h để khiến cô đồng ý. Hay là cô
bằng lòng thử một chút nhé?”.
Phương Thần sa sầm mặt
không nói gì.
Nhìn thấy dáng vẻ ấy của
cô. Hàn Duệ cười, ánh mắt cũng khiến cho đường nét của đôi môi vốn lạnh lùng
dịu đi rất nhiều.
Đôi mắt dà của anh ta
dường như chứa đựng điều gì đó rất khó đoán biết, anh ta đưa bàn tay có những
ngón dài ra vuốt cằm cô, giọng nói dịu dàng và kiên nhẫn, như cô giáo đang nói
với các bé ở nhà trẻ: “Cô là người rất thông minh, lẽ ra cô nên biết, việc giúp
đỡ tôi bây giờ, với cô mà nói thì lợi nhiều hơn hại”.
Càng là những vấn đề
nghiêm túc thì giọng của anh ta càng trở nên khinh mạn.
Rõ ràng là anh ta đang
cười, nhưng sao lại giống ác quỷ đến thế, anh ta đã làm cho hơi thở của cô mất
đi nhịp bình thường một cách dễ dàng.
Anh ta nói đúng, bây giờ
có hối hận thì tất cả cũng đã muộn quá rồi.
Buổi tối hôm ấy cô không
nên dừng lại giữa đường, mặc cho anh ta sống chết ra sao. Lẽ ra cô không nên vì
chuyện của Tô Đông mà tìm đến chỗ anh ta. Và nếu như trở về trước đó nữa thì
trước lời mời dường như thuận mồm nói ra ở pub, mà thực ra là giống như một
chiếc lưới dày và to, cô không nên nhận lời, để rồi cái lưới ấy chụp xuống quấn
chặt lấy người cô.
Cô đã dính vào Hàn Duệ,
dường như số phận đã định như vậy, chẳng qua chỉ còn là vấn đề sớm hay muộn mà
thôi.
Cuối cùng, Hàn Duệ đi
một vòng quanh người cô, rồi trước khi bước vào nhà tắm, dường như chợt nhớ ra
điều gì, anh ta dừng lại nói: “Suýt chút nữa thì quên, tôi cũng cần phải nói
lời cảm ơn với cô”. Điệu bộ và giọng nói của anh ta lịch lãm chẳng khác gì các
hiệp sĩ được giáo dục phép tắc nghiêm ngặt thời Trung cổ của châu u, anh ta khẽ
gật đầu với cô rồi mới lịch sự quay người bước đi.
Nhưng ngày hôm sau thì
xảy ra chuyện bất ngờ.
Đúng lúc Phương Thần
đang đi lấy tin ở bên ngoài thì nhận được điện thoại từ cô nhi viện Từ n. Viện
trưởng Trương nói trong máy với giọng rất lo lắng: “Tiểu Phương, gần đây con có
gặp Cận V
không? Nhà trường nói nó
bỏ học một tuần nay rồi…?”
Cận Vĩ ?
Phương Thần chợt nhớ ra,
đã khá lâu rồi cô không gặp cậu bé. Lần gặp gần nhất là ở Sở cảnh sát, cậu đã
để mặc cô lại mà băng qua đường nháy lên xe buýt, rồi biến mất khỏi tầm mắt của
cô.
Ngay cả đến chuyện chôn
cất cho Cận Tuệ cậu bé cũng không báo cho cô, lại càng không có chuyện nhờ cô
giúp đỡ gì.
Còn Phương Thần thì vì
hết chuyện bất ngờ này đến chuyện bất ngờ khác mà chẳng còn thời gian đâu để
quan tâm đến cậu bé.
“Các thầy cô ở trường
vừa cho ta biết, đầu tiên là Cận Vĩ xin phép nghỉ, sau đó thì không xin phép
nữa, suốt mấy ngày nay không biết thằng bé đi đâu?” Viện trưởng Trương tỏ ra
rất lo lắng: “Ngoài chỗ ta ra thì bình thường thằng bé rất gần gũi với con,
chắc con cũng biết chuyện này?”
Phương Thần suy nghĩ một
hồi, thành phố C lớn như thế này, chẳng có phương tiện thông tin nào liên lạc
được với cậu bé học sinh cấp ba, và nếu cậu có ý định bỏ học thì việc tìm kiếm
quả thực rất khó khăn.
Cô chỉ còn biết an ủi
Viện trưởng Trương: “Đợi con kết thúc công việc, con sẽ tới trường học hỏi thăm
tình hình xem sao. Viện trưởng cũng dừng lo lắng quá, chúng ta sẽ cùng nhau
nghĩ cách.” Sau cùng cô nói: “…Cận Vĩ là cậu bé cẩn thận, chắc chắn cậu bé sẽ
không làm bừa đâu.”
Thực ra , chính Phương
Thần cũng không biết những lời nói của mình có sức thuyết phục hay không, có lẽ
đó chỉ là những lời nói an ủi Viện trưởng Trương mà thôi.
Việc mất đi người thân
duy nhất trên đời đối với cậu bé chưa hoàn toàn trưởng thành về cả thể xác lẫn
tâm hồn không biết sẽ như thế nào?
Đã từng trải qua cái
chết của Lục Tịnh, vì thế Phương Thần hiểu thế nào là đau đớn tột cùng.
Huống chi , bây giờ Cận
Vĩ chỉ còn lại một mình, không giống như cô lúc đó, dù thế nào cũng còn cha mẹ
ở bên, cùng chia sẻ và chịu đựng.
Khi đau buồn mà có người
chia sẻ thì sẽ đỡ hơn
Sau đó Phương Thần gọi
điện cho anh Lý, rồi lên xe buýt tới trường nội trú nơi Cận Vĩ theo học.
Tiếp đón cô là tổ trưởng
phụ trách khối Mười hai. Sauk hi hỏi rõ thân phận Phương Thần , người phụ nữ
trung niên phốp pháp rót nước mời cô rồi ngồi xuống nói: “Lúc thường Cận Vũ tỏ
ra là một cậu bé rất ngoan, nhưng thời gian gần đây, mấy thầy cô phụ trách bộ
môn đều phản ánh rằng cậu thường mắc lỗi mỗi khi lên lớp, thậm chí nằm ngục lên
bàn ngủ. Hơn nữa…” Cô phụ trách khối ngừng lại một lát, vẻ mặt chau lại, “Có
lần sau khi tắt đèn đi kiểm tra thì phát hiện thấy Cận Vĩ không có mặt trong ký
túc xá .”
“Có chuyện đó sao?”,
Phương Thần nghe vậy không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng.
Cần phải nói thêm rằng,
trường nội trú này hoàn toàn thuộc sự quản lý bán quân sự, do đó yêu cầu kỷ
luật về giờ giấc rất nghiêm ngặt.
Phương Thần buột miệng
thốt lên: “Vậy thì Cận Vĩ đi đâu được nhỉ?”
Cô phụ trách khối lắc
đầu tỏ ý không biết. Trước khi chưa có bằng chứng cụ thể, cô không muốn đưa ra
những suy đoán đối với một cậu học sinh bình thường rất ngoan ngoãn.
“Nhưng bắt đầu từ tuần
này,Cận Vĩ không đến trường nữa. Hôm nay thứ năm, như vậy cậu bé nghỉ học không
xin phép gần m