ì
là phong độ của tôi nữa. Tôi quyết định chia tay cô ấy!
―Không thể được!. Cô không do dự thốt ra.
Giang Chấn Vũ nghi ngờ hỏi:
―Tại sao?
―Tại vì… Thư Nhi yêu anh!. Sắc mặt cô cứng đờ.
―Yêu tôi mà lại không thể gặp tôi sao?. Anh lắc đầu. ―Đó không phải là
điều tôi muốn.
―Bất đắc dĩ thôi mà. Nó cũng có nỗi khổ của nó.
Nhìn cô bàng hoàng như vậy, nụ cười của anh càng tỏa nắng.
―Tôi hiểu rồi!. Anh vỗ đầu cô, ý muốn nói cô yên tâm. ―Nỗi khổ của cô ấy
chính là việc trở thành bạn gái của tôi. Vì thế chỉ cần chúng tôi chấm dứt
tình cảm, tôi không quấy rầy cô ấy, cô ấy sẽ không bị báo chí bơi móc đời
tư.
Anh muốn chia tay? Cô không hề muốn!
Lòng cô rối như tơ vò, cảm giác như bị vây quanh bởi một tầng sương mù
dày đặc làm cho cô thấy sợ hãi. Đang lúc cô đang định thuyết phục anh thì
có người gọi tên anh.
―Anh Vũ!. Đó là giọng nói của một cô gái xinh đẹp khả ái. ―Xin lỗi, em đến
muộn!
An Mật Nhi mở to mắt nhìn người vừa tới dự tiệc. Cô gái này chính là Trình
Như Huyên, cô ca sĩ đang nổi như cồn. Cô ta không những gọi tên anh thân
mật như thế mà còn yểu điệu làm dáng khoác cánh tay anh.
Nhìn cảnh trước mắt, cô chỉ bước đứng trơ mắt ếch ra nhìn không nói ra lời.
―Anh còn đang nghĩ tại sao lại không thấy em đâu!. Giọng nói của Giang
Chấn Vũ rất dịu dàng ấm áp.
―Em xin lỗi mà. Em phải ở phòng thu âm. Xong việc là em tới đây ngay.
―Anh tưởng em sẽ không tới!
―Không có đâu. Em vì anh mới tới đây đấy!
―Anh rất vinh hạnh!.
Anh cầm ly rượu đưa cho cô sau đó quay sang nói với An Mật Nhi.
―Nhờ cô lấy giùm tôi một ly rượu khác. Nói xong, quay qua tiếp tục hàn
huyên với người đẹp.
An Mật Nhi trừng mắt. Anh dám nói em đi lấy rượu ư? Nhưng cô lại không
có cách nào mở miệng từ chối, nhìn hai người chuyện trò vui vẻ như thế cô
chợt thấy mình thật nhỏ nhen.
Dù lòng không muốn nhưng cô vẫn phải đi, và cô cũng muốn phải làm cho
rõ ràng quan hệ giữa A Vũ và cô ca sĩ kia. Cô tin rằng anh không thể quên
cô nhanh đến vậy, sau đó cặp ngay với một cô gái khác. Anh hoàn toàn
không phải người như thế.
Nhưng cô cũng không có căn cứ để khẳng định điều đó. Nhìn Chấn Vũ của
cô vui vẻ bên cô gái đó có thể cho thấy quan hệ giữa hai người thân thiết hơn
mức bình thường, lòng cô dấy lên cảm giác chua chát vì ghen…
Cô cần hai ly rượu từ quầy bar đi tới chỗ họ.
―Của anh đây!
―Cảm ơn!
Cô cứ nghĩ anh sẽ chỉ lấy một ly không ngờ anh lại lấy cả hai ly.
―Cho em, Như Huyên. Anh đưa một ly rượu cho Như Huyên, rồi cầm ly
rượu cô nàng đã uống cạn đưa cho Mật Nhi.
―Cảm ơn!
Sau đó anh coi cô như không khí quay sang tán gẫu với Như Huyên.
An Mật Nhi chợt thấy cô đơn và lạc lõng. Cô đã bị anh bỏ rơi, ngây ngốc
đứng nhìn anh âu yếm người khác. Dường như có một bức tường vô hình
ngăn cách giữa cô và anh. Anh đẹp trai đứng cạnh người đẹp thật xứng đôi
vừa lứa, đẹp như một bức tranh, còn cô đứng trong bóng tối u ám.
Nụ cười dịu dàng kia từng là của cô. Ánh mắt yêu chiều kia từng là của cô.
Giờ anh lại giành tất cả cho Trình Như Huyên.
Đối mặt với việc mất đi anh, cô cứng đờ cả người không thể nhúc nhích,
ngây người khi nhìn anh khoác tay ôm người con gái khác không phải cô.
Tiếng cười của anh chợt xa dần, và hai người liếc mắt đưa tình kia cũng bỏ
đi. Cô bừng tỉnh. Cô không thể mất anh được!
Anh là của cô và cô không thể vì tình địch xuất hiện mà rút lui. Mắt thấy
người cô yêu bị người con gái khác cua mất, cô chạy biến đi, trong đầu chỉ
nghĩ tới việc duy nhất cần phải làm lúc này.
An Thư Nhi phải tái xuất giang hồ!
Cô đội tóc giả, trang điểm, mặc vest dưới sự biến hóa của ba chị chuyên gia
trở thành một cô gái xinh đẹp.
Cả ba chị vừa mỉm cười tự khen tay nghề của mình vừa tò mò hỏi cô:
―Sao em lại ghét mặc váy?
An Mật Nhi ngắm nghía mình trong gương, trả lời:
―Không phải em ghét măc váy!
―Ủa? Em không ghét hả? Vậy sao chị chẳng bao giờ nhìn thấy em mặc váy.
Nhiều lần chị nói em mặc mà em có chịu mặc đâu.
―Do thói quen ạ!. Cô thuận miệng nói ra, không muốn thừa nhận việc mình
ghét mặc váy. Cô nói với ba chị hôm nay mẹ cô bắt mặc đi siêu thị nên cô
mới phải mặc.
Ba chị chuyên gia nghe xong hơi nghi ngờ vì mẹ An trước giờ toàn than thở
rằng con gái bà nam tính quá.
―Mật Nhi có hiếu ghê nha! Vì mẹ mà mặc váy!
Sự thật là vì tình yêu đấy! Nhưng bí mật này có chết cô cũng không nói ra,
nếu không cả ba lại trói cô lại mà tra khảo. Biết đâu chuyện đó sẽ trở thành
đề tài hot trong các buổi buôn dưa lê của các chị ấy.
Cô không quan tâm tới tương lai của hai người sau này. Hiện tại trước mắt
cô chỉ nghĩ tới việc phải đoạt lại A Vũ của cô, mọi chuyện khác để tính sau
vậy.
Cô rối rít cảm ơn ba chị bạn tốt của mình rồi chạy ra cửa. Cô đã gọi điện cho
anh hẹn cùng ăn cơm nhưng chọn một bàn thật kín đáo để tránh việc bị
paparzi chụp được.
Đúng hẹn. Giang Chấn Vũ đến. Cô cười tươi như hoa. Em đây, mối tình đầu
của anh đây. Anh bằng lòng gặp cô vậy là cô có cơ hội rồi.
Giang Chấn Vũ nhìn chằm chằm vào cô, mặc dù trong lòng anh biết cô
chính là An Mật Nhi, tình cảm trong lòng anh nóng bừng