vỗ về bé, khuyên bé tắt điện thoại ở nhà chờ cô.
Niếp Duy Bình đã gọi điện thoại về phòng xin phép, Trương chủ nhiệm giúp hắn thay ca, để cho hắn thật tốt giúp cô bé ngốc.
Niếp Duy Bình một bên nắm tay lái, một bên rút khăn tay đưa cho cô: “Đừng lo lắng, không có việc gì……”
Na Na áy náy không thôi, chỉ hận chính mình không thể sớm một chút đem tiểu Viễn giữ bên người.
CHƯƠNG 22
Rốt cục đến nơi, xe còn chưa dừng hẳn, Na Na liền khẩn cấp đẩy cửa xe nhảy xuống.
Niếp Duy Bình xe cũng chưa tắt liền vội vàng đuổi kịp cô, theo cô cùng lên lầu.
Na Na thở hồng hộc về nhà, vừa vào cửa chợt nghe đến tiếng khóc Na Viễn, bà Trần ôm bé vào trong ngực, một bên nhẹ nhàng vỗ lưng bé, một bên liên miên nhỏ giọng an ủi bé.
Nghe được khóa cửa có tiếng vang, Na Viễn lập tức từ trong lòng bà Trần ngẩng đầu lên, khuôn mặt mượt mà nhỏ nhắn mang theo ửng hồng mất tự nhiên, ánh mắt thật to mơ màng, nhìn thấy cô nhỏ thân ái trở về, nháy mắt lại bắt đầu sụt sịt khóc.
“Cô……”
Na Na hai ba bước tiến tới, đem đứa nhỏ đang ủy khuất ôm vào trong ngực, cái trán dán lên trán bé, cảm thụ nhiệt độ cơ thể bé.
“Sao lại như vậy, như thế nào lại phát sốt ?”
Bà Trần đấm đấm lưng, run rẩy đứng thẳng dậy, thở dài nói: “Đều do bà không chiếu cố bé tốt, không biết bé vì sao lại ốm…… Tiểu Viễn khó chịu như vậy, không muốn ăn cái gì, bà đã nghĩ nấu canh cá để bồi bổ, thế nào lại không có lưu ý…… Liền bị hóc xương cá!”
Na Na mở cái miệng nhỏ nhắn của bé nhìn kỹ xem, một mảng hồng hồng cái gì cũng thấy không rõ, đột nhiên nghĩ đến bác sĩ Niếp đi theo mình, vội vàng xoay mặt thỉnh cầu: “Bác sĩ Niếp anh nhìn tiểu Viễn một chút?”
Niếp Duy Bình cuốn tay áo, đem miệng bạn nhỏ Na Viễn hướng ra chỗ ánh sáng, nhìn nhìn nói: “Ami đan nhiễm trùng, có chút sưng, nhìn không thấy xương cá, phải đi bệnh viện dùng dụng cụ soi thanh quản kiểm tra……”
Niếp Duy Bình vừa dứt lời, Na Viễn dùng lực vặn vẹo thân mình bé nhỏ mũm mĩm giãy ra, gắt gao ôm cánh tay cô nhỏ, mông béo đối diện với Niếp Duy Bình, hoảng sợ ô ô kêu lên: “Không cần đi bệnh viện, không cần đi bệnh viện…… Chú bác sĩ thật hư ~”
Na Na xấu hổ vỗ tiểu Viễn hướng Niếp Duy Bình xin lỗi cười cười.
Niếp Duy Bình sắc mặt chuyển đen, không chút khách khí túm lấy cánh tay nhỏ mập mạp, cũng không quản chân bé liều mạng đá đạp lung tung, khiêng bé trên vai, lạnh giọng hạ mệnh lệnh: “Hiện tại thu thập chút đồ đến bệnh viện!”
Na Na nghẹn họng nhìn trân trối đứng sửng sờ tại chỗ, thẳng đến khi Niếp Duy Bình không kiên nhẫn lặp lại lần nữa mới làm cho cô phục hồi tinh thần lại, cố gắng không để ý tiểu Viễn đang khóc nháo hướng mình đáng thương cầu xin, hung hăng xoay người, vội vàng vào nhà thu thập đồ đạc.
Niếp Duy Bình đem nhóc con chặt chẽ chế trụ, đi trước làm gương hướng dưới lầu đi, bị thằng nhóc làm ầm ĩ thiếu chút nữa không giữ được nó, tức giận đến thuận tay tát một cái vào mông nó ( bạn để “nó” vì anh Niếp chưa có thích tiểu Viễn nhá).
“Ngao ô ô– chú bại hoại! Tay thật hư, miệng thật hư, toàn thân đều thật hư…… Không cần chú ôm, cô nhỏ cứu cháu……”
Bạn nhỏ Na Viễn nhất thời nổi giận, gương mặt nhỏ mập mạp bởi vì giận mà càng thêm hồng, một bên gào khóc mắng to, một bên vung cánh tay béo như cây cải củ hướng hắn mà đánh.
Niếp Duy Bình tay mắt lanh lẹ bắt lấy cánh tay bé, âm thanh cười gian trá, trầm giọng uy hiếp nói: “Cô nhỏ cùng bà nội đau lòng cháu, chú cũng sẽ không mềm lòng! Nếu còn nháo, chú liền đem cháu vứt xuống!”
Bạn nhỏ Na Viễn vừa nhát vừa khéo, đột nhiên dừng lại khóc nháo.
Nhóc con chưa khi nào chịu đe dọa như vậy! Trước kia mặc kệ gây nhiều họa như thế nào, ba ba đều luyến tiếc làm như vậy với bé, nhiều nhất cũng chỉ không mặn không nhạt mắng vài câu, hoặc là đè bé lại giả bộ nhịp nhịp vào mông bé, căn bản không giống như chú thật hư này, nói đánh là đánh ngược đãi bé!
Niếp Duy Bình khi kê thuốc hay dùng để chuyên trị con trẻ với nụ cười âm hiểm như vậy thật vô cùng tốt, bạn nhỏ Na Viễn thành thật đầy ủy khuất ghé vào đầu vai hắn, nước mắt rơi như mưa, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thương tâm nhăn như bánh bao nguội, nhưng vẫn chỉ cắn răng không dám sụt sịt một tiếng……
Niếp Duy Bình vừa lòng cười cười, Oắt con này chính là thiếu bị thu thập, đây không phải đã ngoan hơn sao!
Na Na căn bản không nghĩ muốn bảo bối mình đặt ở trong tim cũng đau bị bác sĩ Niếp vuốt ve chịu khổ, vội vàng thu thập vài món quần áo của Na Viễn, cầm túi sách của bé, thu thập thật tốt mới nói với bà nội: “Bà nội, tiểu Viễn cháu trước hết mang đi, tạm thời để bé ở lại bên người cháu, cháu sẽ chăm sóc bé……”
Bà Trần vẻ mặt đầy áy náy xin lỗi lôi kéo tay cô hỏi: “Đứa trẻ ngoan, cháu không phải oán bà nội không đem tiểu Viễn chiếu cố tốt chứ?”
Na Na vội vàng lắc lắc đầu, cười giải thích nói: “Bà nội, bà nói như vậy thì không coi cháu là người nhà! Bà là nhìn cháu cùng anh trai lớn lên, từa bé đã thương đã đau chúng cháu, cháu cùng anh trai vẫn đều coi bà là người thân, tiểu Viễn giao cho bà, cháu như thế nào lại lo lắng? Lần này chuyện tình cũng chỉ là chuyện ngoài ý muốn nho nhỏ, cháu sao có thể trách tội