ác thật sự không hợp với cô.
Nhưng Hàn Duệ không động
đậy, có vẻ như đúng lúc đó anh đang nhìn xuống và chăm chú uống rượu, vì thế
người khác không thể nhìn thấy tình cảm trong ánh mắt của anh, đến khi Hàn Duệ
ngẩng lên nhìn lại Phương Thần thì ánh mắt đó vô cùng bình thản, có chăng chỉ
là một chút dò hỏi: “Tôi còn có chút việc cần xử lý, lát nữa sẽ vào tìm em”.
“Được”, có được câu trả
lời như vậy dường như khiến cô rất vừa lòng, cô khẽ cắn môi, mỉm cười bước lên,
rồi đột nhiên nhón chân ghé vào tai Hàn Duệ thì thầm: “…Là anh hôm nay không
bình thường hay là tại cảm giác của tôi sai nhỉ? Thế nào, anh lại cũng bắt đầu
diễn cái vai thượng đế cần là phải được đáp ứng rồi à?”. Ngừng một lát, cô chớp
mắt nói thêm với ngữ điệu không biết là phàn nàn hay chế giễu: “Nói dễ nghe như
vậy, điều đó khiến người ta không dám tin”.
“Vậy, em đang hoài nghi
điều gì?”, giọng nói của Hàn Duệ vẫn rất bình thản.
“Động cơ của anh.”
“Em hãy nói xem.”
Lúc này, những người bên
cạnh biết ý đã lùi ra xa, Giám đốc Tôn cũng đứng chờ ở chỗ cầu thang xoắn, vì
thế không lo việc người khác nghe được câu chuyện giữa hai người.
Phương Thần hơi lùi về
sau một chút và nhìn thẳng vào mắt Hàn Duệ. Khoảng cách giữa hai người vẫn khá
gần, đủ để bóng của người này in trong mắt của người kia, thậm chí là cả đường
cong trên bờ môi cũng nhìn thấy rất rõ.
Cô không biết có phải là
Hàn Duệ đang cười hay không, càng không thể hiểu được hàm ý chứa đựng trong nụ
cười ấy. Cô chỉ biết rằng, những lúc Hàn Duệ để lộ dáng vẻ ấy thì dường như
những đường nét trên khuôn mặt mềm mại đi rất nhiều,
tới mức khó mà tưởng tượng nổi. Vì vậy lại càng làm cho ánh mắt của anh thêm
sáng, rất đẹp và rất sắc, khiến người đối diện càng không thể giấu mình vào đâu
được.
Động cơ của Hàn Duệ là
gì ư?
Thực ra, trong đầu của
Phương Thần đã có câu trả lời, nhưng cô chỉ hơi nhướng mày, tỏ ý lấy làm tiếc:
“Rất đáng tiếc, tạm thời chưa nghĩ ra”. Nói xong cô chầm chậm quay người đi và
bước theo Giám đốc Tôn.
Kết quả là buổi tối hôm
ấy cô đã thắng! Không chỉ là thắng mà còn thu hoạch được rất nhiều.
Thực ra trong khi chơi,
có ván cô đã thua gần hết số phỉnh trong tay. Tuy lúc đầu cô không đếm, nhưng
cũng ước chừng số lượng. Phương Thần đặt phỉnh trong khi đầu óc như tê dại đi.
Cô đang nghĩ, như thế này có phải là chơi mạnh tay quá không? Mặc dù có thua
thì cũng không phải là tiền của mình, nhưng chính điều đó lại càng khiến cô
thấy khó chấp nhận được.
Đúng lúc cô đang định
thu tay về thì Hàn Duệ xuất hiện, sau đó đứng bên lặng lẽ quan sát, thỉnh
thoảng còn tự tay hạ bài giúp cô.
Phương Thần không còn
tâm trí nào để nhận ra rằng mình đang trở thành tiêu điểm chú ý của rất nhiều
con mắt, chỉ biết rằng người ấy nhìn ngoài thì tưởng rằng tới để cổ vũ cho cô,
nhưng thực ra là để giám sát, không cho cô bỏ cuộc giữa chừng.
Nhưng điều thần kỳ là,
từ lúc đó trở đi thì vận may đã liên tiếp đến với cô, sau ba tiếng đồng hồ, khi
bước ra khỏi tòa nhà kiến trúc theo lối cũ của phương Tây ở khu ngoại ô vắng vẻ
ấy, Phương Thần đã nghĩ, may mà thắng, chứ không thì không biết phải lấy gì đền
cho Hàn Duệ.
Sau khi lên xe, Hàn Duệ
đưa cho cô một tấm thẻ.
“Tôi không cần.”
“Tại sao?”
“Nếu tôi nói, tôi không
có chút hào hứng nào với những đồng tiền thu được từ hoạt động ấy, anh có tin
hay không?”
“Không lẽ với em quá
trình và cách thức lại quan trọng như thế sao?” Vì họ ở chiều ngược với ánh
sáng, thế nên khuôn mặt Hàn Duệ chìm trong bóng tối mờ mờ, “Đây là tiền của em,
cho dù nó có được từ cách thức nào thì ít nhất nó cũng thuộc về em”.
Nói xong, Hàn Duệ buông
những ngón tay thon dài, tấm thẻ rơi xuống tay Phương Thần.
Phương Thần vẫn ngồi im,
đáp với giọng không mấy khách sáo: “Không biết vì sao tôi lại thấy điệu bộ của
anh khi nói với tôi về chuyện tiền nong lại trần tục đến thế”.
“Vậy em muốn nói chuyện
gì?”, người đàn ông bên cạnh đưa mắt liếc nhìn cô một cái.
“Chuyện tình cảm.”
Như thể đang nói tới một
chuyện cười, nói xong Phương Thần quay đầu đi và cười thành tiếng. Ánh mắt cô
sáng long lanh, dù là trong bóng tối vẫn thấy được ánh sáng, điều ấy càng làm
tăng vẻ châm biếm và coi thường của cô, dường như cô cũng cảm thấy câu trả lời
sẽ rất khôi hài, lạnh lùng.
Phương Thần rất hoài
nghi về sự tồn tại của hai chữ “tình cảm” trong vốn từ của Hàn Duệ.
“Tiền và tình cảm chẳng
phải là hai chủ đề lớn nhất trong đời sống nhân loại sao?” Sau khi cười xong,
Phương Thần nói tiếp với vẻ nghiêm túc, “Chỉ có điều, giữa chúng ta tồn tại
những trở ngại lớn về hai vấn đề này”.
Chiếc xe đã nổ máy,
những cột đèn bên đường lướt qua rất nhanh, vì thế biểu hiện trên khuôn mặt của
hai người càng khó mà thấy được.
Hàn Duệ dựa vào ghế ngồi
thư thái, dường như anh không có ý định phản bác lại những lời của Phương Thần.
Một hồi sau, Phương Thần cũng quay đi không nói gì nữa.
Từ khu ngoại ô về đến
nội thành cũng mất gần hai tiếng đi xe. Có lẽ ban ngày phải làm việc vất vả,
lại thêm phải ngồi quá lâu trong không khí mà tinh thần phải tập