình, lập tức gật gật đầu, không chút do dự đáp ứng.

Ngụy Triết sắc mặt nhìn có chút không tốt lắm, miễn cưỡng cười trừ, trấn an cô: “Không có việc gì, cô đi đi, công tác quan trọng hơn…… Có thời gian chúng ta cùng nhau ăn cơm, mang theo cả tiểu Viễn nữa, cũng làm cho bé vui vẻ hơn!”

Nói đến tiểu Viễn, Na Na nghĩ tới chuyện đón bé về ở cùng, trước mặt không phải vừa lúc có thể nhờ người ta luôn sao?

Na Na ánh mắt sáng ngời, hưng phấn mà hỏi, lại bị Bác sĩ Niếp đã sớm không kiên nhẫn túm lấy rồi bước nhanh rời đi.

Na Na giãy không ra liền vung cánh tay vẫy Ngụy Triết cao giọng nói: “Tôi sẽ tìm anh, có chút việc muốn nhờ anh tìm hiểu giúp……”

Ngụy Triết đối với loại hành vi dã man thô bạo của Niếp Duy Bình thực không thể lý giải, vội vàng đối với Na Na phất tay ý bảo: “Đi đi, tôi chờ cô!”

Niếp Duy Bình mày mặt nhăn nhíu, mi tâm hằn hai đường rãnh thật sâu thể hieenj sự khó chịu của hắn.

Phòng khám bệnh Na Na không phải lần đầu tiên đến, nhưng là lần đầu tiên đi theo tọa chẩn ngoại khoa, không khỏi có chút tò mò mình sẽ làm gì, bởi vì rất ít chuyên gia thời điểm tọa chẩn còn mang theo bên người hộ lý, Na Na nhịn không được hỏi: “Bác sĩ Niếp, tôi sẽ làm cái gì nha?”

Niếp Duy Bình ngẩn người, thế này mới từ trong suy nghĩ khó chịu vô cớ mà phục hồi tinh thần lại, lạnh lùng liếc cô một cái, không mặn không nhạt nói: “Đợi lát nữa cô sẽ biết, bảo cô làm gì cứ nghe theo là được, hỏi nhiều như vậy làm chi!”

Na Na dò xét sắc mặt hắn không tốt lắm, thức thời ngậm miệng giống như nha hoàn đi theo ở phía sau hắn.

Bởi vì phòng bệnh mấy năm trước vừa mới được xây mới, cho nên phòng bệnh ngoại khoa cách phòng khám bệnh khá xa, xuyên qua vườn hoa nhỏ, còn đi dọc theo đường hành lang xuống dốc mới tới cửa bệnh viện.

Ở vườn hoa tươi đẹp, Niếp Duy Bình đột nhiên như ma xui quỷ khiến hỏi ra tiếng: “Hắn chính là người đàn ông tốt ôn nhu săn sóc mà cô thích?”

Na Na sửng sốt, mờ mịt “A” một tiếng, khó hiểu hỏi hắn: “Ai a?”

Niếp Duy Bình có chút không được tự nhiên vuốt tóc, che dấu sự bối rối bằng sự lạnh lùng hừ nói: “Còn có thể có ai? Cô còn quen ai? Ngụy Triết!”

Na Na bừng tỉnh đại ngộ, cũng không hiểu được lời này của hắn có ý gì, chẳng nhẽ bác sĩ Niếp dưới vẻ lạnh lùng lại ẩn chứa tâm tư bát quái?

Na Na da đầu run lên, đem ý nghĩ kỳ quái vừa xuất hiện ném qua một bên.

Ngụy Triết thật là người đàn ông tốt ôn nhu săn sóc, luôn nở nụ cười ấm áp như gió xuân, thân thiết hiền lành, cùng hắn ở chung Na Na cảm thấy thực nhẹ nhàng, tâm tình cũng sẽ khoái trá rất nhiều. Nhưng mà nói “Thích”, Na Na không rõ Niếp Duy Bình nói là loại “Thích” nào, bởi vậy, không khỏi ấp úng không biết nên trử lời như thế nào.

Na Na bộ dáng muốn nói lại thôi do dự dưới mắt Niếp Duy Bình lại có ý nghĩa khác, thật chướng mắt đến cực điểm!

Nhìn con thỏ nhỏ thẹn thùng cúi đầu…… Đây rõ ràng chính là tà niệm nảy mầm nên thẹn thùng, là tâm tư chôn dấu bị người khác biết nên sợ hãi!

Cái loại cảm giác kỳ quái này lại tới nữa, ngực như có gì đó đè nặng làm hắn thật khó chịu, mà lần này còn kèm theo một tia kinh hãi nói không rõ nên lời, thật giống như con thỏ nhỏ là ly cà phê đen kia, làm cho hắn cả người không khỏi căng thẳng thần kinh, nhưng lại làm cho hắn không thể bỏ qua chút ngọt ngào ẩn trong đó, nuốt cũng không phải mà phun lại không muốn!

Na Na cúi đầu