ủa cô, cho nên liền
chuyên tâm làm trọng tài, nhưng cho dù cô không nhìn, kết quả cũng đang trên
tay cô, lần này không còn là khiếp sợ như lúc thấy kết quả mới vừa rồi nữa mà
là khó có thể tin. Thứ tư sao? Không thể nào đâu? Bộ dạng yếu ớt trói gà không
chặt đó sao có thể chạy nhanh như vậy? Lòng hiếu kỳ của Trần Hiểu Quân lại bị gợi
lên, cô ngược lại muốn nhìn một chút xem quỷ đáng ghét này làm cách nào mà chạy
ra thành tích như vậy!
Sau khi suy tính để không ảnh hưởng đến thành tích của vận động
viên, thời gian giữa trận bán kết và trận chung kết có thể nghỉ ngơi nửa giờ,
Trần Hiểu Quân sau khi chuẩn bị xong tất cả công việc phục vụ cho trận đấu tiếp
theo thì cũng chỉ còn dư lại 10 phút, ngồi ở trên ghế trọng tài, Trần Hiểu Quân
mới phát hiện học sinh đã vây đầy cả trăm thước trên đường đua để theo dõi cuộc
thi, không khí như vậy từ khi lên cao trung cơ hồ cũng chưa từng cảm thụ được,
thì ra là cuộc sống đại học thật sự là rất tự do rất dân chủ à nha! Lúc Trần Hiểu
Quân đang cảm thụ một khắc thanh nhàn hiếm có này thì một giọng nói của người
nào đó làm người ta không vui truyền vào lỗ tai.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân không biết từ lúc nào đã đứng ở
bên cạnh Trần Hiểu Quân, trong giọng nói lộ ra sự quan tâm “Việc của cậu làm
xong chưa?”
“Làm gì? Muốn tôi mang nước hả? Cậu đừng có mơ đi!” Trần Hiểu
Quân nhớ tới mới chuyện vừa rồi bị quỷ đáng ghét lừa gạt nên lời nói cũng trở
nên khó nghe hơn.
“Tớ sẽ không để cho Quân Quân làm chuyện gì khó đâu.” Trình
Hiểu Quân thật sự cho tới bây giờ chưa từng để cho Trần Hiểu Quân làm chuyện gì
khó khăn, cho dù là học tập cũng không có cưỡng ép quá, “Quân Quân có xem tớ
thi đấu không?”
“Vì sao tớ lại phải nhìn cậu hả, chẳng hiểu ra làm sao!” Trần
Hiểu Quân lơ đễnh.
Trình Hiểu Quân trên mặt nhanh chóng thoáng qua nét thất vọng,
nhưng rất nhanh liền biến mất, dừng một chút mới nói: “Quân Quân, tớ sẽ giành
chức vô địch!”
Trần Hiểu Quân bị giọng nói khẳng định của quỷ đáng ghét làm
cho kinh ngạc, quay đầu lại, cô còn tưởng là mình nghe lầm, vẻ mặt này của quỷ
đáng ghét cô chưa từng thấy, tự tin, kiên nghị mà cố chấp, giống như đột nhiên
biến thành một người khác, hoàn toàn không nhìn thấy được dáng vẻ gầy yếu, nhỏ
bé, khiêm tốn trong quá khứ, nhất thời hoảng sợ nói không ra lời.
Trình Hiểu Quân thấy Quân Quân không nói gì, lại một lần nữa
dùng ý chí kiên định nhấn mạnh: “Tớ sẽ vô địch.”
Trần Hiểu Quân đứng lên: “Được! Tớ sẽ xem cậu làm sao giành
được chức vô địch.” Trong lòng vô cùng nôn nóng, Trần Hiểu Quân cảm thấy người
trước mắt này một chút cũng không giống quỷ đáng ghét mà cô quen trước kia,
không khỏi có một loại cảm giác bị áp bách, mặc dù vậy vẫn không thể để tên quỷ
đáng ghét này ở trước mặt mình phách lối, “Đừng tưởng rằng chức vô địch sẽ dễ
dàng lấy được như vậy, chuyện này không thể giống như chuyện cậu học tập đọc
sách đâu.”
“Quân Quân, tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy.” Trong nụ cười
mang theo ánh tự tin lần nữa trở lại trên mặt Trình Hiểu Quân.
“Tớ sẽ chờ!” Trần Hiểu Quân cũng không yếu thế, “Cậu tốt nhất
đừng để cho tớ thất vọng, đừng để tớ xem thường cậu!”
Trình Hiểu Quân không có nói gì thêm liền đi vào sân thi đấu,
Quân Quân, tớ sẽ không để cho cậu thất vọng!
Trần Hiểu Quân tiễn quỷ đáng ghét không bao lâu, cuộc thi
chung kết 100 mét lại bắt đầu, năm tuyển thủ lọt vào trận chung kết đã đã sớm đứng
theo thứ tự của mình trên đường đua. Trần Hiểu Quân đứng ở điểm cuối cùng, tim
không biết tại sao liền bị tiếng súng vang kia nhắc tới một giọng nói, một ánh
mắt, vô cùng căng thẳng, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm đường đua, đang thi đấu
trên đường đua đó là một bóng dáng đã tránh không khỏi hơn mười năm qua…
Trong nháy mắt khi tiếng súng vang lên, một loạt hình bóng
thon dài kia như chú cá nhìn thấy biển rộng toàn lực xông vào trong vòng tay của
biển rộng, sau khi đã trở lại vòng tay ôm ấp của biển vẫn chưa thỏa mãn, muốn
bơi sâu hơn, xa hơn, nhanh hơn… Giống như, chú cá hết tiến lại lùi vật lộn với
sóng gió biển cả, sóng càng lớn càng thích bơi về phía trước, rốt cuộc trong
giây phút sóng lớn bị chinh phục, con cá vọt tới điểm cao nhất trên biển cả, đứng
ở trên đầu ngọn sóng…
Khán giả sau một lát lắng lại thì lại lần nữa bộc phát hoan
hô vang tận mây xanh: “Trình Hiểu Quân! Trình Hiểu Quân! Trình Hiểu Quân!…”
Trần Hiểu Quân gần như cho là cái tên trong tràng hoan hô
kia không phải là tên của mình, cũng không phải là cái tên cùng tên với mình
đó, mà là một ảo giác chỉ tồn tại quá 11 hay 23 phút…
Khó có thể tin được, không thể tin, không dám tin chắc… Đây
hết thảy cũng là thật, thật phát sinh ở trước mắt của mình! Cái tên luôn luôn bị
mình mắng, bị mình đánh sẽ đứng bục trao giải thưởng cao nhất!
Hết thảy giống như đều không phải là sự thật, Trần Hiểu Quân
hoàn toàn chưa từng chứng kiến, chấn động trong thanh tĩnh. Được lúc lễ trao
thưởng kết thúc thế giới bỗng trở nên im bặt, nhưng phong ba không an tĩnh ở
trong lòng Trần Hiểu Quân dần cuộn lên từng cơn sóng lớn.
“Trần Hiểu Quân, cậu ngơ ngẩn
