đau của cô trong mắt của Hàn Duệ.
“Đại ca, quả nhiên đúng
như chúng ta dự liệu, bên Mỹ có động tĩnh rồi”.
“Cái gì?”, nghe nói vậy,
Hàn Duệ đang ngồi trên sofa tỏ ra hết sức bất ngờ. Cả sáng nay Hàn Duệ cứ đứng
bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, mắt cứ nheo lại, không biết đang nghĩ cái gì.
Ngồi đối diện với Hàn
Duệ là Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân. Thiếu Vĩ nói: “Tuy nhiên, hiện Jonathan vẫn
chưa xuất cảnh, lúc này có lẽ đang ở trong thành phố”.
“Hắn muốn lợi dụng thời
gian cuối cùng trước khi tiến hành giao dịch, tiện thể nhổ cái gai trong mắt là
tôi đấy thôi. ”
“Lẽ nào lại như vậy?”,
Tiền Quân hít một hơi thật sâu, nhưng bị sặc, sau khi ho mấy tiếng mới nói
tiếp: “Đại ca, nói như vậy là đại ca có thể đoán được là tiếp theo hắn định làm
gì rồi phải không?”.
“Không cần phải đoán”,
trong khi hai thuộc hạ thân tín còn đang ngạc nhiên, Hàn Duệ liền đứng dậy tiến
đến trước bàn làm việc rút ra một tấm thiệp mời từ trong ngăn kéo ném về phía
bọn họ, “Mới được gửi từ sáng sớm nay, mấy cậu xem đi”.
Sau một hồi im lặng, Tạ
Thiếu Vĩ nói: “Rõ ràng đây là một cái bẫy, đại ca nên cẩn thận.”
Hàn Duệ không phản ứng
gì chỉ cười rồi quay người nhìn ra hướng cửa sổ: “Mỗi năm đều có một canh bạc,
đây là truyền thống gia tộc, tôi không có lý do gì để từ chối không tham gia”.
“Hắn không có ý tốt, hắn
cố tình tổ chức trên tàu thủy, sợ rằng khi hắn giở trò thì sẽ trở tay không kị
“Sợ gì hắn chứ!”, Tiền
Quân đứng phắt dậy, liến thoắng: “Dù sao chỗ đó cũng trên địa bàn của chúng ta,
em không tin là hắn có thể giở trò được?”
Hàn Duệ không nói gì. Tạ
Thiếu Vĩ trợn mắt ra hiệu cho Tiền Quân không nói nữa. Suy nghĩ một lát, Thiếu
Vĩ nói: “Thực ra còn một việc nữa em muốn đại ca biết trước khi lên đường”.
“Chuyện gì vậy?”
“Theo một nguồn tin
không tin cậy, trước đây Jonathan có thể đã từng tiếp xúc với Phương Thần”, Tạ
Thiếu Vĩ hơi ngập ngừng, “Sợ rằng…”
“Nói”.
“Sợ rằng bọn họ đã biết
nhau lâu rồi”.
Không ai biết Jonathan
và Phương Thần đã trao đổi với nhau những gì, đây chính là điều lo lắng của Tạ
Thiếu Vĩ. Nếu như thông tin kia đúng, vậy thì lúc này Phương Thần chẳng khác gì
quả bom hẹn giờ đầy nguy hiểm, có thể mang đến cho họ một số “ngạc nhiên”.
“Ý mày là, Phương Thần
có thể là một quân cờ được Jonathan bố trí ở đây?”, Tiền Quân trừng mắt tỏ vẻ
không tin, suy nghĩ một lúc thì lập tức phủ nhận sự phỏng đoán kia: “Không thể
như thế được? Nhìn Phương Thần rất bình thường, không phải là loại người ấy.”
“Nhưng chúng ta vẫn cần
phải đề phòng”, Tạ Thiếu Vĩ nhắc nhở Hàn Duệ, “Nhỡ Phương Thần là Lục Tịch thứ
hai thì chúng ta phải làm sao đây?”
Tạ Thiếu Vĩ không biết
giữa Hàn Duệ và Phương Thần đã xảy ra chuyện gì, lần này nhắc đến tên của Lục
Tịch cũng chỉ là vô tình.
Giọng nói của Hàn Duệ từ
cửa sổ vọng lại: “Tên khốn Jonathan đần độn cũng nên biết rằng thủ đoạn giống
nhau không thể sử dụng hai lần hơi ngập ngừng một lát, Hàn Duệ quay người lại
nói: “Đến lúc đó hãy đưa Phương Thần cùng đi. Tôi muốn xem rốt cuộc giữa hai
người họ có mối quan hệ gì với nhau.”
Đợi sau khi Tạ Thiếu Vĩ
và Tiền Quân đi khỏi, Hàn Duệ nghiêng người cầm điện thoại đặt trên bàn, hỏi
người ở đầu dây bên kia: “Vừa nãy, cô Phương làm gì trong vườn hoa đấy?”
Mặc dù rất ngạc nhiên,
nhưng người làm vườn vẫn trả lời theo đúng sự thật: “Cô ấy nói, cô ấy ở mãi
trong phòng chán lắm, muốn đi dạo một chút, còn nói khi nào rảnh rỗi cô ấy muốn
học chúng tôi cách trồng hoa”.
“Biết rồi, anh đi làm
việc của mình đi”.
“Vâng, thưa anh Hàn”.
Hàn Duệ vừa tắt điện
thoại, đầu bếp liền đến gõ cửa: “Cơm trưa đã được mang đến phòng của cô Phương,
cô ây nói vừa tắm nắng xong, muốn đi tắm rồi mới ăn”.
Hàn Duệ nghe vậy không
nói gì cả. Nhưng khi đầu bếp chuẩn bị đi, Hàn Duệ đột nhiên hỏi: “Từ hôm qua
đến hôm nay, cô ấy ăn đều ba bữa chứ?”.
“Vâng. Hầu như bữa nào
cô ấy cũng khen ngợi tay nghề nấu ăn của tôi”, đầu bếp cười tít cả mắt lại, lời
khen ngợi của người khác khiến anh ta thấy rất thích thú.
Hàn Duệ cũng cười theo,
sau đó vẫy tay ra hiệu cho đầu bếp ra khỏi phòng.
Quả nhiên là người thông
minh, Hàn Duệ nghĩ, xem ra từ giờ không cần phải lo lắng chuyện Phương Thần sẽ
vì lý do nào đó mà đối xử tệ với bản thân nữa.
Cho dù đã xảy ra chuyện
hôm qua, cho dù vẫn bị quản thúc nhưng Phương Thần vẫn có thể sống ung dung tự
tại.
Ít ra, bề ngoài là như
vậy.
Hàn Duệ không biết lúc
này trong lòng Phương Thần đang có những dự tính gì.
Hôm qua khPhương Thần
nằm dưới Hàn Duệ, hai mắt cô ấy nhắm nghiền, môi mím chặt, việc Phương Thần phủ
định toàn bộ mối quan hệ giữa hai người khiến Hàn Duệ thấy rất không dễ chịu.
Chỉ có điều khi đó cơn
giận dữ của Hàn Duệ đã lấn át tất cả, thậm chí làm cho anh tạm thời mất đi lý
trí.
Sau khi xong việc, Hàn
Duệ mặc quần áo rồi rời khỏi phòng Phương Thần, từ lúc đó hai người chưa gặp
lại nhau.
Mãi tới lúc bình tĩnh
trở lại, Hàn Duệ mới bắt đầu nghi ngờ, không hiểu mình làm như thế rốt cuộc là
để trừng phạt ai?
Khi chuông điện thoại di
động vang lên, Phương Thần đang nằm trên giườn
