Anh Xin Đầu Hàng

Anh Xin Đầu Hàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323593

Bình chọn: 7.00/10/359 lượt.

ia,

―quan trọng nhất là phải nắm bắt được cơ hội, sợ sẽ không có lần sau….

―Chú, chú vào trước đi. Cháu sẽ vào trễ một chút.

―Cái gì? Cháu định đi đâu hả?.

―Cháu cần phải đuổi theo một người. Chỉ cần hỏi người ta một câu anh sẽ

quay lại liền.

―Đừng có giỡn A Vũ! Đây là giờ phút quan trọng mà cháu nói đi là đi sao?.

―Chú cứ nói cháu bị tiêu chảy phải vào nhà vệ sinh, năm phút nữa sẽ có

mặt.

Không quan tâm tới tiếng rống to của chú Trần, Giang Chấn Vũ chạy như

bay xuống cầu thang.

Đáng lẽ anh phải hỏi tên cô!

Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao lòng anh bị xáo trộn, cảm xúc của anh với

cô rõ ràng không phải là cảm xúc bình thường mà là siêu… cảm xúc!

Cô xinh đẹp, cô dịu dàng, nhìn cô tươi cười, cá tính, cả cái cách cô nhắm

mắt lại vì đau, tất cả đều in dấu trong lòng anh.

Chưa bao giờ anh có cảm giác này, cảm giác như trái tim bùng lửa trong lần

đầu tiên gặp gỡ ngắn ngủi, cảm giác sợ sẽ không còn cơ hội được gặp lại cô.

Tình cảm của anh với cô chính là ―nhất kiến chung tình. Anh chạy ra khỏi

nhà hàng, quẹo qua ngã tư đông người qua lại, nhìn quanh quất tìm bóng

dáng cô, nhưng không biết cô đã đi đường nào, cứ thế chạy đi tìm trong vô

vọng. Và cuối cùng anh không thể không thừa nhận rằng anh đã để lạc mất

cô.

Thất vọng tột cùng như thủy triều tràn đê, ngập trong anh là cảm giác tiếc

nuối vô bờ bến. Đứng lặng giữa biển người qua lại, nắm chặt nắm đấm, anh

ngửa mặt lên trời.

Sau này liệu có còn cơ hội được gặp lại cô không?



Một năm sau…

Không có thời gian nghỉ ngơi, An Mật Nhi ngồi trong nhà trọ lau lau chùi

chùi máy ảnh. Cô vừa làm vừa nhớ lại kỷ niệm với những chiếc máy ảnh,

chúng là tất cả của cô. Chỉ có điều mẹ cô từ nước Mỹ xa xôi đến phá rối.

―Mật Nhi

―Gì mẹ?

―Con nói mẹ nghe năm nay con bao nhiêu tuổi rồi hả?



―Khoảng 27.

―Đừng để mẹ tự nói ra nhé.

―Okey, okey. Con nhẩm tính là được chứ gì. Năm mươi hai mà trừ đi 27….

―Dám đề cập tới tuổi của mẹ! Con chán sống rồi à!. Người phụ nữ mắng sa

sả, ăn mặc khá sang trọng, lịch sự, gương mặt đẹp nhìn không cách nào có

thể đoán được bà đã hơn năm mươi tuổi, chỉ khoảng bốn mươi tuổi là cùng.

―Á, con không dám nói nữa, tha cho con đi mà, người đẹp!.

―Con năm nay hai mươi lăm tuổi rồi đấy. Sao tới bây giờ vẫn chưa giới thiệu

bạn trai hả?

―Con còn chưa muốn thì mẹ nóng vội làm gì?

―Mẹ không nóng vội thì ai hả? Nếu không mẹ đã chẳng từ nước Mỹ bay về

đây?

―Mẹ thật là! Đúng là ―nhàn quá không có việc gì làm nên mới về đây đúng

không?

Đôi mắt đẹp của người phụ nữ liếc xéo, đang muốn chửi ầm lên đúng lúc

cửa nhà mở ra.

―Hi, người đẹp!. Sammy vừa bước vào, nhìn thấy mỹ nhân hỏi ngay.

Bà nghe xong, vẻ mặt hung dữ xẹp xuống ngay tức khắc thành vẻ dịu dàng

đằm thắm, cười quyến rũ với anh chàng.

―Hi, Sammy, lâu lắm rồi không gặp cháu.

Sammy tiến lên phía trước, nắm tay của người phụ nữ đặt lên đó một nụ hôn.

―Người đẹp, lần nào gặp cô, cháu cũng thấy cô rất xinh đẹp.

―Làm gì có. Già rồi mà. Bà mỉm cười duyên dáng.

―Cô nói vậy sẽ khiến nhiều người phụ nữ khác phải xấu hổ.

Được anh khen, bà bật cười, đẩy anh một cái.

―Cháu cứ nịnh cô nha.

―Cháu nói thật đấy.

Vẻ mặt anh thoáng nghiêm nghị làm cho bà cười rũ cả người, rồi thở dài.

―Mật Nhi, con xem đấy. Giá mà con cũng nói những lời ngọt ngào như vậy

thì tốt rồi.

An Mật Nhi quét đôi mắt lạnh tanh. Sammy mà nói những lời ngọt ngào ư?

Úi dzời, miệng ‗chả‘ mà nói ngọt tức mà một bồ mướp đắng trong đó nhưng

cô không muốn nói ra thôi, cứ làm việc của mình.

Người phụ nữ này làm sao có thể tha cho cô được, lại tiếp tục ―ca lại bài ca

lúc nãy cho Sammy nghe.

―Cô thật không hiểu sao tính nó cứ y như con trai, cả ngày cứ dính chặt lấy

cái máy ảnh, giờ ngay cả bạn trai cũng không có.

―Ai nói con không có bạn trai. An Mật Nhi hừ lạnh.

Mẹ cô ngạc nhiên, quay đầu lại, mắt mở to như đèn pha sung sướng nói:

―Con nói con có bạn trai sao?



―Nhiều lắm mẹ. Leica, Canon, Sony, Nikon, Olympus, đủ loại, đủ kiểu dáng

con đều dùng hết rồi. Còn đây là máy ảnh mới nhất của con do Đức sản xuất

-‗Hasselblad‘.

Cô vừa nói xong, bà chỉ còn biết trừng mắt lên với cô, còn Sammy thì ôm

bụng cười ngặt ngẽo. Anh thừa biết cô nàng An Mật Nhi mê máy ảnh phát

cuồng, có gì lạ đâu, nhưng không ngờ cô nàng lại trả lời như thế.

Mẹ cô tức giận:

―Nghiêm túc chút đi! Mẹ tức lên rồi đấy.

An Mật Nhi ngước mặt lên.

―Con nghiêm túc mà mẹ. Mặc dù nó chỉ là cái máy chụp ảnh nhưng mẹ biết

không, đó chính là ―tình yêu của con đấy!. Cô nghiêm giọng nói, còn

không quên hôn cái chốc lên máy ảnh.

―Đó chỉ là một cái máy ảnh thôi mà. Bà trề môi.

―Cái máy ảnh này không giống như mấy cái khác đâu. Đây là dòng máy với

tính năng và giá thuộc hàng khủng đấy. Tính năng cảm biến lên đến 60

megapixel, chụp cực nét. Cô nói mà trong mắt cô tràn ngập tia sáng kỳ

quái, vẻ mặt mơ màng say đắm như đang nói về người mình yêu vậy.

Cô ngồi ghế nệm, chỉ chú ý tới mỗi cái máy ảnh, dùng nước lau kính cẩn

thận lau từng li từng tí, nhẹ nhàng không thô lỗ như ngày thường.

Sammy đứng bên cạnh bô bô.

―Cô à, trong mắt M


Disneyland 1972 Love the old s