thể đầy thương tích của Tô Đông, cười lạnh lùng:
"Xem ra sức chịu đựng của cậu cũng giỏi
Tô Đông không thèm để ý
đến vẻ châm biếm của cô, mà chỉ nói: "Chuyện này Tiêu Mạc vẫn chưa
biết". Thấy Phương Thần có vẻ lại sắp lên cơn giận, Tô Đông vội nói nhanh:
"Mình có dự tính của mình".
"Dự tính như thế
nào?", Phương Thần liếc xéo cô, vẻ nghi ngờ.
"Bây giờ thì anh ấy
nợ mình, sau này sẽ có lúc anh ấy phải trả lại mình."
Phương Thần đờ người,
sau đó lắc đầu vẻ không thể tin. "Cậu điên rồi!".
"Mình không
điên." Tô Đông nói với vẻ mặt bình thản: “Mình hiểu anh ấy. Anh ấy phong
lưu, đa tình, biết dùng những lời đường mật. Nhưng, anh ấy không chịu được cảm
giác phải nợ người khác. Anh ấy không chịu được việc phải chịu ân huệ của người
khác, dù chỉ là một chút, anh ấy sẽ tìm cách trả lại".
"Cậu làm như vậy
liệu có đáng không? Cậu cũng đã nói rồi, anh ta có rất nhiều khuyết điểm và
hoàn toàn không đáng tin, nhưng cậu lại mạo hiểm vì anh ta, như thế có đáng
không?"
"Mình cảm thấy rất
đáng." Tô Đông quay lại, nhìn Phương Thần và nói với vẻ rất nghiêm túc:
"Có lẽ lúc mới bắt đầu chúng mình chỉ nghĩ chơi bời mà thôi, nhưng sau đó
thì khác. Nói thật lòng, mình đã yêu anh ấy rồi. Anh ấy không phải là người mà
phụ nữ dễ dàng nắm bắt và quản lý được. Nhưng mình yêu anh ấy, mình muốn có
được anh ấy".
Đối với tin tức này,
Phương Thần không ngạc nhiên chút nào, cô im lặng một hồi rồi mới nói:
"Nhưng trước đây cậu chưa từng như vậy, hồi cùng với anh Long cậu cũng đâu
có như thế”.
"Vì hồi đó mình
chưa yêu." Tô Đông ngẩng mặt lên rồi nằm xuống, mắt chăm chăm nhìn lên
trần nhà, rồi nói với vẻ ưu tư: “Hồi mình ở bên cạnh anh Long mình thấy rất
vui, mình thích anh ấy, thậm chí là ngưỡng mộ, nhưng mình không yêu anh ấy. Khi
anh ấy chết mình rất buồn nhưng không sao khóc được". Tô Đông dừng lại,
rồi sau đó nhắm mắt nói tiếp: "Nhưng mình đã khóc vì Tiêu Mạc, anh ấy là
người đàn ông đầu tiên khiến mình phải khóc, và mình biết điều đó có nghĩa là
gì".
Trong phòng bỗng trở nên
im ắng lạ t
Phương Thần đắm chìm
trong những suy nghĩ của riêng mình, mãi cho tới khi Tô Đông nói tiếp.
Tô Đông hỏi cô:
"Thế còn cậu thì sao, Phương Thần? Nói thật lòng đi, cậu đã bao giờ khóc
vì Hàn Duệ chưa?".
Phương Thần mím chặt môi
không lên tiếng.
Thật ra, cô không biết
phải vạch ra ranh giới như thế nào. Nếu trong trạng thái không tỉnh táo thì sao
nhỉ, có tính không?
Tô Đông thở dài, giọng
nói trở lại vẻ nhanh nhẹn, lưu loát như trước, cô hỏi Phương Thần: "Mình
đã nói hết chuyện của mình cho cậu rồi. Bây giờ đến lượt cậu. Cậu và Hàn Duệ
quay lại với nhau, rốt cuộc là vì sao? Đừng có nghĩ là mình không biết, ngay từ
đầu cậu đã có mục đích, đúng không? Mục đích của cậu là gì vậy?".
Phương Thần cụp mắt
xuống suy nghĩ một lát, "Ở con người anh ấy có một sự thật mà mình luôn
muốn biết".
"Sự thật gì
vậy?"
"Mình muốn
biết..." Phương Thần nhắm mắt lại hít một hơi thở thật sâu, rồi chậm rãi
nói, "Mình muốn biết, cái chết của chị Lục Tịch có liên quan gì đến anh ấy
không".
Câu trả lời trên rõ ràng
đã khiến Tô Đông rất kinh ngạc, cô ngồi bật dậy, chau mày, tay xoa xoa vào chỗ
bị thương, hỏi với vẻ không hiếu: "Mình cứ tưởng là chị cậu chết vì sự cố
ngoài ý muốn".
"Mọi người đểu nghĩ
như vậy."
Những chứng cứ mà phía
cảnh sát cung cấp cho rất đầy đủ, và đã thuyết phục mọi người rất thành công.
Nếu không có cuộn băng
ghi âm ấy của Jonathan, thì những nghi ngờ của Phương Thần cũng sẽ phai dần
theo năm tháng.
"Thế bây giờ cậu
định làm như thế nào? Nếu Hàn Duệ biết mục đích cậu tiếp cận anh ta, thì anh ta
sẽ không bỏ qua cho cậu đâu. Bây giờ, tốt nhất là cậu hãy hy vọng rằng anh ta
không có tình cảm thực sự với cậu, nếu không thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm
trọng.
Phưong Thần ngây người
ra, rồi bất giác cười buồn, "Mình biết rồi".
Tất nhiên là cô hiểu về
những thủ đoạn của anh, đồng thời cũng hiểu về tính cách của anh, cho nên khi
nghe anh nói ra những lời bày tỏ tình cảm, cô đã cảm thấy rất kinh ngạc.
Nếu tất cả đều bị vạch
trần, cô không biết liệu mình có thể chịu đựng nổi hậu quả hay không.
Sau một phút suy nghĩ,
Phương Thần nói với vẻ kiên quyết: "Nếu anh ta chính là hung thủ đã giết
chị Lục Tịch, thì cho đến lúc đó, dù anh ta có bỏ qua cho mình, e rằng mình
cũng không thể để chuyện ấy kết thúc dễ dàng như vậy".
"Cậu sẽ không làm
như thế đâu." Tô Đông nói vói vẻ chắc chắn, "Cứ cho là thật vậy đi
thì cậu có thể làm được gì? Hơn nữa, rõ ràng là cậu đã yêu anh ta mất
rổi".
"Như thế thì sao
nào?"
"Hãy tin mình đi,
phụ nữ mãi mãi không thể nào so sánh được với đàn ông về mặt này đâu. Một khi
đã nảy sinh tình cảm, thì tỉ lệ để cậu có thể dứt khoát ra tay được rất ít.
Phương Thần, chi bằng như thế này đi, hoặc là cậu rời xa anh ta, hoặc là cậu
hãy quên hết mọi chuyện và ở bên anh ta. Vì, dù sao thì chuyện cũng đã qua lâu
rồi, người chết thì cũng đã chết rồi, việc truy cứu đến cùng chẳng có nhiều ý
nghĩa lắm đâu."
"Không thể",
Phương Thần lắc đầu kiên quyết, "Có thể tình cảm chị e