inh đang ở gào khóc thảm thiết, sau đó có tiếng cô gái sắc nhọn như phát điên kháng nghị, sau chính là hai phòng ký túc xá ngươi tới ta đi tranh chấp lẫn nhau.
Na Na chậm rãi thở hắt ra một hơi, đứng lên vỗ vỗ bụi trên quần, lau khô nước mắt cầm khăn lau lên.
Gian nan thế nào cứ ở lại đây vậy, không thể vì lý do gì mà hiện tại có thể buông tha cho bọn họ!
Phải kiên trì, sống qua mấy tháng này, cô chuyển sang chính thức là có thể cùng tiểu Viễn sinh hoạt tốt.
Na Na đem khăn lau vắt bên ngoài, sau đó lại kéo giường lại đúng vị trí.
Nơi này đứa nhỏ tuyệt đối không thể ở, Na Na quyết định tìm biện pháp, thật sự không được liền đổi giờ, vô luận như thế nào cũng không thể để tiểu Viễn chịu khổ!
Khóc lâu như vậy, ngày hôm sau rời giường Na Na cảm thấy mắt bị sưng, cũng may mắt cô khá to nếu không sẽ làm người chú ý.
Na Na thu thập một phen, dùng đồ trang điểm của Mao Đan đơn giản che đậy một chút, rồi mới thay quần áo đi làm.
Thời tiết càng ngày càng nóng, mới bảy giờ mà mặt trời cũng đã sáng bỏng đầu.
Sáng sớm không khí thanh mát làm cho Na Na tâm tình trở nên tốt hơn rất nhiều, chỉ cảm thấy bản thân lại tràn ngập sức lực, duy trì để cô đối mặt mọi khó khăn.
Bảy giờ bốn mươi cứ theo lẽ thường giao ban, ngày hôm qua bệnh nhân bị hôn mê kia sớm đã báo cáo tới Trương Vi Đống, La Hưng Lập không yên bất an ngồi trên ghế công tác, luôn chú ý từng động tác của Trương chủ nhiệm.
Lần này là hắn sai, làm bác sĩ khó tránh khỏi có thời điểm xảy ra sai sót, nếu bình thường, chỉ cần không phải khuyết điểm lớn, La Hưng Lập cũng không để ở trong lòng, tổng có thể nghĩ ra biện pháp, hoặc là dùng một đống danh từ tối nghĩa trong y học đem người nhà bệnh nhân không thuận theo mà bắt chẹt, mọi việc cũng sẽ trôi qua.
Nhưng mà hiện tại không giống vậy, La Hưng Lập vụng trộm nhìn Niếp Duy Bình một cái, trong lòng không khỏi có chút ảo não.
Đang ở thời điểm mấu chốt của bình chức danh, nếu như bị trong viện lấy ra nói, không thể có cửa mà thăng tiến!
Cứ như vậy, hắn muốn tranh vị trí chủ nhiệm sẽ rất khó, Niếp Duy Bình so với hắn tuổi trẻ hơn rất nhiều, trong viện muốn lưu lại nhân tài nhất định sẽ hết sức lấy lòng hắn!
Trương Vi Đống chờ hộ lý giao ban xong, bình thường trên mặt đều là vui tươi hớn hở giờ phút này dù mỉm cười cũng không có, hai mắt lợi hại thẳng tắp nhìn về phía La Hưng Lập, như một mũi đao sắc bén thế như chẻ tre, không thể ngăn cản thẳng tắp đâm vào trái tim hắn.
La Hưng Lập không khỏi khẩn trương, thậm chí theo bản năng ngừng cả hô hấp……
Trương Vi Đống thanh âm không cao không thấp, lại tràn ngập gió bão sắp bùng nổ: “Bệnh nhân giường 47 là ai tiếp nhận?”
La Hưng Lập nuốt nuốt nước miếng, cố gắng giữ vững giọng nói: “Là tôi……”
“Phanh –”
Trương Vi Đống giận tím mặt, vỗ thật mạnh lên cái bàn, làm mọi người trong phòng sợ tới mức an tĩnh lại.
Trương Vi Đống mắt lạnh nhìn hắn lớn tiếng quát hỏi: “La bác sĩ, bệnh nhân báo cáo kiểm tra không có, anh dựa vào cái gì cho hắn nằm viện?”
La Hưng Lập lo lắng mở miệng, nhỏ giọng giải thích nói: “Bệnh nhân choáng váng đầu, hai mắt mơ hồ, đồng tử phản ứng bình thường…… Tôi nghĩ là do đầu óc căng thẳng thời gian dài dẫn đến gây áp lực lên thần kinh thị giác, cho nên cho hắn vào……”
Trương Vi Đống cười lạnh, ngón trỏchỉ Na Na đang đứng trong một góc sáng sủa hỏi: “Tiểu Na, cháu nói cho hắn biết, bệnh nhân ngay lúc đó động mạch có vấn đề!”
Na Na thành thật gật đầu, vừa làm xong kiểm tra cơ bản các triệu chứng của bệnh cô liền gọi điện thoại cho La chủ nhiệm.
Na Na trù trừ mở miệng cầu tình: “Trương chủ nhiệm, kỳ thật ngày hôm qua La chủ nhiệm cũng bận, lúc gọi điện thoại cho anh ấy thì anh ấy còn tại phòng khám bệnh khám cho người bệnh……”
“Cháu không cần vì hắn mà nói tốt!” Trương Vi Đống bàn tay to vung lên đánh gãy lời cô, nhìn chằm chằm La Hưng Lập chậm rãi mở miệng nói: “Như vậy rõ ràng là bệnh trạng biến chứng tiểu đường mà anh cư nhiên đều nhìn không thấy! Tôi hiểu được, hiện tại trong phòng kết quả và lợi ích không bằng trước đây, tiếp thêm vài bệnh nhân có thể làm cao thêm thu nhập, nhưng anh cũng không thể đem bệnh nhân khoa nội tiết kéo qua đay? Xảy ra chuyện làm sao bây giờ! Ai phụ trách? Anh phụ trách sao?”
La Hưng Lập bị mắng mà sắc mặt phiếm hồng, cũng không dám cãi lại nửa câu.
Trương Vi Đống làm bác sĩ khoa ngoại đã vài thập niên, lại là chuyên gia nổi danh khoa giải phẫu thần kinh, tính tình táo bạo, hỏa khí vừa bùng nổ mặt mũi ai cũng không cho, đem người mắng cho thong suốt.
Trương Vi Đống mắng hồi lâu, tiếp nhận Na Na đưa cho ông chén trà nhuận họng, hồi lâu mới nặng nề mà thở dài.
La Hưng Lập hổ thẹn gục đầu xuống, nhỏ giọng giải thích: “Thực xin lỗi chủ nhiệm, tôi……”
“Đừng xin lỗi tôi, anh đi đến nói với bệnh nhân đi, biến chứng bệnh tiểu đường dẫn tới võng mạc hai mắt tràn đầy máu, nửa ngày không kịp đến sẽ mù!” Trương Vi Đống thản nhiên mở miệng,“Đúng rồi, nhớ rõ đi khoa nội tiết, tối hôm qua bệnh nhân cũng đã bị chuyển tới phòng bọn họ!”
La Hưng Lập xám xịt rời khỏi văn phòng, cầm bệnh án nhanh chóng kiểm tra xong phòng, sau đó
