nhìn thẳng Ninh Hằng,
"Ngươi muốn bắt ta quay về?"
Ninh Hằng nhìn ta, không nói lời nào.
Ta bước từng bước tiến về phía trước, khẽ nói:
"Đầu gỗ, ngươi cứ coi như chưa tìm thấy ta, có được không?"
Ninh Hằng thấp giọng nói: "Nếu nàng đi rồi, Bệ hạ
cả đời này sẽ không còn gặp lại nàng nữa. Kẻ làm bề tôi, vi thần không muốn
nhìn thấy Bệ hạ thương tâm đau khổ."
Nghe xong, trong lòng ta đã nổi lên lửa giận. Ta nói:
"Vi thần! Vi thần! Ninh Hằng, trong đầu ngươi ngoại trừ Hoàng đế còn có gì
nữa? Ngươi rõ ràng thích ta, mà vì Hoàng đế, ngay cả ta ngươi cũng có thể dâng
lên bằng hai tay. Ngươi thế này gọi là ngu trung! Ngu trung! Có hiểu hay không!
Sau này ai giả cho ngươi, đúng là hỏng cả đời!"
Ninh Hằng bình tĩnh nói: "Ta sẽ không thành thân,
sẽ không có ai bị hỏng cả đời hết."
Đầu gỗ này đúng là hết thuốc chữa rồi!
Ta hỏi: "Ngươi không chịu thả ta đi?"
Ninh Hằng không nói lời nào.
Ta buông mắt xuống, nói: "Được, ta quay về với
ngươi. Nhưng ta có một điều kiện."
Ninh Hằng hỏi: "Điều kiện gì?"
Ta nâng mắt, bước đến gần Ninh Hằng, hai tay dùng sức
đẩy hắn lùi về phía sau dựa lên thân cây. Ninh Hằng giật mình ngây người nhìn
ta, ta khẽ nhếch miệng cười, kiễng chân đến gần tai hắn, dịu dàng nói:
"Ngươi để ta thân mật một lát, ta sẽ theo ngươi quay về."
Dứt lời, không thèm đợi Ninh Hằng cự tuyệt, ta đã hôn
lên môi Ninh Hằng, xung quanh gió lạnh gào thét, tuyết bay đầy trời, lồng ngực
Ninh Hằng lại nóng rực như lửa, đôi môi của hắn vẫn mềm mại như trước. Không
biết từ lúc nào, Ninh Hằng từ bị động đã chuyển thành chủ động, vội vã đẩy lưỡi
tiến vào, chuyển động tách môi ta ra. Hắn ngậm lấy đầu lưỡi ta, nhẹ nhàng mút
lấy. Ta mở mắt, nhìn tai Ninh Hằng đã nhiễm hồng rất đáng yêu, chỉ tiếc ta rốt
cuộc cũng không thể thưởng thức nữa.
Từ trong tay áo trượt ra một bao thuốc bột, ta nhanh
chóng đẩy Ninh Hằng, nín thở tung toàn bộ thuốc bột ra.
Ninh Hằng nhìn ta không tin nổi.
Ta khẽ nói: "Ninh Hằng, là ngươi bức ta. Dù sao
ngươi cứ yên tâm, bột ta tung ra chỉ là ma dược (thuốc
mê) thông thường, một lúc nữa ngươi sẽ cử động lại được.
Chúng ta từ nay về sau sẽ không gặp lại."
Lúc này, từ sau lưng lại truyền đến một tiếng hô kinh
sợ ——
"Thái hậu!"
Ta sững sờ, xoay người nhìn lại, đúng là Nhạn Nhi. Ta
thấy nàng bước thật nhanh chạy đến bên cạnh Ninh Hằng tứ chi không động đậy
được, từ trong vạt áo lấy ra một bình sứ nhỏ, đổ ra một viên thuốc nhét vào
miệng Ninh Hằng.
Ta biết viên thuốc kia chính là giải dược, rốt cuộc
bất chấp, quay đầu bỏ chạy.
Nhạn Nhi la lớn: "Thái hậu, người sao có thể hôn
Ninh đại tướng quân rồi không chịu trách nhiệm?"
Ta sững sờ, dừng bước quay đầu híp mắt hỏi:
"Ngươi vẫn một mực đi sau lưng ta?"
Nhạn Nhi nâng Ninh Hằng dậy, nàng nói: "Dạ. Nếu
nô tỳ không đi theo người, sau này chắc chắn sẽ không thể tìm được người nữa.
Người tất nhiên sẽ không đến hẻm nhỏ ở nam thành. Nô tỳ biết nô tỳ đã nói
chuyện bỏ trốn cho Ninh đại tướng quân, hiện giờ người khẳng định sẽ không tin
nô tỳ nữa."
Ninh Hằng tựa vào người Nhạn Nhi, ánh mắt hắn vẫn chưa
từng rời khỏi ta.
Ta hỏi: "Nhạn Nhi, ngươi làm tất cả việc này là
vì thích Ninh Hằng? Thích đến ngay cả ân tình ta cứu mạng ngươi cũng không
bằng?"
Nhạn Nhi mím môi, "Ân tình Thái hậu cứu nô tỳ, cả
đời này nô tỳ đều nhớ kỹ. Nhưng Ninh đại tướng quân hắn... hắn..." Nhạn
Nhi muốn nói gì đó rồi lại thôi, ta không có kiên nhẫn nghe tiếp, khoát tay
nói: "Mặc kệ ngươi định nói gì, đều không can hệ đến ta. Ngươi thích Ninh
Hằng thì cứ mang hắn đi, ngươi muốn làm gì thì tùy ngươi, không liên quan đến
ta. Ta không cần ngươi báo đáp, từ giờ trở đi ngươi chỉ cần coi như chưa từng
gặp ta."
Dứt lời, ta lại chạy theo hướng ra khỏi rừng cây.
Ta nghĩ thầm Ninh Hằng trúng ma dược, mặc dù đã ăn
giải dược, phỏng chừng cũng cần một thời gian ngắn mới khôi phục lại, mà Nhạn
Nhi nhất định sẽ không mặc kệ Ninh Hằng. Suy ra, khả năng chạy thoát của ta là
khá lớn.
Thế nhưng mà ta nghĩ tới nghĩ lui, tính đi tính lại,
cuối cùng lại vẫn tính sót.
Ta vừa mới chạy được một đoạn ngắn, trước mắt vù vù
xuất hiện năm sáu hắc y nhân đeo khăn che mặt, ánh mắt sắc bén nhìn ta, trong
lòng ta lập tức thấy hoảng sợ. Xung quanh tuy gió lạnh thấu xương, nhưng cũng
không đáng sợ bằng sát khí dày đặc phát ra từ đám hắc y nhân này.
Ta còn chưa mở miệng, mấy hắc y nhân này đã tuốt kiếm
không nói lời nào, đồng loạt xông tới chỗ ta.
Ta chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này, lúc này mồ hôi
lạnh chạy ròng ròng, ta hét lên một tiếng sợ hãi, xoay người bỏ chạy. Ta dù thế
nào thì cũng chỉ là Thái hậu sống trong nội cung, làm sao chạy khỏi được đám
hắc y nhân có vẻ đã qua huấn luyện nghiêm khắc này được.
Ta mới chỉ bước được vài bước, một thanh dao găm sắc
bén đã đặt trước cổ ta.
Ta khóc không ra nước mắt: "Ta với các ngươi
không thù không oán, các ngươi tại sao phải giết ta?"
Lời ta nói vừa dứt, chợt nghe thấy một giọng nói trong
trẻo vang lên, "Buông nàng ra."
Ta nhìn qua, là Nhạn Nhi cùng Ninh Hằng. ánh mắt Ninh
Hằng vẫn nhìn ta g