ngừng. Ta chưa bao giờ sợ hãi như
lúc này, thậm chí ta nghĩ, chỉ cần Ninh Hằng không chết, phải làm cái gì ta
cũng nguyện ý, kể cả phải hồi cung ở lại bên cạnh Hoàng đế cũng được.
Mắt thấy hắc y nhân đã bước từng bước tới gần, nội tâm
ta lại cực kỳ bình tĩnh. Ta nhắm mắt lại, ôm chặt Ninh Hằng.
Ta nghĩ, có thể chết cùng một chỗ với Ninh Hằng, cũng
không tệ.
Ninh Hằng chết rồi, Nhạn Nhi khóc đến nghiêng trời lệch đất. Ta nhìn thi thể Ninh Hằng, chạm vào, chỉ thấy lạnh, so với tuyết còn lạnh hơn. Hắc y nhân kia cũng ngã xuống bên cạnh, ta đi qua thi thể Ninh Hằng, muốn đến tháo khăn che mặt của hắc y nhân xuống. Nhưng khi vừa nhấc chân, thì đột nhiên có một cánh tay lạnh buốt bắt lấy cổ chân ta, ta kinh ngạc quay đầu lại, Ninh Hằng đã mở mắt ra, nói: “Quán Quán, ta đưa nàng hồi cung.”
Nhạn Nhi vẫn gào khóc kêu trời trách đất, dường như không chú ý đến Ninh Hằng đang mở mắt. Ta nhìn Nhạn Nhi, lại nhìn Ninh Hằng, cuối cùng vẫn kiên quyết muốn tháo khăn che mặt của hắc y nhân, không ngờ lúc ta giật khăn ra, hắc y nhân lại không có mặt.
Ta sợ tới mức đứng bật dậy, Ninh Hằng lại nắm chặt cổ chân ta, nói: “Ta đưa nàng hồi cung.”
Nhạn Nhi khóc càng thảm thiết hơn.
Đột nhiên, Nhạn Nhi biến mất, hắc y nhân biến mất, Ninh Hằng cũng biến mất, khu rừng tuyết trắng bỗng biến thành một mảnh đen kịt, đưa tay ra cũng không thấy rõ năm ngón tay, lòng ta đầy sợ hãi. Cùng lúc đó, lại nghe thấy Nhạn Nhi đang gọi ta: “Thái hậu, Thái hậu, Thái hậu.”
Ta cố sức mở mắt ra.
Nhạn Nhi vui mừng nói: “Thái hậu, người tỉnh rồi.”
Ta chưa thích ứng kịp, từ từ nhìn khắp xung quanh, một bàn gỗ, vài chiếc ghế gỗ, rất đơn sơ. Lúc này ta mới nhận thức được, ta chưa chết, cũng chưa trở lại nội cung.
Tất cả những việc vừa rồi bao gồm cả việc Ninh Hằng đã chết chỉ là mơ mà thôi.
Nghĩ đến đây, lòng ta chợt căng thẳng, tay vô thức nắm lấy tay áo Nhạn Nhi, hỏi: “Ninh Hằng đâu?”
Vẻ mặt Nhạn Nhi buồn bã, nàng nói: “Ninh đại tướng quân vẫn đang hôn mê, nô tỳ đã bôi thuốc trị thương. Nếu không tỉnh lại, đành phải mạo hiểm ra ngoài tìm đại phu. Hiện giờ mọi người ở bên ngoài đều đang tìm Ninh đại tướng quân.”
Ta sững sờ: “Là ngươi cứu ta cùng Ninh Hằng? Ta ngủ bao lâu rồi?”
Nhạn Nhi gật đầu, đáp: “Người đã ngủ một ngày một đêm, có lẽ là đứng trong tuyết quá lâu nên bị cảm nhiễm phong hàn. Thuốc vẫn còn đang sắc, chờ sắc xong nô tỳ sẽ đem tới.”
Có lẽ gian nhà này chính là gian nhà trong hẻm nhỏ ở nam thành, lòng ta hơi thả lỏng. Ta buông tay Nhạn Nhi ra, bước xuống giường, “Ta đi xem Ninh Hằng.”
Nhạn Nhi vội đỡ lấy ta, “Thái hậu, người nhiễm phong hàn vẫn chưa khỏi hẳn, cẩn thận chút.”
“Ta bây giờ không phải là Thái hậu nữa rồi, ngươi đừng gọi ta là Thái hậu nữa.” Ta ngẫm nghĩ, lại nói: “Ngươi nhỏ tuổi hơn ta, nếu không chê, sau này cứ gọi ta một tiếng ‘tỷ tỷ’ đi.”
“Được.”
Nhạn Nhi dìu ta tới gian phòng cách vách, Ninh Hằng đang nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, môi cũng không có chút huyết sắc. Ta vừa định đưa tay ra chạm vào mặt hắn, thì lại bận tâm đến Nhạn Nhi đang đứng bên cạnh, lập tức nhỏ giọng nói: “Nhạn Nhi, muội đi nghỉ một lát đi, Ninh Hằng ở đây để ta chăm sóc.”
Nhạn Nhi đáp lại một tiếng: “Vâng”, ta nghe thấy tiếng bước chân của nàng ấy mất dần sau cánh cửa, rồi mới run run đưa tay chạm tới mặt Ninh Hằng.
Ta nghĩ thầm, nếu như Ninh Hằng không phải là tướng quân của Đại Vinh, thế thì tốt biết bao. Chỉ tiếc, thế gian này không có nếu như. Ta không muốn nghĩ đến lúc Ninh Hằng trở lại thân phận đó, hiện giờ ta chỉ mong Ninh Hằng sớm tỉnh lại.
Ta thoáng thấy bờ môi Ninh Hằng khô nẻ, cầm khăn tay thấm nước nhẹ nhàng chấm chấm vào môi hắn. Ta nhớ lại lúc ở chùa miếu trên núi Trọng Quan, Ninh Hằng cũng chăm sóc ta suốt một đêm. Lúc đó tâm trạng Ninh Hằng phải chăng cũng giống như ta bây giờ, chỉ mong muốn người nằm trên giường lập tức mở mắt ra.
Bỗng dưng, môi Ninh Hằng động đậy, ta phát hiện hắn đưa lưỡi ra liếm giọt nước còn đọng trên môi. Tâm ta khẽ động, vội vàng rót chén nước ấm, thật cẩn thận đặt sát bên môi Ninh Hằng, không ngờ Ninh Hằng không động vào chút nào.
Ta đành phải mở miệng Ninh Hằng, nghiêng chén, rót từng chút từng chút nước vào, nhưng từng chút từng chút nước đó lại theo khoé miệng Ninh Hằng mà chảy ra. Ta thử thêm vài lần cuối cùng đành phải bỏ qua cách này, lấy khăn lau vệt nước trên môi Ninh Hằng.
Ta nhìn môi Ninh Hằng, nhớ lại cảnh tượng kiều diệm Ninh Hằng mớm thuốc cho ta lúc trước, quyết định xong, ta nhấp một ngụm nước, trước tiên dùng tay mở miệng Ninh Hằng, sau đó cúi người hôn xuống. Ta sợ nước vào miệng Ninh Hằng lại chảy ra, nên dùng môi che kín miệng hắn, cũng may lần này Ninh Hằng nuốt vào hết một giọt cũng không chảy ra.
Trong lòng ta vui mừng, làm thêm vài lần nữa. Đến lần thứ tư, môi ta vừa mới chạm vào môi Ninh Hằng, thì Ninh Hằng chợt đưa lưỡi tiến vào miệng ta, di chuyển khắp mà không theo quy luật gì, ta kinh ngạc, có lẽ hắn đã tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn, mắt hắn vẫn nhắm chặt như trước.
Trong lòng ta có chút thất vọng.
Sau đó ta chăm sóc Ninh Hằng suốt một đêm, có mấy lần Ni