Tiếp đến, ánh mắt ấy
dừng lại trên làn da trắng mịn phía dưới cổ áo của Phương Thần.
Đôi mắt hơi cúi xuống,
đột nhiên Hàn Duệ cười phá lên, hơi thở ẩn chứa sự gian tà phả ra từ đôi môi.
Những biểu hiện đó của
Hàn Duệ là những tín hiệu đáng sợ đối với Phương Thần. Cô hơi hốt hoảng, định
né tránh, nhưng không kịp.
Toàn thân Phương Thần bị
cánh tay mạnh mẽ của Hàn Duệ giữ chặt, ngay sau đó bị đè ngã về phía sau không
cho cô có bất cứ một sự phản kháng nào.
Dường như ý thức được
sắp có chuyện gì xảy ra, Phương Thần cố gắng giãy giụa, nhưng chân tay cô nhanh
chóng bị Hàn Duệ kìm chặt.
Việc khống chế Phương
Thần đối với Hàn Duệ dễ dàng như trở bàn tay. Thậm chí sau khi khống chế được
cô, anh vẫn còn dư sức đấu mắt với Phương Thần. Anh nói bằng một giọng rất nhẹ
nhưng không giấu được vẻ gian tà: “Cuối cùng cô đã thừa nhận là cô không có
chút tình cảm nào với tôi? Nếu vậy, tôi nghĩ giữa hai chúng ta không cần phải
khách sáo với nhau nữa”.
“Anh nói vậy nghĩa là
sao?”
“Nghĩa là, cô phải trả
giá cho những gì cô đã làm”.
Vừa dứt lời, ánh mắt của
Hàn Duệ đột nhiên tối sầm lại.Không cần để ý đến sự phản kháng của Phương Thần,
Hàn Duệ cúi xuống áp đôi môi của mình một cách thô bạo lên đôi môi đang mím
chặt của cô.
Đôi môi của Phương Thần
vẫn mềm mại như xưa, nhưng lúc này Hàn Duệ không hề cảm nhận được một chút sung
sướng và ngọt ngào nào cả.
Không dừng lại ở đó, một
tay giữ chặt cổ tay của Phương Thần, tay kia Hàn Duệ nhanh chóng luồn vào vạt
áo, lướt nhanh qua những đường cong trên cơ thể của cô. Với động tác thô bạo,
anh ta nhanh chóng cởi bỏ chướng ngại vật ở trước ngực của Phương Thần.
“Không được…”, Phương
Thần hoảng sợ hét lên.
Từ trước đến giờ chưa
bao giờ Phương Thần thấy Hàn Duệ như thế. Cho dù là lần đầu quen biết hay lúc
không vui nhất, anh ta cũng chưa từng xấu xa tồi tệ đến vậy.
Nhưng hôm nay, anh đã
thực sự giận dữ.
“ Hàn Duệ, anh bị điên
rồi!”, không nén được Phương Thần thét lên.
Thấy cô phản kháng quyết
liệt, Hàn Duệ chỉ dừng lại trong chốc lát, nhưng vẫn nằm đè lên người cô. Anh
nhìn cô một lượt từ đầu tới chân, môi nở một nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn.
Tiếp đó, Phương Thần
nghe thấy tiếng khóa váy của cô bị giật đứt tung.
Theo bản năng, cô hoảng
sợ thét lên một tiếng. Nhưng âm thanh ngắn ngủi đó đã không thể ngăn cản được
hành động của Hàn Duệ. Chiếc váy ngắn của cô nhanh chóng bị tuột ra khỏi người
và ném sang một bên giống như một miếng vải rách.
Lúc này, Phương Thần gần
như lõa thể, bất giác cô run rẩy ngước nhìn, ánh mắt vô cùng kinh ngạc và hoảng
sợ.
Trong con ngươi của cô
hiện lên khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt xoáy sâu của Hàn Duệ.
Anh đang trừng phạt cô
sao? Bởi vì cô phủ nhận tất cả tình cảm giữa cô và anh, cô đang phải trả giá
cho điều đó.
Phương Thần thấy ngực
quặn đau, dường như nó sắp vỡ tung ra. Đến nỗi mặc dù đã cố thử mấy lần, nhưng
cô không thể nào hét lên kêu cứu được, dường như tiếng yêu ấy bị mắc ở cổ họng,
không sao thoát ra được.
Không ai biết rằng, đã
rất cố gắng mới có thể nói ra những lời vừa rồi với Hàn Duệ. Nhưng khi nói ra
rồi, không ngờ nó khiến cho người ta cảm thấy khó có thể chịu đựng được đến
vậy.
Cô yêu Hàn Duệ, một con
người lẽ ra không nên yêu. Nghĩ đến chuyện Lục Tịch cũng từng có những phút giây
nồng nàn cùng anh, họ cũng từng vuốt ve âu yếm nhau như vậy, cô bỗng thấy ghen
tỵ vô cùng.
Đây là ý nghĩ thật đáng
xấu hổ! Do đó, cô không bao giờ dám thừa nhận.
Đã vậy chi bằng cắt đứt
mọi quan hệ với anh luôn, cô nghĩ, nhân cơ hội này sẽ chấm dứt mọi chuyện xảy
ra ở đây, sau đó mỗi người tự bắt đầu một cuộc sống mới, từ nay không còn liên
quan đến nhau nữa!
Phương Thần quyết định
thà chịu đau một lần còn hơn cứ khổ mãi. Ngay cả giây phút nói ra miệng những
lời ấy, đến chính cô cũng không nghĩ rằng mình lại đau đớn đến vậy.
Mái tóc đen nhánh của cô
xõa ra trên tấm ga giường màu sữa, Phương Thần nhắm mắt lại, cô chuẩn bị tiếp
nhận sự trừng phạt nghiêm khắc nhất.
Thực ra dù sự việc xảy
ra thế nào đi chăng nữa cũng không còn quan trọng nữa. Chuyện tình cảm giữa cô
và Hàn Duệ ngay từ đầu đã là sai lầm, nếu mọi chuyện kết thúc thế này cũng chưa
hẳn không phải là một việc tốt.
Hàn Duệ “đi” thẳng vào
cơ thể cô, không có khúc dạo đầu, thậm chí động tác còn tỏ ra tàn bạo. Sức mạnh
ghê gớm của anh trong chốc lát như xuyên qua cơ thể của cô rất vô tình.
Chỉ có một tiếng rên
khẽ, cô lập tức cắn chặt môi, cố để mình không phát ra âm thanh nào nữa.
Phương Thần nằm đó, cảm
nhận rất rõ động tác lặp đi lặp lại nhưng lặng lẽ của Hàn Duệ trên cơ thể mình.
Cả căn phòng dường như đã chết.
Nhưng mọi giác quan của
Phương Thần bỗng trở nên rất nhạy cảm, cô cảm nhận được bàn tay nóng ấm của Hàn
Duệ đang dính chặt vào eo của mình. Khi cô không nén được chau mày lại vì đau
đớn thì bàn tay đó cũng siết chặt eo của cô hơn.
Từ đầu đến cuối cô luôn
trong trạng thái nhắm chặt mắt lại, không muốn nhìn con người kia, cũng không
dám nhìn con người đáng sợ đó.
Phương Thần sợ nhìn thấy
nỗi đau giống như nỗi
