, tròng mắt ngăm đen lóe ra tia làm người ta rét run.
“Ý của ta chính là ý của ta!” Nàng cố ý cùng hắn làm trái lại.
“Nàng đã có người?” Hắn làm sao có thể sơ xuất, tiểu dã miêu này có phải hay không trong lòng đã có nam nhân khác?
Kỳ quái, vẻ mặt của hắn thật kỳ quái. . . . . . Lúc này hiện
lên một ý niệm muốn chỉnh hắn một chút, nàng cười cười với hắn, “Không
sai. Hơn nữa tướng công tương lai của ta rất tuyệt, rất mạnh, hơn ngươi
gấp trăm lần! Cho nên ngươi tốt nhất nhanh một chút thả ta ra!”
“Phải không. . . . . . Đã như vậy, ta chỉ có thể ra tay trước.”
“Cái gì? Không thể. . . . . . Không muốn!”
“Ta mạn phép muốn!” Hắn vươn ngón trỏ đặt ở trên bụng nàng,
sau đó chậm rãi xuống phía dưới, lần đi tới này nàng bị buộc phải mở hai chân ra.
“Không được! Không thể. . . . . .” Nàng liều mạng uốn éo người, lại vẫn không ngăn cản được ngón tay hắn xâm nhập.
“Nàng không phải nói ta vô lại, hạ lưu?”
“Không sai!”
“Đã như vậy, ta cũng không khách khí!”
“Cái gì. . . . . . A ──”
Hắn vậy mà. . . . . Vậy mà đem ngón tay hung hăng đi vào!
Nàng vừa muốn mở miệng, hắn đã tà ác từ từ di động ngón tay, cũng gợi ra một cảm giác trước nay chưa có từ từ lan ra toàn thân.
Lôi Diệt Thiên chỉ cảm thấy tiểu huyệt chặt chẽ kia của nàng
có một lực hút mạnh, cứ như vậy vây lại ngón tay của hắn. Nếu như nếu
đổi lại là. . . . . .
Nghĩ đến đoạn này, một cổ khó chịu nóng ran xông thẳng bụng
của hắn, tốc độ ngón tay hắn từ từ tăng nhanh ở trong cơ thể nàng, khiến nàng thở gấp, trong cơ thể như có dòng nhiệt không ngừng từ huyệt mềm
chậm rãi chảy ra. . . . . .
“Đáng ghét. . . . . . Dừng tay. . . . . .”
Nàng ra sức kêu hắn dừng tay, nhưng nghe vào trong tai hắn,
lại trở thành tiếng thúc giục hấp dẫn tinh tế làm người ta không cách
nào kháng cự.
“Nàng tiểu mèo hoang này còn không nghe lời! Nàng càng phản
kháng, ta càng hưng phấn. . . . . .” Miệng hắn hôn như đang đùa giỡn
nàng.
“Im miệng!” Nàng dụng hết toàn lực rống to. “Ngươi xú sơn tặc này, im miệng!”
Hắn nhíu mày, mà ngón tay vẫn không dừng lại, chẳng qua là
không giống như vừa nãy làm người ta thở không nổi, mà là biến thành làm người ta khó có thể chịu được động tác chậm chạp.
“Nàng kêu đi! Kêu càng lớn càng tốt, như vậy mới có thể gọi
tất cả mọi người tới, để cho mọi người nhìn xem. . . . . .” Hắn xấu xa
cười, “Bộ dạng khiêu gợi hiện tại của nàng.”
“Ngươi. . . . . .” Nàng muốn mắng hắn, nhưng tay của hắn làm
nàng rất thoải mái, mà mỗi lần hắn ra vào đều làm nàng cảm thấy thân thể mình như sắp tan chảy, toàn thân run rấy.
“Thế nào? Gọi đi!”
Nàng mới không muốn để cho hắn được như ý nguyện! Giang Tiểu
Mễ cắn môi dưới, không để cho tiếng xấu hổ kia bật ra. Mà hắn tựa hồ
hiểu rõ ý nàng, cúi đầu ngậm nhũ hoa đỏ hồng của nàng, ý đồ để cho nàng ý loạn tình mê, không còn cự tuyệt hắn nữa.
Hắn mảnh liệt như vậy đồng thời công kích cũng đúng là thành công.
“Không. . . . . . .” Thân thể của nàng không chịu được ngọ
nguậy, cái miệng nhỏ hồng nộn rốt cục chịu đựng không nổi, bật ra thanh
âm yêu kiều mê người.
Cảm giác thật kỳ lạ!
Phảng phất cả người bị một loại sức mạnh không biết tên đẩy
lên cao, nàng kháng cự không được, chỉ có thể giữ chặt lấy sợi dây đang
trói hai tay nàng, vô lực thở gấp.
“Dừng tay. . . . . .” Nàng sắp không thở nổi!
Hắn xấu xa cười, “Vở kịch hay sắp diễn rồi!”
“Cái gì kịch hay?” Nàng thở hổn hển hỏi, phát hiện hắn đang cởi trói hai chân của nàng.
Hắn muốn thả nàng sao? Nàng có thể hiểu rõ hắn, hắn mới không có hảo tâm như vậy!
Quả nhiên, hai chân của nàng vừa tự do, hắn liền cưỡng bách
nàng dùng hai chân vòng qua hắn, mà nàng cũng không dám lộn xộn, bởi vì
vật nóng rực của hắn đang chống đỡ nơi mềm mại của nàng, nếu không cẩn
thận, vậy thì. . . . . .
Nhưng, nàng đã không có khí lực phản kháng hắn. Bởi vì nàng tựa như băng sơn gặp phải nhiệt, tan chảy vào hắn.
“Không thể. . . . . . Ta còn muốn lấy chồng. . . . . .”
Hắc mâu của hắn lạnh lùng, “Nàng cho là nàng có thể ra ngoài lấy chồng sinh con sao? Đừng nằm mơ!”
Vừa nghĩ tới nàng trở thành thê tử người khác, cười với nam
nhân khác, nằm ở dưới nam nhân khác kiều mị nũng nịu như vậy, hơi thở
hổn hển đòi được thương yêu. . . . . .
Không! Không được!
Lần đầu tiên trong đời, lửa ghen mãnh liệt sôi trào trong
ngực hắn, hắn đã sớm đem phái nam đỉnh thiên lập địa của mình chống đỡ
trước tiểu huyệt ướt át của nàng, cố ý nhẹ nhàng ở nơi riêng tư của nàng ma sát, hài lòng nghe nàng hít thở mạnh.
Thanh âm của nàng tinh tế yếu ớt, phảng phất kêu gọi hắn mau đoạt lấy nàng, đem tự chủ hắn dồn đến cực điểm.
“Nàng là nữ nhân của ta, cả đời đều như vậy!” Tuyên bố chủ
quyền với nàng, hắn không để ý tới nàng thét chói tai, đem dục vọng của
mình xâm nhập vào tiểu huyệt ướt át của nàng ──
“A! Đau quá . . . . .” Lệ cố nén trong mắt cuối cùng vẫn lăn xuống. Nàng chỉ cảm thấy rất đau. . . . . .
“Nàng? ! Nàng không phải nói. . . . . .”
“Nói cái đại đầu quỷ ngươi! Ta nói ngươi cũng tin, vậy ta bảo ngươi thả ta, tại sao ngươi không ──”
Hắn bất ngờ che lại miệng nhỏ không ngừng nói