”
“Anh……”
Niếp Duy Bình vừa tắm qua, không có mang kính mắt, hai mắt có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, trong mắt toát ra cảm xúc Na Na xem không hiểu, lại không muốn hiểu , làm cho cô đem chỉ trích nuốt trở về trong bụng.
Niếp Duy Bình thở dài, bình tĩnh nói: “Trở về đi.”
Na Na nhìn bóng dáng hắn, người đàn ông cao cao gầy gầy vẫn như cũ thẳng như trúc xanh, áo blue không nhiễm một hạt bụi đi lại bay theo gió, rõ ràng là trên sân vắng lặng bước đi lững thững mà tao nhã, lại thêm mấy phần cô tịch.
Niếp Duy Bình đi ra cửa bệnh viện, bên ngoài vẫn như cũ đèn đuốc huy hoàng phồn hoa.
Con thỏ nhỏ khẳng định ở trong lòng oán hắn, chỉ trích hắn lãnh huyết vô tình.
Niếp Duy Bình nghĩ đến gương mặt biểu tình phong phú của cô nàng ngốc kia không khỏi nhếch khóe miệng, tự giễu cười rộ lên.
Cô thế nào có thể hiểu được, càng là nơi sạch sẽ, lại càng tràn ngập dơ bẩn không chịu nổi, chính là như vậy, ở bệnh viện nơi lấy màu trắng sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi nhỏ bất quá chỉ là đã che dấu, mặt ngoài càng thánh khiết nội bộ càng thối rữa!
Người không rành thế sự như vậy, vô tư đến đáng giận, làm sao có thể lý giải, trong chuyện trị bệnh cứu người còn có rất nhiều vẫn đề, tỷ như quy tắc ngầm, tỷ như lòng tư lợi……
Mà hắn, chẳng sợ không cố gắng, nhưng bất quá chỉ có một đôi tay, nắm trong tay không được sinh mệnh nhiều người như vậy.
CHƯƠNG 19: Tình Địch Lần Đầu Gặp Lại
Na Na tâm tình xuống thấp trở lại ký túc xá, trong phòng cũ nát ẩm ướt tối đen một mảnh.
Mao Đan đêm nay trực ca đêm, từ sớm đã ăn cơm đi làm , ký túc xá chỉ có một mình cô, có vẻ thật lạnh lùng.
Làm cả ngày, Na Na vốn bụng đói kêu vang nhưng giờ đã không còn cảm giác nữa.
Na Na ngay cả nước cũng chưa uống, cởi túi bắt đầu làm việc, lấy một xô nước trở về, sắn ống tay áo chuẩn bị quét tước vệ sinh một chút.
Tuy rằng chỉ là một gian phòng kí túc xá mười mét vuông nho nhỏ, nhưng bởi vì quanh năm suốt tháng chồng chất đò, góc kết đầy mạng nhện, vách tường bởi vì trời mưa mà ẩm ướt để lại dấu vết loang lổ.
Nếu muốn đem căn phòng bẩn ướt quét tước dọn dẹp sạch sẽ hẳn lên, sức lao động thật sự không thể khinh thường!
Na Na không có biện pháp, cô ở tại nơi như vậy có thể miễn cưỡng chấp nhận, nhưng tiểu Viễn quá nhỏ, đứa bé sức đề kháng kém, bé lại là thể chất mẫn cảm, gian ký túc xá vốn khó lấy ánh sáng, nếu không dọn sạch sẽ, chỉ sợ không tới vài ngày tiểu Viễn sẽ sinh bệnh!
Na Na trước đem bàn gỗ dài rửa sạch sẽ, ở trong bàn có rất nhiều thuốc trừ sâu, sau đó đem chăn quần áo xuống, lấy khăn lau lau một chút tro bụi thật dày.
Tấm ván gỗ giường quá nặng, Na Na cố hết sức đem nó ra, dưới giường trên vách tường mặt gồ ghề, tất cả đều là chuột đào ra……
Na Na ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm góc tường hồi lâu, đột nhiên hung hăng đem khăn lau vứt trên mặt đất, nước mắt cứ thế chảy ra.
Ký túc xá công nhân viên chức quá cũ nát,cách âm quá kém, Na Na đem mặt chôn trong hai tay, cắn tay áo phát ra tiếng khóc rầu rĩ lại tuyệt vọng áp lực.
Nơi như thế này như thế nào có thể cho người ở?
Na Na nghĩ tới vào thời điểm đầu thu, mùa mưa vừa qua khỏi, trong phòng tản ra mùi hôi nồng đậm, cô cùng Mao Đan quét dọn suốt hai ngày mệt chết khiếp, làm chưa được một nửa trên tay trên đùi thấy thật ngứa ngáy.
Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của cô tuy rằng quá bình thường lại không thú vị, nhưng cũng là được người đặt ở lòng bàn tay nuông chiều mà lớn lên, chưa từng chịu qua khổ như vậy!
Nhưng khi đó một chút biện pháp đều không có, biến cố thật lớn buộc cô trưởng thành lên, chưa bao giờ biết đến củi gạo mắm muối cô gái nhỏ phải học tính toán tỉ mỉ chi li, đem đồ tốt nhất cho cháu nhỏ yếu ớt, chính mình chi dám dùng đồ rẻ nhất, dù vậy cũng thường thường túng quẫn, làm sao ứng phó được tiền thuê nhà ở nơi tốt hơn xung quanh bệnh viện?
Cô chưa bao giờ là người kiên cường, cũng chưa từng có người yêu cầu cô mạnh mẽ, cô người luôn vô lo vô nghĩ bốc đồng đột nhiên trưởng thành, nhưng phải toàn tâm dốc lòng bảo hộ tiểu Viễn, cô làm sao còn lý do mà yếu đuối?
Cô nghĩ đến cực khổ chỉ cần một mình cô gánh vác như vậy là đủ rồi, cô nghĩ đến bản thân có thể chịu gian khổ tránh làm cho tiểu Viễn chịu ủy khuất, nhưng sự thật rất tàn khốc, cô chung quy làm không được tốt, anh trai từng bảo hộ cô thật tốt, cô lại không thể làm như vậy với đứa con duy nhất của anh.
Na Na nước mắt giàn giụa, gắt gao ôm chặt bản thân bộc lộ hết cảm xúc khó chịu trong lòng, áp lực dưới đáy lòng hóa thành nước mắt.
Na Na nức nở tiếng khóc đè nén mà đứt quãng, vô ý thức hô “Anh trai, anh trai”, trong thanh âm tràn ngập sự bốc đồng thầm oán cùng vô tận ủy khuất.
Vì cái gì mà không trở về, vì cái gì yếu đuối tránh đi, vì sao đem cục diện không thể thu thập đổ lên vai cô……
Cô thật sự kiên trì không nổi nữa a!
Na Na không biết khóc bao lâu mới chậm rãi ngừng nước mắt, ôm đầu gối ngồi ở mặt đất lạnh như băng, vừa nấc một cái, ánh mắt thật to toát ra vẻ mê mang yếu ớt như con vật nhỏ, lộ ánh mắt trong suốt long lanh như muốn khóc, đáng thương cực điểm.
Hành lang bắt đầu ồn ào, cách vách có nam s
