rời khỏi.
Phương Triển Vũ đứng ở cửa, đến khi bóng lưng bọn họ biến mất trong tầm mắt thì hắn mới chậm rãi quay trở vào trong hội trường.
“Tinh Từ, Phương Triển Vũ hình như thích em” Trên đường về, Triệu Tinh Hoa vừa lái xe lại vừa vờ như lơ đãng nhắc tới.
“Vì sao ai cũng nói như vậy hết nha? Thế nhưng… hắn không phải là người đồng tính sao?” Triệu Tinh Từ như tự thì thào với chính mình, nhớ lần trước Bành Tuệ Phân cũng từng nói như vậy.
Thế nhưng lần này cô không có lập tức
phủi sạch quan hệ, ngược lại là nghi hoặc mang theo cảm giác phức tạp,
trong đầu không ngừng hiện lên đôi con ngươi đen thâm trầm của hắn.
“Đồng tính? Em nghe ai nói vậy?” Triệu Tinh Hoa thất thanh hô, suýt nữa trừng rơi cả hai tròng mắt.
Tuy nói Phương Triển Vũ đều đối với
người hâm mộ của hắn luôn lạnh lùng cùng lãnh đạm, nhưng cũng chưa từng
nghe ai nói hắn là người đồng tính nha.
“Chính hắn nói là hắn không có hứng thú
với phụ nữ mà. Hơn nữa, lần đầu em gặp hắn thì có một nam nhân khác đi
bên cạnh, hai người còn nói họ ngủ chung một chỗ nữa” Triệu Tinh Từ đem
mọi chuyện tóm tắt ngắn gọn một lần.
Triệu Tinh Hoa nghe xong, nhịn không được cười ra tiếng.
“Ha ha… Nhất định là em hiểu lầm rồi!
Phương Triển Vũ anh không dám nói nhưng Trương Bách Hiên tuyệt đối không thể nào là người đồng tính được. Hắn vốn dĩ nổi danh là cao thủ tình
trường, rất nhiều nữ nhân đều có thể chứng minh hắn… khụ… là một nam
nhân bình thường”
“Thật sao?” Cô nhớ lại khuôn mặt nhã
nhặn tuấn tú của Trương Bách Hiên. Ừ… được rồi! Cũng có nhiều nữ sinh
thích loại đàn ông này.
Nói như vậy, Phương Triển Vũ thật không phải là người đồng tính sao? Vậy hắn… thật sự thích cô sao?
Triệu Tinh Từ ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn
ngoài cửa sổ, chợt đột nhiên cảm thấy mình không cách nào có thể dùng
tâm tính đơn thuần lúc trước để đối mặt với hắn nữa.
Hắn cũng không hợp với hình mẫu người
yêu trong lòng cô. Tuổi của còn quá nhỏ, đôi mắt quá phức tạp, thật khó
đoán… Mà cô chỉ thích người có thể khiến cô ỷ lại, vui tính, có thể cùng cô cười to, cùng cô hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp.
Cô… cô không nên thích hắn mới đúng, thế nhưng vì sao trong hội trường triển lãm, cô lại vì ánh nhìn chăm chú
của hắn mà tim đập rộn lên?
“Tinh Từ?” Triệu Tinh Hoa thấy em gái trầm tư nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ liền gọi.
“Dạ?” Cô lấy lại tinh thần, chuyển ánh mắt về phía anh trai.
“Nhìn thấy bộ dáng ngơ ngác của em nên
anh gọi em hoàn hồn thôi” Hắn từ trong ánh mắt của Triệu Tinh Từ có thể
đoán ra một phần “Có một số việc muốn phá vỡ cũng không được, thuận theo tự nhiên luôn tốt hơn. Nhưng có một số việc cấp bách thì nên xử lý ngay lập tức”
“Anh đang nói cái gì?” Triệu Tinh Từ nhăn đầu lông mày, vẻ mặt khó hiểu.
“Nói trắng ra một chút chính là anh đã đói bụng, cần ngay lập tức tìm cái gì bỏ bụng. Em có đói bụng không?”
“Thật là… Muốn ăn liền ăn, nói sâu xa
khó hiểu như vậy làm gì?” Triệu Tinh Từ cười liếc mắt anh trai một cái
“Em cũng đói bụng rồi, gần đây có một nhà hàng rất ngon, em chỉ đường
cho anh”
Đúng thế, có một số việc thuận theo tự nhiên đương nhiên sẽ tốt…
Thế nhưng, nếu Phương Triển Vũ thật sự thích cô, cô thật sự không có cách nào hồi báo cảm tình đó, nên làm cái gì bây giờ?
Ngày nghĩ đã hết, mối quan hệ của Triệu Tinh Từ cùng Phương Triển Vũ xuất hiện một chút thay đổi kỳ lạ.
Từ lúc nghe anh trai nói Phương Triển Vũ không phải người đồng tính, cô dần dần cảm nhận hắn đối với cô thật sự
không giống người bình thường.
Trực giác, cô có chút xúc động muốn chạy trốn.
Vì thế Triệu Tinh Từ bắt đầu tìm Bành
Tuệ Phân cùng các y tá khác đi ăn cơm trưa, cho dù ngẫu nhiên có chạm
ánh mắt với Phương Triển Vũ cũng sẽ cố ý trốn tránh ánh nhìn chăm chú
của hắn.
Cô không còn cách nào có thể tiếp tục nhìn thẳng vào đôi mắt hắn như không có việc gì.
Phương Triển Vũ đương nhiên cũng cảm
nhận được sự thay đổi này, thế nhưng hắn lại cái gì cũng không nói, ánh
mắt vẫn như trước kia dõi theo bóng hình xinh đẹp của cô.
“Tinh Từ, sao mấy hôm nay cậu lại trốn tránh Phương Triển Vũ vậy?” Trước bồn rửa tay phòng vệ sinh nữ, Bành Tuệ Phân hỏi.
“Có rõ như vậy sao?” Triệu Tinh Từ đóng
lại vòi nước, vẫy nước trên bàn tay cho khô, cười khổ nói. Như vậy
Phương Triển Vũ cũng có thể cảm nhận được đi?
“Rất rõ ràng” Bành Tuệ Phân gật gật đầu, ngữ khí nặng nề nói.
“Tuệ Phân, lần trước cậu nói Triển Vũ có thể thích mình…” Triệu Tinh Từ muốn nói lại thôi, không biết dùng từ
ngữ như thế nào để diễn tả.
“Hắn tỏ tình với cậu rồi sao?” Bành Tuệ Phân nhíu mi, tò mò hỏi.
“Không có. Chỉ là mình thấy là lạ thôi” Cô cười nhưng vẻ mặt lại có chút khó xử, thở dài một hơi.
“Cậu không thích hắn? Tại sao?” Hai tay
Bành Tuệ Phân vòng trước ngực, lưng tựa vào bồn rửa tay, bộ dáng chuẩn
bị chăm chú lắng nghe.
“Hắn nhỏ tuổi hơn mình, làm cho mình thấy áp lực, không có cảm giác an toàn” Triệu Tinh Từ cúi đầu nói.
“Cảm giác an toàn mà cậu cần là cái gì?
Cậu có một gia đình lúc nào cũng quan tâm đến cậu, một công việc ổn
định, một người đàn ông rất mực yêu thương cậu, cậu còn muốn cái gì