được tự nhiên, lùi dần lại gọi ta
một tiếng "Thái hậu" .
Ta híp mắt, "Ninh Hằng, chàng nhanh như vậy đã
muốn phủi sạch quan hệ với ta rồi hả?"
Hắn trầm mặc, vẻ mặt phức tạp, ta thoáng nhìn thấy bàn
tay dưới tay áo đã nắm thành nắm đấm. Ta khẽ thở dài, bước lại gần, ta nói:
"Trí Viễn, Bệ hạ đã nói gì với chàng?"
Ninh Hằng run lên, lại lui về sau một bước. Ta lại
bước về phía trước một bước, hắn cũng lui về phía sau, ta cười lạnh, "Ninh
Hằng, chàng thử cứ lui thêm bước nữa thử xem?"
Ninh Hằng không động đậy, ta bước nhanh về phía trước,
gần sát hắn. Ta ngẩng đầu lên nhìn hắn, thở ra ngụm khí tạo thành lớp sương, mơ
hồ trước mắt ta. Ta nắm lấy tay Ninh Hằng, nói: "Nói cho ta biết, Bệ hạ đã
nói gì với chàng? Nếu chàng không nói, ta lập tức nhảy luôn xuống hồ."
Tay Ninh Hằng rất lạnh, hắn rút tay lại bước sang bên
cạnh, "Bệ hạ chưa từng nói gì với vi thần."
Hiện giờ ngay cả tự xưng cũng đổi rồi, ta lúc này thật
sự muốn cầm gậy đập nứt đầu hắn để nhìn xem bên trong có phải làm bằng gỗ hay
không. Ta hít sâu một hơi, ngăn lại sự tức giận trong lòng, bình tĩnh hỏi:
"Ninh Hằng, chàng chỉ cần nói cho ta biết một câu, tình cảm của chàng đối
với ta là thật hay là giả?"
Qua một lúc lâu, Ninh Hằng mới đáp: "... Là
thật."
Ta lại hỏi: "Nếu không có Bệ hạ cản trở, chàng có
thật sự nguyện ý vĩnh viễn làm nam hầu của ta?"
Ninh Hằng lần này không chút do dự, trực tiếp trả lời
rõ ràng: "Thật sự."
Quả nhiên giữa Hoàng đế và ta, lựa chọn của Ninh Hằng
vĩnh viễn là Hoàng đế. Thật không hổ là một trung thần. Hoàng đế có lẽ nên tự
mình ban thưởng bảng hiệu tướng quân trung thần để treo ở phủ hắn, để đời sau
đến quỳ bái.
Ta cười khổ một tiếng, nói: "Ta Tô Cán sống đã
hai mươi năm, mà chỉ thích có hai người, một là Thẩm Khinh Ngôn, một người là
chàng. Chỉ tiếc, Thẩm Khinh Ngôn không thích ta, mà chàng thích ta lại không
dám làm trái ý Thánh Thượng." Dừng lại một chút, ta hỏi: "Ninh Hằng,
nếu Bệ hạ bảo chàng giết ta, chàng sẽ làm sao?"
Ninh Hằng nói như chém đinh chặt sắt: "Bệ hạ
thích nàng, tuyệt đối sẽ không giết nàng."
Xem ra ta đã đoán đúng, Ninh Hằng quả nhiên đã biết
Hoàng đế thích ta, cho nên mới muốn cách xa ta. Hắn vĩnh viễn không dám tranh
giành với Hoàng đế, ta căn bản không thể chờ mong trung thần này dám làm trái ý
Hoàng đế mà đi theo ta.
"Ninh Hằng, lại đây."
Ninh Hằng nhìn ta, không hề động đậy.
Ta nhíu mày, sắc mặt lạnh lùng, "Ninh khanh, ai
gia bảo ngươi lại đây."
Ninh Hằng cuối cùng cũng làm theo, bước từng bước lại
gần, gió lạnh quất qua mặt ta đau rát, mắt cũng thấy cay cay, ta hơi ngẩng đầu,
nước mắt mới không rơi xuống, Ninh Hằng giật mình.
Ta kiễng chân, hôn Ninh Hằng.
Ninh Hằng rất quen thuộc với thân thể ta, hôn lại cũng
rất thuần thục, mặc dù hiện giờ hắn muốn cách xa ta. Ta vẫn mở to mắt nhìn Ninh
Hằng, những dao động từ sâu đáy mắt hắn ta nhìn thấy hết, đấu tranh có, say đắm
cũng có.
Ta buông hắn ra, ta cười lạnh nói: "Ninh Hằng,
chàng là người nhu nhược! Hoàng đế thích ta, chàng sẽ dùng cả hai tay dâng lên,
chàng có để ý đến suy nghĩ của ta không? Vì sao chàng không thể dũng cảm đấu
tranh?" Giọng nói ta nhỏ dần, "Đầu gỗ, chàng từng nói nguyện ý cùng
ta tìm một nơi rất xa ẩn cư, giờ lời đó còn hiệu lực không?"
"... Thật xin lỗi."
Hắn vừa nói xong, ta lập tức giơ tay dùng sức tát vào
mặt hắn, lúc rút tay về bàn tay ta đau rát, ta nhìn chằm chằm mảng đỏ lằn trên
mặt Ninh Hằng, mặt không có biểu tình gì nói: "Ninh Hằng, ngươi đúng là
trung thần, trung thần đến ngu trung."
Ta xoay người nhìn hồ Hàm Quang, mặt hồ trong vắt như
gương, bóng ta và Ninh Hằng phản chiếu rõ ràng trên mặt nước, gió lạnh gào thét
thổi qua, làm mặt hồ gợn sóng nhoè đi hình bóng hai người, lò sưởi trước ngực
dần dần lạnh đi, ta chợt cảm thấy thất vọng cùng đau khổ trước nay chưa từng
có.
Ninh Hằng không nói gì, ta cũng không chờ mong hắn sẽ
mở miệng, Ninh Hằng thích ta, nhưng sai ở chỗ hắn trung với Hoàng đế.
"Ta Tô Cán rất dễ thích một người, cũng dễ quên
một người, cũng may thời gian ta thích ngươi không lâu, để quên ngươi có lẽ
cũng không lâu. Từ giờ về sau ngươi tiếp tục làm trung thần, ta tiếp tục làm
Thái hậu, từ nay về sau chúng ta hai người hai đường." Ta rút xuống trẫm
gỗ Ninh Hằng tặng ta đang cài trên búi tóc, ta dùng sức ném đi, phù một tiếng,
trên mặt hồ từng vòng sóng rung động lan dần.
Cũng được cũng được thôi, vì Ninh Hằng cứu ta ở hồ Hàm
Quang mà động tâm, cũng nhân tiện trâm gỗ hắn tặng chìm xuống đáy hồ mà chết
tâm (hết hy vọng), mọi thứ
nhân quả tuần hoàn, có lẽ đây là nhân quả của ta và Ninh Hằng.
Sau đó, ta không nhìn qua Ninh Hằng, mà ngẩng cao đầu
rời khỏi hồ Hàm Quang.
Nhạn Nhi đỡ ta, lo lắng nói: "Thái hậu, người làm
sao vậy?"
Ta lắc đầu, "Không sao."
Nhạn Nhi ấp úng hỏi: "... Có phải đầu gỗ tướng
quân chọc người tức giận?"
Ta lập tức nhíu mày, quát: "Sau này trước mặt ai
gia đừng có nhắc tới Ninh Hằng."
Nhạn Nhi lại nói: "Thái hậu..."
Ta không kiên nhẫn hỏi: "Sao nữa?"
Nhạn Nhi nuốt nước miếng, nói: "Người làm rớt mấ