t thời gian cho lắng xuống, chúng ta mới rời khỏi kinh
thành."
Nhạn Nhi "Dạ" một tiếng.
Ta nhìn nàng, chẳng biết có phải ảo giác hay không, ta
lại cảm thấy lúc này Nhạn Nhi hơi mất hồn mất vía, sau khi thắt long dây lưng
chỉnh đốn lại trang phục, ta nói: "Nhạn Nhi, ngươi đang lo lắng gì
sao?"
Nhạn Nhi lắc đầu.
Ta nhớ lại trước đây nàng ấy có nói muốn tìm huynh
trưởng thất lạc ở trong cung, ta lại nói: "Những nam nhân trong nội cung
người đều đã nhìn qua, cũng không tìm được huynh trưởng. Ta nghĩ huynh trưởng
của ngươi phỏng chừng đã xuất cung, tuyệt đối không ở trong cung."
Nhạn Nhi gật đầu, cũng "Dạ" một tiếng.
Thấy tinh thần Nhạn Nhi đã tốt hơn ta hơi yên tâm. Ta
kéo tay Nhạn Nhi, bắt đầu đi trong mật đạo nhỏ hẹp hướng ra ngoài. Đi ước chừng
nửa canh giờ, ta mới thấy được lỗi ra.
Trên mặt ta tràn đầy vui vẻ, xoay người nói với Nhạn
Nhi: "Nhạn Nhi, chúng ta sắp ra ngoài rồi."
Không ngờ lúc này vẻ mặt Nhạn Nhi phức tạp nhìn ta,
trong lòng ta thoáng có dự cảm không tốt. Nhạn Nhi rút tay khỏi tay ta, nàng
cúi đầu, nói: "Thái hậu, nô tỳ thật xin lỗi người. Nô tỳ đã nói việc này
với Ninh đại tướng quân."
Ta như bị sét đánh, cả người run run, ta dựa lên tảng
đã phía sau để đứng thẳng người, ta nhìn thẳng Nhạn Nhi, "Chuyện xảy ra
lúc nào?"
Nhạn Nhi ấp úng nói: "Sáng nay."
Ta hít sâu một hơi, hỏi: "Vì sao?"
Nhạn Nhi đáp: "Nếu Thái hậu thành công thoát khỏi
kinh thành, Ninh đại tướng quân cả đời này sẽ không gặp lại Thái hậu. Nô tỳ...
nô tỳ không muốn nhìn thấy Ninh đại tướng quân thương tâm."
Nghiệp chướng!
Ta ngàn tính vạn tính duy chỉ tính sai mỗi chữ
"tình", ta dù nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra Nhạn Nhi có tình ý sâu
nặng với Ninh Hằng như vậy!
Ta nói: "Nhạn Nhi, ngươi có biết là nếu hai người
chúng ta bị Bệ hạ bắt trở về, sẽ là tội chết."
Nhạn Nhi lại nói: "Bệ hạ thích người, nhất định
sẽ không giết người."
Ta nghe xong đến gân xanh cũng nổi lên, lời này là lần
thứ hai ta nghe thấy, dựa vào cái gì bọn họ cho rằng Hoàng đế thích ta, thì sẽ
không giết ta? Hoàng đế thích, đối ta mà nói chỉ là một gánh nặng.
Ta không thể tiếp tục dông dài với Nhạn Nhi ở chỗ này
nữa, trước khi Ninh Hằng tới bắt ta phải tiết kiệm thời gian rời khỏi mật đạo
này, đồng thời sau khi rời khỏi mật đạo, phải rời khỏi Nhạn Nhi.
Nhạn Nhi quá mức cố chấp với Ninh Hằng, ta không thể
tin nàng ta nữa.
Ta đổi lại vẻ mặt tươi cười, nói: "Chúng ta đi ra
ngoài đã rồi nói tiếp."
Cánh cửa đá ở ngay trước mắt, nhưng lúc đẩy ra trong
lòng ta thấp thỏm lo lắng, sợ rằng cửa vừa mở ra thì nhìn thấy Ninh Hằng đứng
ngay trước mắt, sau đó ra tay bắt lại, xách ta trở lại giường rồng của Hoàng
đế.
Dù sao cũng may, đẩy cửa đá ra, chỉ nghe thấy tiếng
gió rít thổi vào sơn động, mà một bóng người cũng không có. Ta vội vàng ấn cơ
quan đóng cửa đá lại, vội vàng đi ra khỏi sơn động. Bên ngoài sơn động một màu
trắng xoá, tuyết phủ đầy lên những chạc cây, gió lạnh thổi qua, từng bông tuyết
rụng lả tả xuống đất, không ít bông tuyết bay cả lên tóc ta, mang theo cái lạnh
của mùa đông.
Toàn thân ta lạnh run, nhưng trong lòng lại mừng rỡ
như điên.
Không có Ninh Hằng, không có Hoàng đế, một bóng người
cũng không có!
Ta kìm nén sự mừng rỡ trong lòng, nói với Nhạn Nhi:
"Hiện giờ đang giữa mùa đông, trên mặt tuyết sẽ lưu lại giấu chân, lúc này
chúng ta nên tách ra, ngươi đi dọc theo bờ sông, ta đi vào rừng cây, cuối cùng
cứ theo kế hoạch gặp nhau ở hẻm nhỏ phía nam thành."
Nhạn Nhi gật đầu, đáp lời "Được" .
Ta làm Thái hậu mấy năm nay, từng cùng Thường Trữ làm
không ít chuyện hoang đường, ví như làm giả hộ tịch đặt mua rất nhiều toà nhà
rải rác khắp thành, có một lần Kinh thành nhà đất khan hiếm, cuối cùng, ta cùng
Thường Trữ bất đắc dĩ hậm hực giao ra không ít khế đất. Nhưng mà vẫn giữ lại
được một ít, trong hẻm nhỏ ở nam thành có một khu nhà mua từ hồi trước, lúc này
đã phát huy công dụng lớn.
Chỉ tiếc bây giờ lại phát sinh biến cố Nhạn Nhi, ta
đành phải hy sinh khu nhà ở hẻm nhỏ nam thành thôi.
Rừng cây cũng không lớn, lúc trước ta từng đi qua. Nếu
đi đường tắt, không đến nửa canh giờ đã ra ngoài. Còn nếu đi dọc theo bờ sông,
thì ít nhất phải đi hơn hai khắc mới ra ngoài. Ở phương diện thời gian, ta có
ưu thế hơn Nhạn Nhi, nhưng Nhạn Nhi chạy nhanh hơn ta lại là sự thật không thể
thay đổi.
Nghĩ vậy, ta vội vàng bước nhanh hơn, hận không thể
ngay lúc này bay ra khỏi rừng cây, đi khỏi kinh thành, chạy trốn tới nơi Hoàng
đế không thể bắt về được nữa.
Ta vừa chạy vừa thở hồng hộc, chẳng biết đã chạy bao
lâu, trên mặt tuyết trắng đầy dấu chân ta, ta thở không ra hơi bám lấy một gốc
cây để thở. Đợi đỡ mệt hơn, lúc ta đang định chạy tiếp, trước mắt bỗng xuất
hiện một bóng người cực kỳ quen thuộc.
"... Thái hậu."
Nội tâm ta lập tức lạnh ngắt. Ninh Hằng chung quy vẫn
đến, chuyện gì phải đối mặt thì cuối cùng vẫn phải đối mặt. Nhưng ta chờ lâu
như vậy cuối cùng cũng đợi được đến ngày này, ta khổ cực như vậy mới đi đến
bước này, ta không muốn cứ như vậy mà bị phá huỷ.
Ta nắm chặt nắm tay, mắt
