trời lên ở trên mạng bắt đầu hẹn trước đăng ký, một ít không biết dùng mạng hệ thống đăng ký khám bệnh phần lớn tới sớm ngồi xổm ngoài cửa bệnh viện chờ, sợ không thể được chuyên gia khám.
Khoa giải phẫu thần kinh lại là não ngoại khoa, cùng các phòng khác không quá giống nhau, nếu có bệnh nhân bị thương bị đưa tới, bình thường đều là trước sẽ tiến hành cầm máu khâu lại.
Nhưng phần lớn tình huống, Niếp Duy Bình vẫn là dựa theo số thứ tự tiến hành tọa chẩn, mặc kệ đối phương đến đây có lớn đến bao nhiêu, đều lãnh mặt nghiêm túc, không lưu tình chút nào bắt hắn ra sau xếp hàng chờ.
Vì thế, Niếp Duy Bình không khỏi đắc tội với nhiều người, nhưng hắn cũng không phải là bác sĩ nhỏ yếu đuối sợ hãi, cho dù không dựa vào gia đình mình, cũng không có bao nhiêu người dám dễ dàng trêu chọc hắn.
Niếp Duy Bình mang theo Na Na đi vào khoa giải phẫu thần kinh, phòng khám bệnh là mỗi người một cái phòng nhỏ, bên trong có bàn công tác, một bên dùng bình phong màu lam ngăn cách khi kiểm tra, sau bình phong là giường nhỏ, như vậy không chỉ có thể ngăn cách bệnh nhân, phòng ngừa tầm mắt soi mói còn có thể hạn chế tối đa để bảo vệ sự riêng tư của bệnh nhân!
Niếp Duy Bình vừa mới tiến vào phòng, ngay cả máy tính đều không có mở ra, cũng đã có bệnh nhân khẩn cấp tiến vào.
Niếp Duy Bình một bên vừa khám vừa hỏi một bên đăng ký hệ thống chữa bệnh, đâu vào đấy nhanh như bay xử lý bệnh nhân.
Na Na an vị ở trong góc, thời điểm ngẫu nhiên có bệnh nhân ngoại thương cần khâu lại, sẽ giúp bác sĩ Niếp chuẩn bị dụng cụ, hoặc là đeo găng tay hỗ trợ giữ lấy đầu bệnh nhân không cho lộn xộn.
Chuyện cần Na Na làm ít đến đáng thương, so với việc một người lại tiếp một người nối liền không dứt của bác sĩ Niếp, Na Na thoải mái mà có chút nhàm chán.
Na Na ngáp một cái, nghiêng đầu nhìn về phía Niếp Duy Bình dần dần xuất thần.
Đâyy là lần đầu tiên cô cẩn thận quan sát hắn.
Niếp Duy Bình đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn qua lạnh lùng cực độ hơn nữa hắn lại nói giọng đều đều, càng làm cho người bệnh tâm sinh ra e ngại, thành thành thật thật phối hợp với hắn.
Niếp Duy Bình thời điểm công tác rất chú tâm, ánh mắt chuyên chú làm cho Na Na cảm thấy hắn cùng bình thường có điểm không giống nhau, lại phá lệ hấp dẫn người khác.
Na Na nhìn nhìn, bất giác máu sắc nữ liền nổi lên, đôi mắt kính che đi hai mắt lãnh liệt của hắn lại thêm vài phần nhã nhặn. Gương mặt góc cạnh rõ ràng nhưng thân thể không quá cường tráng, ngược lại có vẻ như được vẽ phác thảo tạo sự tuấn lãng…… Còn có môi mỏng hơi cong khi nghiêm túc hoặc là khi tập trung giải thích có trật tự rõ ràng với bệnh nhân phương án trị liệu.
Na Na đang đắm chìm trong mùi vị của món ngon, đột nhiên một cô gái dáng người cao gầy tiến vào mang theo mùi hương khác nồng kích thích mũi cô,không thể nhịn được cô mở lớn miệng hắt xì một cái thật to!
Cô gái cao gầy trừng mắt ghét bỏ nhìn cô một cái, một tay che miệng mũi, một tay huơ huơ giống như đuổi thứ không sạch sẽ.
Na Na khụt khịt, đối với cô ấy xấu hổ mà cười cười.
Niếp Duy Bình nhướng mày, lạnh lùng nhìn người vừa tới, không kiên nhẫn hỏi: “Không phải đã nói qua với cô sao, điều trị tâm lý tầng ba phòng thứ hai, trung tâm phục hồi tinh thần ở tầng năm!”
Cô gái kia có mái tóc xoăn cuộn sóng thật xinh đẹp, chiếc váy ngắn chỉ qua mông phối hợp cùng giày cao gót, cô ấy có một đôi chân vừa dài vừa thẳng. Trên mặt trang điểm tinh xảo, đôi mắt cô ấy long lanh sáng ngời nhìn chằm chằm bác sĩ Niếp, tản ra ánh hào quang như nóng lòng cùng sự cuồng nhiệt.
Na Na gãi gãi cằm, cảm thấy ánh mắt kia thật giống như Mao Đan nhìn thấy một cái váy đẹp mới, cũng không quản cái giá đắt thế nào, hợp hay không hợp với mình, vô luận như thế nào đều phải mặc vào thử xem.
Cô gái xinh đẹp ngời xuống trước bàn công tác, tao nhã khoát một chân lên, cười đến quyến rũ động lòng người: “Bác sĩ Niếp anh cũng thật không biết thương hương tiếc ngọc! Em đoán chắc thời gian anh đến đây khám bệnh, cũng không phải là do anh không hiểu phong tình ư!”
Niếp Duy Bình khóe mắt rất nhỏ vừa nhếch, biểu tình đờ đẫn nói: “Tiểu thư, không thể dừng thuốc! Bệnh tình của cô thiệt không nhẹ!”
Cô gái đó trừng mắt nhìn, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên bị lời nói của Niếp Duy Bình đả kích, thâm ý cười nói: “Em đúng là bị bệnh không nhẹ, nhưng bác sĩ Niếp anh lại là thứ thuốc duy nhất của em!” (buồn nôn quá =.=)
Na Na mặt bị co rút mạnh, thiếu chút nữa bị sự thổ lộ nũng nịu đầy ghê tởm này mà nôn hết cả ra.
Niếp Duy Bình liếc mắt nhìn con thỏ nhỏ một cái, mặt bình tĩnh mà cảnh cáo: “Tiểu thư, bệnh viện không phải là nơi để trêu đùa, tôi còn có rất nhiều bệnh nhân, mời cô không cần làm chậm trễ thời gian của mọi người!”
Cô gái xinh đẹp mân mê miệng, ngược lại càng áp sát, hai khửu tay chống lên bàn, hai tay đỡ má, biểu tình nhìn qua thật vô tội, hai khỏa lê tuyết bị tay ép sát tạo ra khe rãnh sâu lấm ló như ẩn như hiện, trắng trợn khiêu khích.
“Đừng vậy mà bác sĩ Niếp, em cũng là bệnh nhân của anh,anh cần phải đối xử bình đẳng nha!”
Na Na rốt cu