nh nên
trả lời như thế nào trước hàng loạt câu hỏi của Tô Đông. Vì vậy, khi đối diện
với người bạn thân, cô đã chuẩn bị rất kỹ càng.
Tất cả mọi chuyện xảy ra
gần đây với cô, cô, chỉ riêng chuyện về... nụ hôn ấy.
Nụ hôn bất ngờ và lạ
lùng ấy.
Cô không nghĩ Hàn Duệ lại đối xử
với mình như vậy, đôi môi của anh ta đã áp vào môi cô kèm theo thái độ bình
thản và dịu dàng một cách lạ thường.
Trong mấy giây ngắn ngủi
ấy, hơi ấm từ người và cả hơi thở của Hàn Duệ đã bao bọc lấy cô, dường như có
một sức hút rất lớn trong đó, khiến mọi cái lạnh bên ngoài đều bị ngăn lại,
khiến cô cảm thấy sự tồn tại duy nhất trên thế gian này là anh.
Cô luôn nghĩ, không biết
rốt cuộc Hàn Duệ đang nghĩ những gì.
Chuyện giữa họ dường như
là một điều rất bình thường của mọi đôi lứa yêu nhau.
Thế nhưng, đó cùng chính
là điều không bình thường nhất
Vì cô biết, mục đích qua
lại giữa cô và Hàn Duệ không phải đơn thuần vô hại như bề ngoài. Chỉ riêng về
điều này họ mói thực sự là những người cùng hội cùng thuyền.
Gặp mặt Tô Đông, quả
nhiên cô ấy rất không tán thành chuyện đó, cô ấy nhíu chặt mày, nói:
"Không phải là cậu không biết anh ta là hạng người nào, vậy vì sao lại
dính vào anh ta như thế?".
Phương Thần chỉ cười coi
như không có chuyện gì, tiếp tục pha trà rót nước, như thể họ đang nói về
chuyện của người khác chứ không phải chuyện của cô.
Hơi nước màu trắng bay
lên từ chiếc cốc thủy tinh trong suốt, mang theo mùi thơm thoảng nhẹ, thanh
khiết.
"Rốt cuộc là cậu
muốn gì? Không lẽ cậu thật lòng với Hàn Duệ? Có biết thời gian vừa qua hai
người đã gây nên những tin đồn như thế nào không?"
"Tất nhiên là mình
biết." Phương Thần quay đầu lại nhìn Tô Đông, bất giác nói: "Mấy năm
nay rồi chưa khi nào thấy cậu giận dữ như vậy, cậu nhớ thuở trước à?".
Nói rồi Phương Thần bưng
tách trà lại và giới thiệu với một vẻ rất bình thản: "Trà hoa cúc! Có tác
dụng hạ hỏa rất tốt.
Tô Đông khoanh tay không
đón tách trà mà cứ trừng mắt lườm Phương Thần: "Đừng có đánh trống lảng.
Hãy nói đi! Cậu và Hàn Duệ rốt cuộc là như thế nào?".
"Anh ta theo đuổi
mình." Phương Thần ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy trả lời như thế là không
thỏa đáng, lập tức đính chính, "Nói chính xác là anh ta để ý đến
mình". Nếu dùng từ "theo đuổi" thì có vẻ là không hợp với Hàn
Duệ.
"Thế thì sao?"
vẻ mặt của Tô Đông càng thêm nhăn nhó, "... Chờ một chút! Cậu vẫn còn chưa
nói với mình là hai người đã quen nhau như thế nào".
Câu hỏi này thực sự
khiến Phương Thần cảm thấy bất ngờ, cô cúi xuống suy nghĩ trong giây lát, rồi
đột nhiên phì cười và trả lời một cách lấp lửng: "Đó là ý trời".
Tô Đông nghe mà không
hiểu, thế nào gọi là "ý trời"? Đôi mày của Tô Đông càng nhíu chặt
hơn: "Không lẽ cậu có ý định thật sự với anh ta?".
Vì trong mắt của Tô Đông
thì Hàn Duệ đúng là một người có sức hấp dẫn vô cùng, nhưng kiểu đàn ông ấy
không phù hợp với những cô gái bình thường. Hơn nữa trước đây cô đã từng gặp
bạn gái hoặc người yêu của Hàn Duệ, không nhiều lắm, chứng tỏ rằng anh ta cũng
không phải là người tùy tiện trong chuyện tình cảm, song không có nghĩa là
Phương Thần gắn bó với anh ta là một quyết định chính xác.
Trong suy nghĩ của Tô
Đông thì Phương Thần không nên có bất kỳ sự qua lại nào với Hàn Duệ là tốt
nhất.
"Cậu đừng lo, minh
tự biết nên dừng ở chỗ nào." Cuối cùng Phương Thần xua tay tỏ ý không muốn
tiếp tục nói về chủ đề này nữa và hỏi lại Tô Đông: "Thế còn cậu? Gần đây
có gì bận không?".
Tô Đông ngây người một
lát rồi bình thản trả lời: "vẫn thế thôi".
"Tuần trước mình
nhìn thấy một người ở gần phim trường Trung Hoàn, nhìn phía sau lưng rất giống
cậu." Phương Thần nói mà không nhìn Tô Đông, dường như cô đang chú tâm
nhìn những bọt nước màu vàng nổi lên trong tách trà, giọng nói vì thế cũng rất
lơ đãng.
Thực ra dù hôm đó rất
tối người qua lại rất đông nhưng cô có thể khẳng định rằng người mà cô nhìn
thây chính là Tô Đông.Chỉ có điều khi cô đang định rảo bước đuổi theo thỉ thấy
Tô Đông đã bước lên chiếc xe hơi đỗ bên cạnh đường.
Chủ nhân của chiếc xe ấy
Phương Thần cũng biết
Điều mà cô không hiểu là
không biết từ khi nào mà Tô Đông và Tiêu Mạc qua lại với nhau.
Chiêc xe ấy đỗ ngay dưới
chân cột đèn đường cho nên cô nhìn thấy rất rõ vẻ mặt của Tô Đông lúc đấy đó là
vẻ tươi cười rạng rỡ mà chỉ ở tuổi thiếu nữ mới có. Phương Thần đoán lúc đó có
lẽ người trong xe đã nói câu gì đó, hoặc là chỉ vì nhìn thấy mặt nhau nên Tô
Đông mới cười như vậy, trông cô ây lúc đó xinh đẹp như một đóa hoa yêu kiều
khiến người khác ngây ngất, khác hẳn với vẻ thường thấy trong mỗi lần thù tạc.
Vì thế bất giác Phương Thần đã dừng bước trên đường phố đầy người qua lại cho
đến khi chiếc xe ấy biến mất.
"Tách" một
tiếng, Tô Đông bật lửa châm một điêu thuốc nói: "Thế sao? Có lẽ cậu đã
nhìn nhầm rồi, mấy hôm nay mình bận tối mắt lên vì việc sắp xếp cho nhân viên
trở lại làm việc, làm gì còn có thời gian mà đi chơi?".
Tô Đông tỏ ra rất thản
nhiên, Phương Thần chỉ còn biết cười, "Có lẽ là mình đã hoa mắt".
Không ngờ hai ngày sau
Chu
